Chương 35: Tôi cũng có thể kiếm tiền cưới vợ cho em trai
Từ Liễu nói không lại Tả Thảo, đánh thì thằng nhỏ này tinh như khỉ.
Từ Liễu nói: “Tả Thảo, mày tự đi học mà xem, có mấy đứa con gái đi học? Tả Phương, mày nói đi, mày có muốn đi học không?”
Tả Phương do dự, nó cũng muốn như Tả Thảo, được đeo hoa đỏ của trường.
Nhưng nó ngại không dám nói.
Rồi nó bảo: “Chị cũng có thể kiếm tiền cưới vợ cho em trai mà.”
Từ Liễu khuyên nhủ: “Đừng để Tả Thảo dạy hư mày. Người ta giáo viên còn nói, con gái học hành, đến sau này là không theo kịp đâu, phí thời gian phí công sức làm gì.”
Tả Thảo xen vào: “Thầy cô nào nói thế?”
Từ Liễu đáp: “Thầy Lý, thầy giáo dạy toán hình như là thế.”
Tả Thảo cau mày, nó nhớ thầy Lý này, đeo kính, trông khá thư sinh, một người đàn ông trung niên. Nó từng gặp ở hành lang.
Nếu không nhầm thì thầy ấy dạy toán lớp ba.
Thôi, dù sao nó cũng chưa chắc ở lại lớp ba lâu.
Tả Thảo cầm cuốn sách thầy Vương đưa lên đọc.
Từ Liễu bực mình: “Mày đọc sách gì đấy, đọc cho em trai mày nghe đi.”
Tưởng Tả Thảo không chịu, ai ngờ lần này nó lại ngoan ngoãn lạ thường.
Nó lập tức kéo ghế ra ngồi cạnh Tả Đống Lương.
Từ Liễu lại bảo: “Tả Phương, trưa nay chúng ta xào củ cải.”
Tả Thảo nhìn đứa em trai đang khó nhọc lật người trên giường, rồi nhìn chị gái đứng dậy chuẩn bị vào bếp nấu cơm.
Đứa bé cuối cùng cũng lật được người, cười toe toét.
Tả Thảo đưa tay, lật Tả Đống Lương trở lại.
Tả Đống Lương sững người, ngơ ngác, rồi vỡ òa khóc toáng lên.
“Chị ơi, mau lại đây, trông em giúp em, em phải đọc sách cho em trai.” Tả Thảo gọi.
Từ Liễu: “Đồ vô dụng, Tả Phương, mày ra trông em mày đi.”
Tả Phương đành ngồi lại, Từ Liễu vừa chửi vừa vào bếp.
Tả Thảo bắt đầu giảng toán.
Tả Phương khó nhọc tiếp thu logic phép nhân: “Tả Thảo, hay chúng ta kể chuyện đi.”
Tả Thảo bảo: “Chị học đi rồi dạy em.”
Từ Liễu từ bếp đi ra, nhăn trán nghe một lúc: “Mày giảng cái này, có khó quá không?”
Từ Liễu còn chẳng hiểu gì.
Tả Phương đang cầm bút tính toán.
Từ Liễu hỏi Tả Phương: “Mày làm gì đấy?”
“Em bảo chị ấy làm mẫu cho Tả Đống Lương xem.” Tả Thảo thuận miệng đối phó Từ Liễu.
Từ Liễu nói: “Cái vở này phải mua bằng tiền đấy, đừng viết bậy, nhẩm trong đầu rồi nhớ là được.”
Tả Thảo đáp: “Vở thưởng của trường, không sao, dùng thoải mái.”
Từ Liễu bảo: “Thế để dành sau này cho em mày dùng.”
“Mẹ ơi, cơm chín chưa? Mẹ đứng đây làm con không đọc sách cho em được.”
Từ Liễu đi, Tả Thảo nói với Tả Phương: “Chị giải mấy bài sau đi.”
Tả Đống Lương bên cạnh gọi: “Chị.”
Nó chỉ biết gọi chị.
Từ Liễu thử dạy nó gọi mẹ mà không được.
“Chị.” Tả Đống Lương đưa tay ra, trong lòng bàn tay trắng nõn là hai hạt nho khô.
Tả Thảo ngạc nhiên, sao nó chưa thấy nho khô trong nhà bao giờ nhỉ.
Từ Liễu giấu ở đâu rồi, Tả Thảo liếc quanh nhà một lượt, nghĩ bụng phải tìm cơ hội lục tung lên mới được.
Tả Thảo móc túi Tả Đống Lương, lại moi ra hơn chục hạt nữa.
Nó và Tả Phương chia nhau ăn.
“Chị.”
Đứa bé vừa được dỗ, bị lấy mất đồ ăn cũng không khóc, chỉ vỗ tay, nhìn Tả Thảo cười.
Tả Thảo ngồi canh Tả Phương làm bài, tay bóp bóp bàn tay mũm mĩm của Tả Đống Lương.
Bữa trưa đơn điệu, canh củ cải, cháo khoai lang.
Ba cân thịt kia mới ăn có nửa cân, còn lại Từ Liễu treo lên, định làm thịt xông khói.
