Chương 44: Tội ác chồng chất
“Mày lại định làm chuyện xấu gì nữa?” Tả Phương hỏi.
“Không, chị thay trời hành đạo thôi.”
Cô muốn bày ra một thứ khá rắc rối, thậm chí tốn nhiều công sức.
Nhưng không sao, khi làm chuyện xấu, người ta luôn có sức lực và thủ đoạn.
Kết quả cuộc thi còn chưa lan ra, Tả Minh Hiên đang khoe khoang với đám bạn về những gì thấy được trong chuyến lên thành phố.
Nó lại kiêu hãnh kể lại một lần nữa việc mình được chọn đi thi.
Đám bạn lần lượt tản đi, ai về nhà nấy, trên đường chỉ còn lại một mình nó, một cơn gió thổi qua.
Tiết xuân hàn đã qua, trời đã vào hạ, nhưng trong núi sâu này vẫn còn hơi lạnh.
Tả Minh Hiên đột nhiên dừng bước.
Phía trước có một cái bóng rất dài, rất lớn.
Ốm yếu, thon dài, khẽ đung đưa.
Một bóng trắng lướt nhanh qua khu rừng.
Chuyện ma Tả Thảo kể trong khoảnh khắc ấy lướt qua tâm trí Tả Minh Hiên.
Càng nghĩ càng sợ, càng sợ càng nghĩ.
Tả Minh Hiên muốn há miệng hét lên, nhưng vì hai hàm răng va vào nhau mà không kêu thành tiếng.
Một giọng nói u u, trống rỗng từ bên trong vọng ra.
Tả——Minh——Hiên——
Câu nói đầy ẩn ý của Tả Thảo văng vẳng bên tai nó: “Mày có làm chuyện gì hổ thẹn không?”
Nó sợ quá quay đầu muốn chạy.
Một hòn sỏi lăn lông lốc đến bên chân nó, chắn ngay đường chạy.
Tả Minh Hiên không dám động đậy.
“Ăn——năn——đi——”
Tả Phương khẽ hỏi Tả Thảo: “Ăn năn là gì?”
Tả Thảo im lặng một lát, đặt cái loa tự chế lên miệng: “Kể ra những việc sai trái mày đã làm.”
“Cháu không nên lấy trộm tiền của bà.”
“Cháu không nên bỏ sâu bông vào giày của chị Tư.”
“Cháu không nên tè vào quả trứng gà.”
“Cháu, cháu không nên trộm nhìn chị Liên Thúy tắm.”
Tả Thảo: “…”
Thằng này đúng là tội ác chồng chất.
Tả Minh Hiên quỳ dưới đất, giơ hai tay liên tục vái lạy.
Tả Thảo nói: “Còn nữa không?”
Tả Minh Hiên run lên, nó liếc mắt lén nhìn xung quanh.
Gió ngừng, gần xa không một bóng người, bóng trắng xa xa dường như lại gần hơn.
Tả Minh Hiên rùng mình: “Cháu, cháu không nên chép bài của bạn, cũng không nên lén đốt bài thi của bạn.”
Đúng là thằng cháu này rồi.
Tả Phương tức giận: “Sao người này lại như vậy!”
Cô muốn xông ra đánh ngay tại chỗ.
Tả Thảo kéo cô lại.
Bóng trắng càng lúc càng gần, kèm theo giọng nói độc ác của Tả Thảo: “Mày đã làm quá nhiều chuyện xấu, tao sẽ luôn đi theo mày, luôn nhìn mày, tao biết tất cả mọi chuyện mày làm.”
“Cháu sai rồi, cháu không dám nữa.”
“Đi thú nhận những việc sai trái mày đã làm, tìm hai mươi người, một người cũng không được thiếu, một việc cũng không được thiếu, tao sẽ nhìn mày, nếu mày không làm được, ngày nào tao cũng sẽ tìm mày.”
Bóng trắng xa xa bắt đầu lay động dữ dội, cao lên, từ khóe mắt, Tả Minh Hiên nhìn thấy một khuôn mặt trắng bệch với ngũ quan mờ nhạt.
“A a a a——”
Tả Minh Hiên sợ phát điên, co cẳng chạy thẳng.
Tả Phương từ trong bụi cỏ nhảy ra, phủi mấy cọng rác trên người.
“Nó có đi nói không?”
Tả Minh Hiên là một người rất kỳ lạ, vừa sĩ diện vừa không biết xấu hổ, hai phẩm chất trái ngược nhau lại thống nhất trong con người nó.
