Chương 5: Thôn Quả Viên
Ly Hoan đi theo bác mập về phía đông, đến vườn cây ăn quả. Đào khoảng ba mươi mẫu, lê trắng khoảng mười mẫu, táo hơn mười mẫu, anh đào hơn hai mươi mẫu, dưa ngọt ngọc trắng, dưa ngọt lục bảo, dưa ngọt sừng dê, dưa ngọt vỏ hoa mỗi loại từ năm đến mười mẫu, còn có đủ loại mận, đào lông, nho, sơn tra, tổng cộng cũng đến ba bốn mươi mẫu.
Trên đường trò chuyện, Ly Hoan biết được thôn này tên là thôn Quả Viên, chủ yếu trồng dưa hấu, cũng có người trồng cây ăn quả cho dễ chăm sóc. Chú bán dưa lúc nãy là hộ trồng dưa nổi tiếng trong thôn. Hiểu rõ mọi chuyện, cô nói với bác mập: “Được, tôi lấy hết.”
Sau đó, cô thuê hai người qua mạng, chuyên trông kho và làm người ghi chép, mỗi ngày đối chiếu sổ sách một lần, lương bốn trăm tệ một ngày, thuê một tuần, ngày cuối thanh toán.
Ly Hoan không định ngày nào cũng ở thôn Quả Viên, thời gian của cô không thể phí phạm như vậy. Cô cần chuẩn bị rất nhiều thứ. Thuê hai người ban ngày trông kho, ban đêm cô sẽ thu đồ vào không gian.
Hơn nữa, trái cây trong thôn Quả Viên phải thu hoạch dần trong hơn một tuần, cô không có thời gian ở đó, sắp xếp hai người là tốt nhất. Cô thuê hai người từ hai nền tảng khác nhau, họ không quen biết nhau, có thể kiề chế lẫn nhau. Dù là nông sản, nhưng số lượng quá lớn, nếu bị lấy trộm một ít, cô cũng không nhận ra, nên hai người kiề chế lẫn nhau là tốt nhất.
Đến mười hai giờ đêm, chuyến xe dưa hấu cuối cùng cũng được đưa về kho. Ly Hoan không nợ nần, cô tính tiền ngay trước mặt ba người bạn của chú bán dưa đến phụ bốc dỡ. Ba mươi vạn tệ, cô làm tròn thành số đẹp, chuyển cho chú bán dưa. Vừa lúc chú ấy bán dưa xong không có việc gì, cô thuê luôn chú với giá năm trăm tệ một ngày để quản lý trái cây từ thôn Quả Viên chuyển đến, đưa cho chú một chìa khóa dự phòng. Như vậy, ba bên kiề chế lẫn nhau, đồ trong kho mới không bị thiếu.
Sau đó, cô cho mọi người về. Khi mọi người rời đi, Ly Hoan kiểm tra camera trong kho, có bốn năm cái. Cô kéo cầu dao điện, rồi thu toàn bộ dưa hấu vào không gian.
Camera không bật, nhưng cô cũng không định tháo gỡ, dù sao thứ này do cô tự tìm, người khác không biết, ít nhiều cũng có tác dụng dọa người. Ai muốn lấy trộm đồ trong kho cũng phải cân nhắc.
Thu dưa hấu xong, cô để chúng ở một góc không gian. Hai mươi mẫu dưa hấu chỉ chiếm một phần rất nhỏ. Kiếp này không gian rộng hơn, thật tốt.
Ly Hoan khóa cửa kho, rồi lái xe về nhà. Vừa đỗ xe dưới lầu, mở cửa bước xuống, cô thấy một bóng đen lao về phía mình. Mười năm mạt thế, kỹ năng né tránh nguy hiểm đã khắc sâu vào xương tủy.
Ly Hoan nghiêng người, xoay người, đá chân. Cô nhận ra trên trán bóng đen có một chùm lông trắng. Đột nhiên, mắt cô cay xè, giọng run run: “Chó xấu xí?”
“Gâu!” Một con chó ta ba tháng tuổi không ngừng cào vào chân Ly Hoan.
“Chó xấu xí?”
“Gâu!”
“Thật sự là mày!”
“Gâu!”
Dưới đèn đường trong khu chung cư, Ly Hoan không kìm được cảm xúc, khóc nức nở, không thành tiếng, nhưng đau đớn, vui mừng, khó tin hơn bất cứ ai.
Ly Hoan ôm chặt chó xấu xí, nước mắt rơi lã chã.
Con chó trong lòng có chút luống cuống, liếm nước mắt trên mặt cô.
“Gâu?” Mày khóc gì thế?
