Chương 42: Biệt đến đây
Bài toán lần này đúng là khó một cách bất thường.
Cô Lý giảng cả một tiết mà vẫn chưa xong.
Tan học, Tả Thảo ngồi ở chỗ mình, vẫn còn nghĩ về bài kiểm tra.
Nhiều người cầm bài thi tìm đến Tả Minh Hiên.
"Cậu giỏi thật đấy, hai câu cuối khó thế mà cậu làm đúng."
Tả Minh Hiên vắt chân chữ ngũ, đắc ý vô cùng.
"Có gì đâu, trước đây là tớ lười viết thôi."
"Phải phải, cô chưa dạy đến đây, cậu chỉ tớ với."
Tả Minh Hiên liếc nhìn Tả Thảo với vẻ chột dạ.
Tả Thảo vừa lúc nhìn sang, Tả Minh Hiên vội vàng dời mắt đi.
Với bản tính của Tả Minh Hiên, điểm cao như vậy, lẽ ra nó đã sớm cầm bài thi qua khoe mẽ rồi mới phải.
Tả Thảo nghĩ ngợi một lát, đứng dậy đi về phía Tả Minh Hiên.
Ai ngờ Tả Minh Hiên thấy nó đến, quay đầu chạy thẳng: "Tớ đi vệ sinh."
Tả Thảo nheo mắt. Nó đang chột dạ cái gì?
Cô Lý về văn phòng, không ngớt lời khen Tả Minh Hiên.
"Nhìn là biết thông minh lanh lợi."
Cô Vương nghe thấy tên này hơi quen: "Có phải đứa hôm trước bắt nạt Tả Thảo không?"
Tuy cô dạy Văn lớp ba, nhưng không phải chủ nhiệm, nên không nhớ hết tên từng học sinh.
"Con trai tuổi này nghịch ngợm một chút cũng bình thường, chịu khó học là lên ngay." Cô Lý nói đỡ cho Tả Minh Hiên.
Cô Vương nhắc đến thành tích của Tả Thảo: "Văn của nó luôn tốt, bài văn tôi muốn trừ điểm cũng không tìm ra lỗi. Sắp tới có cuộc thi học sinh giỏi, cho Tả Thảo đi kiếm giải về, nó đã lên báo rồi, viết bài văn tiểu học thì chẳng là gì."
Cô giáo tiếng Anh gật đầu: "Phải đấy, hai chị em nhà họ Tả, tiếng Anh đều giỏi, đều được điểm tuyệt đối."
Cô Lý nói: "Toán khác với các môn khác, nó cần một chút năng khiếu. Tôi thấy Tả Minh Hiên là hạt giống tốt, trước đây ham chơi quá, lần này chịu khó học là thi khá tốt."
Lần này toán đặc biệt khó, cũng là do hiệu trưởng muốn chọn vài đứa đi thi.
Hiệu trưởng muốn có thành tích.
Học sinh lớp năm lớp sáu cơ bản đã định hình.
Nhiều đứa biết vài chữ là nghỉ học luôn.
Hiệu trưởng chỉ còn cách để mắt đến các lớp dưới.
Việc đặc cách cho Tả Thảo nhảy lớp cũng một phần vì lý do này.
So với con trai, thời gian đi học của con gái thường ngắn hơn, số bé gái nhập học ít, học đến lớp ba lớp bốn lại nghỉ nhiều.
Tả Thảo có thể trong thời gian hạn chế, hoàn thành càng nhiều bài vở càng tốt, dĩ nhiên là tốt nhất.
Tả Minh Hiên từ nhà vệ sinh bước ra, giũ giũ người, cảm thấy mình không nên chột dạ.
Dù sao điểm đã ra rồi, bài của Tả Thảo càng là chết không có chứng cứ.
Còn ai biết được nó chép bài của Tả Thảo chứ?
Tả Minh Hiên quyết tâm, chuyện này không nói với ai.
Cảm giác được cô khen, bạn bè tung hộ thật tuyệt vời.
Nó nghĩ đây mới là thứ nó xứng đáng.
Là Tả Thảo đã cướp mất lời khen thuộc về nó.
Nó về lớp, làm mặt quỷ với Tả Thảo: "Cô Lý nói rồi, Văn và Anh giỏi vô dụng, học giỏi Toán Lý Hóa mới đi khắp thiên hạ không sợ."
Nó như con muỗi, vo ve bên tai Tả Thảo không ngừng.
Nó khao khát được Tả Thảo thừa nhận, chỉ cần Tả Thảo cũng công nhận kết quả lần này.
Vậy thì nó mới thực sự qua mặt được trời biển.
Tả Thảo nở một nụ cười đầy ẩn ý với nó.
Nó kể một câu chuyện, chuyện về kẻ làm chuyện trái lương tâm bị ma tìm đến tận cửa.
Tả Minh Hiên có thể nghe bà Tả kể nhiều chuyện ma đến vậy.
Một trong những lý do là nó thích nghe.