“Tả Thảo, Tả Thảo, Thảo ơi——” Tiếng gọi từ ngoài vọng vào, là một trong số ít bạn nữ cùng lớp của Tả Thảo, cũng cùng làng, tên là Tả Ỷ Ngọc.
Tả Ỷ Ngọc có mái tóc dài và dày, tết thành bím quấn quanh ngực.
“Ra nhảy dây đi.”
Tả Thảo gọi Tả Phương: “Chị đi không?”
Tả Phương nhìn Từ Liễu, Từ Liễu chưa kịp nói gì, Tả Thảo đã kéo Tả Phương chạy ra ngoài: “Đi thôi!”
Ngoài trời tuyết phủ khắp nơi, tìm mãi mới được một khoảng đất trống thích hợp để nhảy dây.
Trưa nay trời hửng nắng, lũ trẻ trong làng chạy ùa ra.
Tiếng cười đùa vang khắp làng.
Tả Thảo lại thấy thằng béo, tên là Tả Minh Hiên, đang nhập bọn với mấy thằng con trai khác chơi ném tuyết.
Dần dần có mấy đứa con gái cũng ra chơi nhảy dây.
Hai bên mỗi đứa một trò.
Cho đến khi quả cầu tuyết đầu tiên bay trúng Tả Ỷ Ngọc.
Tả Ỷ Ngọc đang đứng quay dây, dây thừng vắt qua đầu gối, không kịp tránh, tuyết vụn rơi đầy đầu.
Tả Ỷ Ngọc tức giận: “Làm gì đấy?”
Lũ con trai cười đùa chạy đi.
Sau đó, từng quả cầu tuyết lại bay tới.
Cầu tuyết thường nhắm vào đứa đang đứng quay dây, nhảy vài vòng, đến lượt Tả Thảo đứng quay dây.
Một quả cầu tuyết nổ tung trên vai Tả Thảo, tiếp theo là quả thứ hai, rơi ngay chân nó.
Tả Thảo quay đầu nhìn, lại là Tả Minh Hiên.
Tả Thảo ở trường rất nổi, nhảy lớp, thi đỗ thủ khoa, đăng báo, chuyện nào cũng gây xôn xao.
Vì ba cân thịt lợn thưởng cuối kỳ, gần xa trong làng, không ai không biết.
Cầu tuyết nhắm vào Tả Thảo đặc biệt nhiều.
Tả Thảo trúng tổng cộng bảy quả cầu tuyết, ba quả từ Tả Minh Hiên.
Mấy đứa con gái không muốn chơi nữa, bàn nhau đổi chỗ.
Chỗ nào cũng có tuyết, tìm chỗ không dễ.
Tả Thảo bước ra khỏi vòng, phủi tuyết trên người: “Không sao, các cậu cứ chơi tiếp đi.”
Nó bốc một nắm tuyết dưới đất.
Quả cầu tuyết nện thẳng vào mông Tả Minh Hiên.
Tả Minh Hiên đang chạy, loạng choạng, “bịch” một tiếng ngã sõng soài xuống tuyết.
Lũ con trai nhìn nhau.
Nhưng cầu tuyết của Tả Thảo không ngừng, hết quả này đến quả khác.
Lúc nãy lũ con trai cậy đông, lộn xộn ném không kiêng nể gì.
Nhiều đứa còn nén chặt tuyết, nắm một lúc thành cục băng.
Tả Thảo không có thời gian đó, tiện tay thì nhặt một viên đá bọc vào trong.
Nó ném chuẩn, lực lại mạnh, một mình ném ra khí thế ngàn quân vạn mã.
Tả Phương ở bên cạnh chuyền cầu tuyết cho nó: “Còn thằng Tả Hổ Phi, nãy nó cũng ném chị.”
Lúc dạy học làm bài, có thấy Tả Phương nhớ dai thế đâu.
Quả cầu tuyết tiếp theo trúng bụng Tả Hổ Phi.
Tiếng cười đùa ban nãy, chẳng mấy chốc biến thành tiếng khóc la thất thanh.
Tả Thảo nhấc cầu tuyết trong tay: “Không phải đánh nhau à? Tới đây, chơi tiếp đi.”
Tả Minh Hiên bị đánh thảm nhất, nó còn ngã mấy lần, mặt mũi bầm dập.
Mấy đứa khóc lóc chạy về.
Tả Phương lúc ném thì hăng lắm, đứng bên cạnh suýt thì hò reo cổ vũ.
Đánh xong thiên hạ vô địch rồi, lại lo lắng: “Lỡ chúng nó về mách lẻo thì sao?”
Tả Thảo phẩy tay: “Mách thì mách.”
Tả Phương nói không sai, lũ trẻ bị đánh về, đứa nào cũng đi mách.
Tối hôm đó, bà của Tả Minh Hiên dẫn cháu tới cửa.
Tả Phương hớt hải chạy vào: “Tả Thảo, Tả Thảo——”
Từ Liễu trong bếp: “Còn la, còn la, em mày đang ngủ, nhỏ tiếng thôi.”
Tả Phương vội bụm miệng.