“Gâu gâu gâu.” Đừng khóc nữa, mày khóc tao cũng khó chịu.
Cảm nhận được sự an ủi của chó xấu xí, Ly Hoan đưa tay lau nước mắt, bế nó lên về nhà.
Về đến nhà, Ly Hoan ôm chặt chó xấu xí trong lòng.
“Mày cũng về rồi à?”
“Gâu! Hú!” Ừ, tao cũng về rồi.
“Mày về bằng cách nào?”
“Gâu gâu gâu!” Tao cũng không biết, tao vừa về đã tìm mày ngay, tao còn nhỏ lại nữa.
“Thật tốt, mày cũng ở đây.”
Ôm con chó vàng nhỏ trong lòng, Ly Hoan nhớ lại hai năm một người một chó nương tựa nhau kiếp trước. Năm thứ ba mạt thế, cô gặp chó xấu xí. Vì sao gọi là chó xấu xí? Lúc đó nó thật sự xấu, gầy trơ xương, trên người đầy sẹo lớn nhỏ, mất một mắt, một tai, đuôi cũng chỉ còn một khúc, thật sự xấu.
Lần đầu gặp mặt, con chó xấu này tranh với cô một cây xúc xích để quá hạn một năm trong góc, kết quả cô thắng.
Con chó mệt thở hổn hển, trên chân nó có một vết sẹo do cô gây ra, còn cô cũng bị nó cắn hai lỗ trên chân trái.
Thực ra bên cạnh họ còn có một xác chết, lúc đó nếu cô thật sự không tìm được đồ ăn, cô cũng muốn thử, vì cô sắp đói điên rồi.
Còn con chó này, bản năng động vật có lẽ khó kiểm soát hơn. Cô chậm rãi ăn xúc xích, còn con chó hung dữ trong góc chỉ nhìn chằm chằm vào cây xúc xích trong tay cô. Xác chết bên cạnh vừa mới chết chưa lâu, với nó mới là miếng thịt lớn. Con chó này khá kỳ lạ, nó không ăn.
Lúc đó Ly Hoan cũng hơi ngốc, rõ ràng một cây xúc xích mình còn không đủ ăn, vậy mà lại ném cho con chó xấu xí đó một nửa.
Sau đó, một người một chó làm bạn với nhau. Hai năm, họ phối hợp ăn ý, cuộc sống khấm khá hơn. Nhưng theo thời gian, vật tư càng ngày càng khó tìm, các thế lực đủ loại đan xen, không gian sống và tài nguyên của người thường bị vắt kiệt chỉ còn một chút, một người một chó thường xuyên đói lả.
Nhưng một người một chó có quy ước ngầm, không bao giờ ăn thịt người và thịt chó.
Cho đến khi một người một chó bị sốt vì một trận mưa lớn. Lúc đó ăn còn không đủ no, lấy đâu ra thuốc.
Trong nước còn đủ loại nguồn ô nhiễm, vi khuẩn vô số. Một người một chó chịu đựng được hai ngày, rồi Ly Hoan nói với con chó, nếu nó chết trước, cô sẽ ăn thịt nó, tìm đường sống mới; nếu cô chết trước, cũng để nó ăn thịt cô, để nó tự tìm đường sống.
Cuối cùng, con chó không qua khỏi, chết trước. Ly Hoan đói đến mức dạ dày co giật, chịu đau kéo con chó ra ngoài, tìm một chỗ chôn nó. Gốc cây đào đó là nơi nó thích, vậy thì chôn ngay đó, biết đâu con chó sẽ vui hơn.
Vì sao không ăn? Ly Hoan cũng không biết, chỉ là không muốn. Hơn nữa, chôn con chó cũng là sợ người khác phát hiện mà ăn mất.
Cũng trong lúc đào đất chôn chó, Ly Hoan nhặt được ấn ký hoa đào và mở ra không gian. Sau đó, nhờ khả năng lưu trữ của không gian, cô sống như một xác chết di động đến năm thứ mười mạt thế.
Trọng sinh trở về, Ly Hoan muốn đi tìm con chó ngay lập tức, nhưng cô không biết bây giờ nó ở đâu. Đúng lúc cô đang định thuê một thám tử giúp tìm chó, thì con chó xuất hiện. Nhìn vẻ mặt ấm ức của nó, chắc vẫn còn nhớ chuyện kiếp trước.
Không biết nó tự tìm đường đến đây bằng cách nào.
Con chó ta màu vàng, trông như ba tháng tuổi, trên trán có một chùm lông trắng bạc, đâu còn vẻ xấu xí như trước nữa.
