Chương 45: Ai được giải thế?
Tả Thảo thấy cách hành xử của cô Lý thật khó mà đánh giá.
Học kỳ này sắp kết thúc, lên lớp 4 được nửa kỳ, Tả Thảo định nhảy thẳng lên lớp 5.
Dĩ nhiên cô cũng có thể chọn học luôn lớp 5.
Bây giờ hiệu trưởng đang có cảm tình với cô, dù cô muốn cả mặt trăng, hiệu trưởng cũng sẽ cân nhắc nghiêm túc.
Nhưng Tả Thảo muốn nền tảng của mình vững chắc hơn một chút.
Ở mỗi khối lớp, mỗi giai đoạn, đều phải tiến bộ vượt bậc, chứ không phải sống dựa vào vốn liếng cũ.
Tin tức đoạt giải bắt đầu lan truyền trong làng. Vừa có tivi, mười dặm tám thôn, lập tức không ai không biết.
Tivi đấy, tivi cơ đấy!
Trong đó có người thật mà!
“Ai được giải thế? Thằng nhóc Tả Minh Hiên à?”
Nhờ bà Tả tuyên truyền, chuyện Tả Minh Hiên đi thi trong làng không ai không biết.
“Giỏi nhỉ, nhà mày đúng là có đứa chăm học, về xem mả tổ có bốc khói không kìa.”
Mọi người đùa cợt.
Bà Tả cười để lộ hàm răng thưa: “Mai giết gà cúng tổ tiên, cảm ơn tổ tiên phù hộ.”
Thằng Minh Hiên nhà bà thông minh thế, người được giải nhất định là nó!
Người khác nghe thấy hơi mơ hồ, chen vào: “Hôm trước chẳng phải bảo Tả Minh Hiên quay cóp, chép bài của Tả Thảo, mà người được giải là hai chị em sao?”
Vậy thì không còn ai khác.
Mặt bà Tả đầy nếp nhăn lập tức xịu xuống.
Dân làng tiếp lời: “Bà ơi, thế còn giết gà không?”
Bà Tả cầm chổi bắt đầu đuổi người: “Rõ ràng con nhỏ chết tiệt đó chép bài của Minh Hiên nhà tôi, người ngoài đúng là mù mắt. Giải thưởng gì chứ, đồ bỏ đi, ai thích thì lấy, tôi xì!”
Lần trước Tả Minh Hiên vừa khóc vừa chạy về từ trường.
Dọc đường gặp ai cũng kể những chuyện xấu xa mình làm, làm người qua đường sợ hết hồn.
Nhưng nghe nó nói vậy, lại thấy thằng nhỏ này đúng là xấu xa thối tha.
Tả Minh Hiên vừa khóc vừa la có ma.
Dạo này Tả Minh Hiên nói có ma, đã nói mấy lần rồi.
Bà Tả để tâm lắm, nghe nhiều, vừa nghi vừa sợ.
Chẳng lẽ trẻ con hồn nhẹ, dễ thấy mấy thứ không sạch sẽ?
Bà nghĩ dạo này đúng là không suôn sẻ, toàn bị bà Trương bên cạnh cười chê, liền tìm cơ hội lén sang làng bên tìm một ông thầy bói già.
Ông thầy liếc mắt nhìn trứng gà bà Tả mang đến: “Tôi đã tiết lộ quá nhiều thiên cơ, tổn thọ rồi. Chuyện nhà bà, không cần tìm tôi. Tôi già rồi, chỉ muốn sống yên ổn.”
Nói thế làm bà Tả càng tin ông thầy có tài.
Dạo này nhà bà đúng là có chuyện, Tả Minh Hiên cứ ba ngày hai bữa thấy ma.
Bà Tả đặt trứng gà xuống, lại móc từ trong túi ra một túi đường đỏ nhỏ.
Ông thầy lắc đầu: “Không được đâu, nhà bà, cái này là đại họa.”
Mặt bà Tả biến sắc, không tình nguyện lắm rút từ trong tay áo ra một tờ một đồng.
“Đại tiên ơi, phiền ngài giúp tôi xem xét, đến nhà tôi coi cháu tôi thế nào.”
Ông thầy nhét tiền vào túi, thở dài thườn thượt: “Ai, đành vậy, không thể thấy chết mà không cứu, đi xem thử vậy.”
Đến gặp Tả Minh Hiên, ông thầy hỏi cặn kẽ đầu đuôi mấy lần thấy ma của nó.
Nghe nói lần trước thấy ma, con ma bảo nó gặp ai cũng phải kể hết chuyện xấu mình làm.
Ông thầy hiểu rồi.
Nhà ai mà ma nhiều chuyện thế.
Chắc chắn thằng nhóc này ghét người ghét chó, đắc tội ai đó, bị dạy dỗ rồi.
