Chương 46: Học sinh dốt lớp 18 thực sự đến à?
Thứ Bảy.
Hoàng Chí Vĩ dậy sớm. Ở tuổi ông, năm sáu giờ sáng đã không ngủ được nữa.
Rảnh rỗi không có việc gì, ông đi dạo quanh sân trường.
Từ khi tiếp xúc với lớp học sinh dốt, ông rõ ràng lo lắng hơn.
Đặc biệt là thời gian gần đây, học sinh lớp 18 thay đổi, tích cực cầu học, lại càng trở thành áp lực và động lực cho ông.
Là một giáo viên đặc cấp, ông rất hiểu việc học sinh muốn cải tà quy chính không phải chuyện dễ dàng.
Bất kỳ việc gì, bước đầu tiên luôn là khó khăn nhất.
Toàn bộ lớp 18 có thể thay đổi lớn như vậy, theo ông thấy, thực sự đáng quý.
Hoàng Chí Vĩ không ngủ được, liền bật đèn lên chuẩn bị giáo án.
Tất cả những chuẩn bị bây giờ khiến ông nhớ lại hồi mới vào nghề giáo, lúc nào cũng lo sợ, tận tụy.
Sợ mình chuẩn bị chưa đủ, sợ mình làm chưa tốt, làm lỡ học sinh.
Thực ra tất cả kiến thức đã in sâu trong đầu, lên lớp không cần sách giáo khoa.
Nhưng lớp 18 khác, nền tảng quá kém.
Muốn nâng cao thực lực tổng thể của các em, quá trình mài giũa nền tảng nhất định không được vội vàng, cũng không được sai sót.
Vì vậy, Hoàng Chí Vĩ phải chuẩn bị thật kỹ.
Soạn bài, thời gian lặng lẽ trôi qua, khi ông lại nhìn ra cửa sổ, trời đã sáng.
Những giáo viên ở lại trường như Hoàng Chí Vĩ cũng không ít.
“Lão Hoàng, anh cũng không về à?”
Đường Ngọc Thanh bước ra, vừa hay thấy Hoàng Chí Vĩ, ngạc nhiên hỏi.
Mấy giáo viên khác cùng tầng cũng khá ngạc nhiên nhìn ông.
Bởi trước đây, Hoàng Chí Vĩ đều về nhà thứ Sáu, Chủ nhật mới sang.
Ông rất ít khi ở ký túc xá giáo viên vào thứ Bảy, Chủ nhật.
Hoàng Chí Vĩ cười chào mọi người: “Hôm nay các em đến học bù, tôi lười về quá.”
Mọi người đều khựng lại một lúc. Khoảng thời gian này Hoàng Chí Vĩ không nhắc lại chuyện ấy, họ đều tưởng đã đâu vào đấy rồi.
Nhưng không ngờ, Hoàng Chí Vĩ vẫn còn dạy lớp học sinh dốt?
Chẳng lẽ học sinh dốt đã bắt đầu cải tà quy chính rồi?
Không ít giáo viên còn nghi ngờ, lại thêm tò mò.
Nhìn nhau, âm thầm quyết định đi theo Hoàng Chí Vĩ đến lớp 18 xem thử.
“Chẳng biết Hoàng lão sư có bị ma ám không nhỉ?”
“Tôi thấy cũng có vẻ. Học sinh lớp 18 đến học bù? Tôi không tin chút nào.”
“Đi đi, cùng đi xem nào.”
Học sinh lớp 18 là loại gì, mọi người đều rõ.
Họ không tin học sinh lớp 18 có thể cải tà quy chính.
Kim Dật Đông và Đường Ngọc Thanh cùng những người khác thì đi theo phía sau.
Đến khu nhà học mới của lớp 18, trên mặt Hoàng Chí Vĩ tuy bình tĩnh, nhưng trong lòng rất thấp thỏm.
Học bù là do ông đề xuất, nhưng là do Tạ Linh Tú chuyển đạt, còn suy nghĩ của học sinh ra sao, ông thực sự không biết.
Nói cho đúng, học bù là ý muốn một phía của ông.
Đường Ngọc Thanh hơi cau mày, trong lòng khá lo lắng.
Dù sao Kim Dật Đông và Hoàng Chí Vĩ vốn là đối thủ cạnh tranh, thực lực giảng dạy cũng ngang nhau.
Thực lực tổng thể của lớp 11 và lớp 12 tương đương, đều là lớp mạnh nhất ban tự nhiên.
Hoàng Chí Vĩ làm cái việc vất vả mà không được lòng người này, nếu học sinh lớp 18 lại không đến, thì hôm nay không chừng sẽ bị Kim Dật Đông châm chọc.
Hoàng Chí Vĩ đặt đồ đạc lên bục giảng, chuẩn bị giáo án mới và viết đề kiểm tra.
Thời gian từng phút trôi qua, mắt thấy giờ tự học sáng đã kết thúc, vẫn không có một học sinh nào đến, các giáo viên cũng không khỏi lắc đầu.
“Tôi đã bảo rồi, lớp học sinh dốt sao có thể thay đổi ngay được? Bây giờ đã ứng nghiệm chưa?”
“Đứng đây nửa tiếng, chả thấy một ai, đây là thái độ học bù à?”
“Hoàng lão sư thì có trách nhiệm, nhưng học sinh lớp 18 hình như không biết điều.” Kim Dật Đông có chút mỉa mai.
