Chương 37: Nó chỉ là không muốn thôi
Ở chợ.
Từ Liễu cãi nhau với người bán hàng vì hai hào dầu.
“Dầu này đục quá, lọc chưa sạch, anh ơi, nhiều nhất năm tệ, hơn nữa tôi không mua đâu.” Từ Liễu mặt đầy vẻ chê bai.
“Đây là dầu lạc đấy, những hai cân đây, chị đi hỏi thử xem, năm tệ mua ở đâu được, bao nhiêu tôi mua bấy nhiêu.” Người bán hàng nhăn nhó.
“Tết nhất mà, nhà đói kém, đâu có nhiều tiền.”
“Chị ơi, mình không có nhiều tiền thế, mua nửa cân nếm thử vị cũng được.”
Từ Liễu mặc cả dai như đỉa: “Có ai làm ăn thế không, bớt chút đi mà.”
“Bớt nữa là tôi lỗ vốn mất.”
Tả Thảo thơ thẩn bên cạnh, xách về một túi thịt kho.
Thịt kho không biết tẩm ướp gia vị gì, mùi thơm nức mũi.
Từ Liễu tức điên người: “Cái túi này bao nhiêu tiền? Mày đem trả lại cho tao.”
Tả Thảo nói: “Hai hào.”
Từ Liễu tát một cái vào đầu Tả Thảo: “Mày tưởng mẹ là thằng ngốc chắc?”
Cả túi thịt này, đủ mua hai cân dầu rồi.
Con nhỏ chết tiệt này đúng là muốn chọc chết bà đây mà.
Tả Thảo chẳng thấy sao cả. Tiền đủ tiêu, muốn mua thì mua thôi.
Cuối cùng Từ Liễu cũng mua hai cân dầu đó.
Hết năm tệ tám hào.
Giá ban đầu người bán đưa ra là chín tệ, mặc cả đến cùng còn sáu tệ, lại bị Từ Liễu cắt thêm hai hào.
Từ Liễu lẩm bẩm: “Năm ngoái dầu này có một tệ hai một cân, năm nay tăng gấp đôi, thật là.”
Cảm giác tiền không còn giá trị, đổi thành đồ ăn, đồ vật, mua về để trong nhà mới yên tâm.
Tả Thảo không ngờ Từ Liễu lại có con mắt như vậy.
Nó còn hiểu hơn Từ Liễu một chút.
Nó biết bên ngoài bây giờ, giá cả đang tăng vọt, tiền mất giá dần.
Tương ứng, nhuận bút của nó cũng tăng.
Bây giờ nó đã có một chuyên mục nhỏ trên tạp chí, nửa tháng đăng một truyện ngắn cố định.
Tả Thảo biết tình hình bên ngoài, lại có dòng tiền, nên tiêu tiền chẳng có áp lực gì, muốn mua là mua.
Từ Liễu lại bỏ tiền mua cả trăm cân gạo, một ít muối, dầu, và vài thứ gia vị khác.
Về nhà chưa được hai ngày, lại một trận tuyết lớn, đường xá bị phong tỏa.
Cả làng chìm trong tĩnh lặng.
Tả Thảo là đứa không chịu ngồi yên.
Nó phát hiện ở núi sau một hố băng, là chỗ cá ngoi lên thở.
Giăng lưới, một buổi chiều, có thể kéo lên hơn chục con cá.
Món gì, dù ngon đến mấy, ăn liền ba ngày cũng vẫn khiến người ta buồn nôn.
Nhưng chuyện kéo lưới bắt cá, thịt cá chỉ là thứ yếu, cảm giác thu hoạch khi kéo cá lên mới là thứ thú vị nhất.
Bất chấp giá rét, Tả Thảo chơi rất hăng.
Tuyết lớn phong sơn, cá cũng không thể mang ra chợ bán.
Tả Thảo đành xách về.
Cá đem về nhà, Từ Liễu thấy Tả Phương theo Tả Thảo lêu lổng, cũng nhắm mắt làm ngơ.
Tả Thảo làm một bữa canh cá trong nhà.
Canh cá nó nấu, nước ngọt, thịt thơm, ai uống cũng khen.
Từ Liễu bây giờ mới biết, Tả Thảo không phải không làm được, không biết làm, mà nó chỉ là không muốn thôi.
Từ Liễu mắng nó: “Con nhỏ chết tiệt này, ngày thường chỉ biết trốn việc, canh cá nấu chẳng phải ngon lắm sao? Suốt ngày ở nhà chẳng động tay vào nước, tưởng mình là công chúa chắc?”
Tả Phương ở bên lặng lẽ uống canh, nó đã biết từ lâu rồi.
Việc Tả Thảo thích làm, dù khó, dù phiền, nó đều có thể làm rất tốt.
Việc nó không thích làm, thì dầu đổ trước mắt nó cũng chẳng thèm đỡ.
Cá diếc nhiều xương, Từ Liễu lục trong nồi canh tìm thịt bụng cá, định đút cho Tả Đống Lương.