Mà Tả Thảo cũng rất biết kể chuyện.
Cảm giác sợ hãi được nó khắc họa sống động.
Âm khí rùng rợn như thực sự đã lan đến trước mắt.
Gần cuối, lại càng có hết twist này đến twist khác.
Tả Minh Hiên nhìn chằm chằm vào miệng Tả Thảo đang mở ra khép lại, toàn bộ tâm trí chìm đắm trong câu chuyện.
Tả Thảo đột nhiên hét lên một tiếng.
Kết hợp với tình tiết câu chuyện, không khí kinh dị cũng trong khoảnh khắc này lên đến đỉnh điểm, Tả Minh Hiên cũng hét theo Tả Thảo.
Tả Thảo chỉ hét một tiếng, những âm thanh chói tai sau đó đều do Tả Minh Hiên góp phần.
Cả lớp đều nhìn sang, Tả Minh Hiên mặt đỏ bừng, ý thức được mình vừa mất mặt lớn.
Nhưng nó vẫn còn hồn bay phách lạc, không dám tiếp tục gây sự với Tả Thảo.
Vừa lúc chuông vào lớp reo, Tả Minh Hiên xám xịt về chỗ.
Từ sau kỳ thi giữa kỳ, Tả Phương mỗi ngày viết bài tập, đều viết bài tập tiếng Anh trước.
Ở Làng Lĩnh Vân, người viết bài tập tiếng Anh chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tả Thảo biết viết, nhưng cũng chỉ xem như môn bình thường, không có sự thành kính và tập trung của Tả Phương.
Tả Phương thậm chí chủ động mượn sách tiếng Anh của em gái, hễ rảnh là xem, không hiểu cũng xem.
Tả Thảo mua cho chị một cuốn từ điển, dạy chị cách dùng từ điển xong, thì không quản nữa.
Danh sách thi học sinh giỏi đã được xác định.
Ban đầu là Văn và Toán, như hai môn chính mở rộng.
Làng Lĩnh Vân không coi trọng tiếng Anh lắm, nhưng thành phố hiểu chính sách rõ hơn nhiều, năm nay đã thêm tiếng Anh vào.
Mỗi học sinh chỉ được tham gia một môn.
Tả Thảo được chọn thi Văn, dù sao ưu thế về bài văn của nó vượt trội, không ai thay thế được.
Toán lớp ba, cô Lý đề cử Tả Minh Hiên.
Tiếng Anh thì hơi buồn cười, không chọn nổi người.
Phần lớn học sinh đọc từ đều theo phiên âm tiếng Trung, book đọc thành 'mộc khắc' không ít.
Nên học sinh được chọn thi tiếng Anh chỉ có Tả Phương.
Từ Liễu không mấy vui vẻ.
"Con gái chạy xa như vậy làm gì?"
Trong nhà bao nhiêu việc, con Tả Thảo chết tiệt ấy trông cậy không được thì thôi, Tả Phương cũng chạy, việc ai làm?
Tả Thảo quen đường quen nẻo vẽ bánh vẽ trái cho bà ta.
Đạt giải nhất, thưởng một cái tivi, giải nhì là xe đạp, giải ba là năm mươi đồng.
Phần thưởng đều do nhà máy lớn tài trợ, rất hào phóng.
Chuyện đạt giải nhất sẽ được trường thực nghiệm huyện đặc cách tuyển thẳng, Tả Thảo không nói.
Nói chuyện với Từ Liễu, chỉ có thể chọn lọc mà nói.
Dù Từ Liễu chưa ra khỏi cửa, cũng biết ngoài kia còn người tài.
"Đây là thi thành phố đấy, mày ở làng oai oai được thì thôi, xa xôi thế kia, phần thưởng gì mà cho mày?"
"Kiếm giải khuyến khích cũng được mười đồng mà." Tả Thảo tung chiêu cuối: "Bọn con ra ngoài xem, đến bệnh viện thành phố hỏi thử, xem đầu óc thằng em có cách gì không."
Từ Liễu lúc đó mới đồng ý.
Bao ngày nay, Từ Liễu vẫn muốn đưa Tả Đống Lương lên bệnh viện lớn xem.
Trạm y tế thị trấn đã đi rồi, không có thiết bị, bác sĩ khuyên nên lên bệnh viện lớn dùng máy chụp xem.
Từ Liễu trong lòng sợ hãi, bà ta không biết chữ, từ làng khác gả sang làng này, cả đời chỉ loanh quanh hai làng, bà ta không dám ra ngoài.
Nhờ người viết thư gửi cho Tả Đại Dương, muốn đợi Tả Đại Dương về nhà rồi cùng bàn bạc.
Tả Thảo không lo lắng chuyện này.
Tả Đống Lương có ngốc hay không chẳng phải chuyện quan trọng, nó sớm muộn gì cũng thức tỉnh ký ức kiếp trước, bước lên con đường Long Ngao Thiên.
Thái độ của nó với Tả Đống Lương từ trước đến nay chỉ có một.
Biệt đến đây.