Cách này cũng ác thật, chắc là người thông minh.
Ông thầy bảo Tả Minh Hiên đứng sát bếp lò, nhóm lửa lên, ông vốc một nắm muối ném vào lửa.
Lửa cuốn lấy hạt muối, nổ lách tách.
Tiếng kêu xèo xèo, nghe mà da đầu tê dại.
Ông thầy thở dài một hồi, lắc đầu: “Đại hung, đại hung.”
Lần này bà Tả thực sự hoảng: “Minh Hiên là cháu đích tôn của nhà tôi, nó không thể xảy ra chuyện được, không thì nhà tôi tuyệt tự mất.”
Sau khi moi thêm hai đồng nữa từ bà Tả, ông thầy lật từ trong lớp lót ra một tờ bùa, búng tay một cái, tờ bùa bốc cháy.
“Nước đâu!” Ông thầy quát.
Bà Tả cuống quýt bưng bát nước cho ông thầy.
Tro bùa rơi lả tả vào bát.
Ông thầy thu phép: “Cho cháu bà uống nước này đi.”
“Vâng, vâng.”
Tả Minh Hiên uống một ngụm muốn nhổ, để dụ nó uống hết, bà Tả lại lục dưới đáy rương ra hai viên kẹo.
“Ăn đi, đừng để con nhỏ chị mày thấy.”
Thấy ông thầy nhìn chằm chằm, bà Tả lại đưa cho ông hai viên.
Sau đó, ông thầy cầm dao phay, chém gió vào người Tả Minh Hiên mấy nhát, đến nỗi thở hồng hộc.
Tả Minh Hiên dường như thực sự nhận được sức mạnh từ nghi lễ này, mặt dần hồng hào.
Bà Tả lúc này mới yên tâm phần nào.
Trước khi đi, ông thầy sờ túi tiền, thấy mình vẫn nên làm chút việc. Ông vuốt râu, bấm đốt ngón tay tính toán bát tự của Tả Minh Hiên, mặt đầy vẻ cao thâm: “Cháu bà gần đây bị thứ không sạch sẽ xung khắc, thường ngày cứ để nó ở nhà, đừng chạy lung tung, mới hóa giải được.”
Ở nhà ngoan ngoãn, tự nhiên không ra ngoài đắc tội ai nữa.
Ông thầy vừa đi, Tả Minh Hiên đã bắt đầu chạy nhà vệ sinh, chạy đến nỗi mặt xanh mét.
Theo lời ông thầy, bùa này là mời thần giúp, thể xác phàm nhân quá yếu, nhất thời không điều hòa cũng có.
Nếu bị tiêu chảy, tức là đang bài tiết đồ bẩn, không cần lo.
Về khoản giả thần giả quỷ, ông thầy rõ ràng chuyên nghiệp hơn Tả Thảo nhiều.
Phía bên kia, cùng với sự xuất hiện của tivi, nửa làng kéo đến nhà Từ Liễu, chen chúc cả căn nhà không còn chỗ đặt chân.
Từ Liễu đã quen, đáp lại lời chúc mừng của mọi người.
Ồ, được giải rồi.
Trời ơi, thật sự giành được tivi về rồi.
Trên nóc nhà đã dựng một cái giá ăng-ten.
Dân làng rất nhiệt tình, ai nấy xung phong giúp lắp ăng-ten.
“Có tín hiệu chưa?”
Trong nhà vọng ra: “Nhiễu dữ lắm.”
“Còn bây giờ?”
“Đỡ rồi, ê, thế này tốt, thế này tốt, đừng động nữa.”
Chẳng cần đến Từ Liễu động tay.
Từ Liễu rót cho mỗi người một cốc nước, cắn răng bỏ thêm chút đường đỏ.
Tả Đống Lương bị ồn ào đánh thức, mở to mắt tròn xoe nhìn người ra vào trong nhà.
Nó cũng không nhút nhát, thấy ai cũng cười, gọi ai cũng là chị.
Người ta trêu nó: “Chị mày giành được tivi với xe đạp cho mày rồi, có muốn xem không?”
“Chị, chị ơi.”
“Lớn lên là mày có thể đạp xe đạp rồi.”
“Chị ơi.”
Trong tivi phát hình ảnh.
“Nhìn kìa, Tả Đống Lương nhà mình cũng biết xem tivi kìa.”
“Đống Lương ơi, tivi có đẹp không?”
Tả Đống Lương nói: “Chị ơi.”
Mọi người trao đổi ánh mắt: “Thằng nhỏ này…”
Mặt Từ Liễu biến sắc, cô vội vàng bước tới bế Tả Đống Lương lên: “Chúng mình đi ngủ nhé, mệt rồi phải không?”
Mắt Tả Đống Lương vẫn dán chặt vào tivi: “Chị ơi——”