Thì thấy hai bên bụng cá trống rỗng, chỉ còn xương.
Từ Liễu hỏi: “Thịt bụng cá đâu?”
Tả Thảo vừa uống canh, vừa thản nhiên: “Nát mất rồi.”
Từ Liễu suýt bật cười: “Chỉ nát mỗi phần bụng thôi hả?”
Thịt bụng cá là ngon và ngọt nhất, Tả Thảo tự tay nấu, phần tinh túy nhất đương nhiên là của nó.
Từ Liễu lại lật mang cá.
Trên mang cá cũng có một miếng thịt nhỏ, theo lời các cụ trong làng, miếng thịt đó là linh hồn của con cá, ăn vào sẽ thông minh.
Miếng thịt này định gắp cho Tả Đống Lương, để nó cũng bổ não, sau này thi đại học.
Lật mang cá ra, bên dưới trống rỗng.
Tả Phương bất an dịch mông, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
Tả Thảo ở bếp gọi nó ra phụ, nó đi, Tả Thảo bảo nó ăn vài miếng, tự gắp.
Nó nhớ lại lời Từ Liễu nói trước đây, bèn lật mang cá, tự mình ăn.
Nó vừa lấy mấy cục trong óc cá ra, vừa nói với Tả Thảo: “Cái này giống nước mũi quá.”
Tả Thảo chê nó ghê tởm, bảo nó ăn xong thì cút đi.
Óc cá đúng là ngon thật.
Từ Liễu muốn nổi cáu, nhưng qua mấy lần giao phong, bà cũng đã nắm được tính con gái út.
— Mềm không được, cứng chẳng xong.
Mấy hôm nay, bà cãi nhau với nhà Tả Minh Hiên cũng mệt, cãi với Tả Thảo lại không thắng.
Bà đành ấm ức gắp một miếng thịt cá, tự mình chậm rãi lọc xương.
Có ai làm mẹ như bà không.
Từ sau hôm đó, Từ Liễu không còn muốn cho Tả Thảo vào bếp nữa.
Tả Thảo mừng rỡ nhàn hạ.
Cá, Từ Liễu rán một ít, hun khói một ít, cũng còn lại mấy thùng.
Cá nhiều quá, ngày nào cũng ăn cá, bữa nào cũng ăn cá, mùi tanh vương vất ba ngày không dứt.
Khiến lũ trẻ trong làng quanh quẩn trước cửa nhà.
Từ Liễu đành chia bớt một ít cá đã nấu ra ngoài.
Mụ già nhà Tả Minh Hiên dày mặt đến cửa, còn xách hai quả trứng: “Chị Dương ơi, cá này mua ở đâu thế?”
Gần Tết, đưa tay không đánh người cười, Từ Liễu cầm chổi quét theo sau bà ta: “Bên nhà anh em bên ngoại tôi gửi sang.”
“Ra là vậy.” Mụ già cười đáp, gật đầu, lúc về lại xách trứng đi.
Mặt vẫn cười, nhưng vừa ra khỏi cửa đã bĩu môi: “Nhà ngoại gì, đồ bán từ bé, phá sản rồi, còn nhà ngoại.”
Bà ta nhổ mấy bãi nước bọt xuống đất.
Mụ già vừa đi, Từ Liễu liền tưới nước trong nhà, xua đuổi vận xui.
Chớp mắt đã đến Tết.
Từ Liễu đảo lửa, đổ nước sôi vào chậu, nhúng khăn lau mặt cho Tả Đống Lương.
Nó lau xong, cả nhà dùng chung nước thừa của nó.
Tả Thảo lười đun nước riêng, bèn bịt mũi dùng chung.
Kỳ nghỉ đông này, Tả Thảo lấy cớ dạy kèm Tả Đống Lương, để dạy bù cho Tả Phương chương trình lớp một, lớp hai.
Nó dùng củ cải trong nhà, củi trong bếp để cho Tả Phương luyện toán.
Rồi cho Tả Phương xem bản thảo nó viết, vừa nói chuyện, vừa chỉ cho nó tại sao mình viết như vậy.
Tả Thảo ước tính, trình độ hiện tại của Tả Phương, lên lớp hai học chắc không vấn đề gì.
Bữa cơm tất niên rất thịnh soạn.
Tả Thảo từ hố băng đó bắt được một con cá nặng những hai mươi cân, đĩa trong nhà không đựng nổi, đành phải bày trong chậu.
Con cá này được coi là món chính của bữa cơm tất niên.
Từ Liễu liên tục nói: “Năm nào cũng có cá, tốt, tốt.”
Bà lải nhải: “Các con bây giờ sướng rồi, nghĩ lại thời chúng tôi, bắp cải có thể chấm chút dầu đã gọi là đồ mặn, dầu tính từng giọt, chỉ có đàn ông làm việc mới được chia nửa giọt mỡ.”
Từ Liễu lại nói: “Đợi sau này em mày lớn lên, căn nhà này phải sửa lại, dành dụm thêm tiền, làm căn nhà gạch ngói, cưới vợ cho em mày.”