Nó có thể vì một miếng ăn mà ăn vạ lăn lộn, không từ thủ đoạn nào.
Cũng có thể vì hư vinh mà ráng sức làm ra vẻ, chép bài một lần đã dám đường hoàng đi thi học sinh giỏi.
Tả Thảo nhìn nó mà thấy hết từ ngữ để nói.
Tả Thảo nói: “Cùng lắm thì dọa thêm hai lần nữa.”
Suốt đường chạy về nhà, Tả Minh Hiên vẫn còn hồn bay phách lạc, bà cụ Tả xót xa: “Sao chạy thành ra thế này?”
Bà liếc chị gái Tả Minh Hiên: “Không có mắt nhìn à? Em mày ra nhiều mồ hôi thế, không biết đi đun nước à? Ngày ngày ở nhà ăn cơm trắng.”
Tả Minh Hiên ôm chặt bà: “Bà ơi, ngoài kia có ma.”
Bà cụ Tả vỗ vai nó: “Đừng sợ, bà đuổi nó đi.”
Bà ôm Tả Minh Hiên vào lòng, ngân nga một bài hát không rõ giai điệu, giọng nói quen thuộc dần xua tan nỗi sợ của Tả Minh Hiên.
Cũng xua tan những lời thú tội của nó.
—— Thầy Lý đập bàn một cái thật mạnh, chất vấn Tả Minh Hiên trước mặt cả lớp: “Tự mày nói đi, điểm bài thi giữa kỳ, mày làm thế nào mà có được.”
Mặt Tả Minh Hiên trắng bệch.
Con ma đó, nó thực sự đến rồi, nó thực sự luôn nhìn mình.
Nếu không thì kỳ thi giữa kỳ đã qua lâu như vậy, sao lại truy cứu nữa.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm áo.
Nó không dám chối cãi, ấp úng kể ra những gì mình đã làm.
Nó chép bài của Tả Thảo, rồi vào phòng giáo viên lấy trộm bài thi của Tả Thảo, đốt sạch.
Cả lớp xôn xao.
Trước giờ học, nó còn đang khoe khoang với bạn bè về những gì thấy được ở thành phố.
Nó quen được đàn anh lớp lớn, nó được ăn kẹo hồ lô đường và bánh bao thịt.
Nó dường như vẫn là một học sinh đi thi với hào quang tỏa sáng.
Tất cả giống như một bong bóng ngũ sắc, trong khoảnh khắc này, bong bóng vỡ tan.
Tả Minh Hiên nhìn quanh lớp với ánh mắt oán hận, xô đổ bàn, vừa khóc vừa chạy ra ngoài, gặp ai cũng hét.
“Cháu không nên lấy trộm tiền của bà.”
“Cháu không nên bỏ sâu bông vào giày của chị Tư.”
“Cháu không nên tè vào quả trứng gà.”
“Cháu, cháu không nên trộm nhìn chị Liên Thúy tắm.”
Thầy Lý cười lạnh.
Lại dùng chiêu này.
Lúc đó nhà trường đưa học sinh ra khỏi làng, chắc chắn phải đưa về nguyên vẹn.
Bây giờ đã về cả rồi.
Tả Minh Hiên làm thầy mất mặt như vậy, thầy mặc kệ nó sống chết.
Thầy Lý trong lớp mỉa mai Tả Minh Hiên thậm tệ: “Không có kim cương thì đừng làm đồ sứ, có bao nhiêu tài thì làm bấy nhiêu việc, những đứa trẻ hư như Tả Minh Hiên, mọi người hãy lấy đó làm gương.”
Thầy lại nói: “Bây giờ chúng ta hãy chúc mừng Tả Thảo, lần này đạt giải nhất cuộc thi viết văn, vẻ vang cho trường, vẻ vang cho lớp, từ hôm nay, bãi nhiệm chức vụ đại diện toán của Tả Minh Hiên, do Tả Thảo đảm nhiệm.”
Cuộc thi học sinh giỏi năm sau còn tiếp, chỉ cần Tả Thảo còn trong lớp thầy, cuối cùng vẫn còn cơ hội.
Tả Thảo nhận được tràng pháo tay của mọi người, nhưng từ chối làm đại diện toán.
Thầy Lý xoa tay, gật đầu: “Hiểu hiểu, lấy việc học của em làm trọng.”
