Chương 6: Ly An
Vừa xoa đầu cún, Ly Hoan vừa ngạc nhiên hỏi:
- Mày tự tìm được đến đây à?
“Gâu!” Chứ sao! Mệt chết cún rồi đây này!
- Sao mày lại tìm được tao?
“Gâu! Gâu! Gâu! Gâu! Gâu! Gâu! Gâu!”
...
Dù Ly Hoan dựa vào kinh nghiệm ở kiếp trước có thể đoán được phần lớn ý của cún qua giọng điệu, nhưng một tràng “gâu” dài như vậy khiến cô không thể phân biệt được nó muốn nói gì!
Nhìn vẻ mặt mơ màng của Ly Hoan, cún càng tức giận hơn, không ngừng liếc mắt trắng dã về phía cô.
“Gâu!” Nó cố tình giơ chân bị trầy da ở lòng bàn chân ra cho Ly Hoan xem.
Thấy bộ dạng ấm ức này của nó, Ly Hoan bật cười.
“Gâu!” Đừng cười cún, cún vì tìm mày mà chịu khổ nhiều lắm đấy!
- Chó Xấu Xí, mày quay lại tìm tao thật tốt.
Cún liếc cô một cái, Xấu Xí, nghe chói cả tai.
- Từ nay mày theo họ Ly của tao nhé? Tên chính là Ly An, tên ở nhà là An An, ý nghĩa là bình an.
“Gâu.” Cuối cùng cũng ra dáng một người chủ, không uổng công cún lần theo mùi tìm mày suốt hai ngày trời.
Chứ không thì cún ở khu ẩm thực, chỉ cần làm nũng một chút là có cơm ăn ngay.
An An nằm sấp trên tấm thảm, duỗi dài cả tay lẫn chân, chờ người phụ nữ hung dữ này bôi thuốc cho mình. Nếu không phải cún niệm tình cũ, nó đã chẳng thèm tìm đến cô làm gì.
Ly Hoan xách hộp thuốc gia đình đến, nhìn vẻ mặt thèm thuồng của An An, không nhịn được mà dùng tay nhéo nhéo cái thân mập mạp này. Nói thật, bây giờ trông nó chẳng còn giống con chó xấu xí ngày nào nữa.
Hộp thuốc gia đình rất đầy đủ. Thấy vết trầy trên chân An An, Ly Hoan vừa đưa tay định lấy bông và povidine, thì đột nhiên đổi hướng, cầm lọ cồn sát trùng y tế 75% bên cạnh. Trên mặt nở một nụ cười không có ý tốt, từ từ tiến lại gần An An.
Chú cún nhỏ Ly An tưởng rằng mình sắp được hưởng sung sướng rồi, dù sao người chủ này chính là do kiếp trước nó tự chọn. Cả kiếp trước lẫn kiếp này, nó chỉ muốn có một người chủ duy nhất này. Nó cũng không biết tại sao, có thể là vì nhìn thuận mắt, có thể là vì lúc đó dù thua trận nhưng vẫn nhận được một khúc xúc xích, hay là vì hai người đã nương tựa vào nhau suốt một thời gian dài, đó là người nhà có thể giao phó cả tấm lưng cho nhau.
May mà cún tinh ranh, lần theo mùi là tìm được ngay. Quá trình có thể hơi cực khổ, nhưng cún nghĩ, kiếp này nó còn nhỏ, đến bên người phụ nữ này sớm thì hưởng phúc sớm, chứ cứ như kiếp trước đến lúc đói sắp chết mới gặp được cô thì thiệt thòi quá. Chú cún mập đang đắc ý nghĩ ngợi, thì giây tiếp theo liền vỡ mộng.
“Gâu a!... Gâu! Gâu!” Giết cún rồi! Đau! Đau quá!
Cồn sát trùng y tế 75%, khả năng diệt khuẩn không phải nói suông, nhưng quá trình thì đúng là “sảng khoái” thật. Ly Hoan mỉm cười nhìn chú cún mập đang gào thét trên thảm.
- Nhịn một chút là qua thôi, đang khử trùng cho chân mày đấy! Đều là vì tốt cho mày, sau này nhớ nghe lời tao nhé. Ly Hoan thầm cười khẩy: con chó tâm cơ này, tưởng tao dễ lừa chắc! Chắc chắn nó muốn ăn bám rồi. Không trị nó một trận, sau này nó nghe lời tao sao? Ly Hoan thề rằng tất cả chỉ vì sự an toàn của cả hai sau này, chứ không phải vì hai lỗ thủng trên chân cô năm đó đâu.
“Gâu ô... ô gâu gâu” Đau quá! Cô gái máu đen này cố ý đúng không?
Ly Hoan đương nhiên không thể nhận, chỉ giả vờ đau lòng nhìn chú cún nhỏ trước mặt, dù nó bây giờ mũm mĩm trông rất buồn cười, nhưng Ly Hoan vẫn nhíu mày, vẻ mặt đầy thương xót, chỉ có điều bờ vai thì không nhịn được mà run lên từng hồi.