Anh ta dạy hai lớp, thành tích đều tốt.
Hoàng Chí Vĩ dạy hai lớp, một lớp nhất khối, một lớp chót khối.
Nếu lớp 18 thực sự vùng lên, anh ta thấy cạnh tranh với Hoàng Chí Vĩ là chuyện rất thú vị.
Nhưng giờ Hoàng Chí Vĩ dạy lớp kém nhất, anh ta thấy dù mình thắng cũng không vẻ vang.
Đúng lúc đó, một cô gái trong trắng buộc tóc đuôi ngựa cao lọt vào tầm mắt họ, ôm một đống sách vở và đề thi.
Chính là Phùng Tĩnh Nghiên.
Hôm nay cô ngủ nướng một chút, thoải mái vui vẻ, không ngờ lại thấy nhiều giáo viên như vậy ngoài hành lang, sợ đến mức căng cứng người.
“Chào các thầy ạ.”
Phùng Tĩnh Nghiên định không chào, nhưng lại thấy bất lịch sự.
Vừa hay lúc đó Tạ Linh Tú cũng đến, cô liền chạy vào lớp.
Tạ Linh Tú không quen mấy giáo viên này lắm, nhưng cũng chào một tiếng.
Cô còn tưởng lớp mình có chuyện gì lớn, mãi đến khi nghe họ nói mới hiểu, thì ra họ muốn đến xem lớp 18 náo nhiệt.
Tạ Linh Tú đương nhiên không hứng thú nói chuyện với họ, đi đến cuối lớp ngồi xuống, bắt đầu ôn tập kiến thức Văn.
Mấy giáo viên đứng ngoài cũng khá ngạc nhiên nhìn Tạ Linh Tú.
Chủ nhiệm mới của lớp 18 này, hóa ra lại tự giác thế à?
Phùng Tĩnh Nghiên lòng thấp thỏm. Tuy cô còn nhỏ, nhưng cũng nhìn ra, các thầy cô này chắc chắn đến xem trò cười của lớp 18.
Nếu Chu Tẫn họ hôm nay không đến, cô Tạ và thầy Hoàng sẽ mất mặt, sau này có thể không ngóc đầu lên nổi.
“Phùng Tĩnh Nghiên.” Hoàng Chí Vĩ đứng trên bục gọi, đưa bài kiểm tra cho cô.
“Em làm trước đi, chỗ nào không hiểu thì hỏi tôi.”
“Vâng ạ.” Phùng Tĩnh Nghiên về chỗ ngồi, bắt đầu luyện tập toán.
Sắc mặt Đường Ngọc Thanh khá nặng nề. Anh nhìn đồng hồ, đã tám rưỡi, chắc học sinh lớp 18 sẽ không đến nữa.
“Xem ra tấm lòng tốt của thầy Hoàng chúng ta sắp bị coi như lòng lang dạ sói rồi.” Kim Dật Đông không nhịn được bật cười: “Học sinh lớp 18 rốt cuộc vẫn vô tích sự, một giáo viên đặc cấp đích thân đến dạy bù, vậy mà còn không biết quý trọng?”
Kim Dật Đông vừa dứt lời, cầu thang vang lên tiếng bước chân.
Đường Ngọc Thanh vội quay đầu, liền thấy Chu Tẫn, Vương Cường, Lý Đào đi lên.
Sắc mặt Kim Dật Đông cứng đờ.
Không ai ngờ học sinh lớp 18 lại đúng giờ đến, và vừa khéo ngay sau khi Kim Dật Đông nói câu đó.
“Chào các thầy ạ.”
Tuy phong cách của Chu Tẫn ba người vẫn không thay đổi, vẫn cái kiểu nhởn nhơ, nhưng so với trước đây, họ đã lễ phép hơn nhiều.
Khi thấy Đường Ngọc Thanh, Kim Dật Đông và các thầy, họ lập tức dừng lại, cúi chào.
Sự khách sáo này khiến Kim Dật Đông, người vừa nói mấy lời mỉa mai, đỏ mặt, nóng bừng cả má.
Bộ ba học sinh dốt nức tiếng toàn trường, trước đây nổi tiếng côn đồ, trong mắt chẳng có thầy cô, thế mà bây giờ lại ngoan ngoãn, hiểu chuyện và có lễ phép đến thế.
Cho dù Kim Dật Đông và Hoàng Chí Vĩ có không hợp, lúc này cũng không thể nói ra lời nào khó nghe.
Chu Tẫn ba người bước vào lớp.
Lạc Dân Châu, Vương Phỉ Nhiên đến chậm hơn một chút, thấy Đường Ngọc Thanh, Kim Dật Đông ngoài hành lang, cũng vội vàng chào hỏi.
Sắc mặt Đường Ngọc Thanh trở nên dễ chịu. Nếu mấy học sinh dốt này thực sự không đến, thể diện của Hoàng Chí Vĩ coi như mất sạch.
“Cũng không uổng công tấm lòng của lão Hoàng.” Đường Ngọc Thanh thầm nghĩ.
Lớp học đã có 6 học sinh, là lũ kém nhất lớp 18. Họ có thể khẳng định, mỗi câu Hoàng Chí Vĩ nói đều là thật.
Học sinh dốt thực sự đang thay đổi.
Khóe miệng Hoàng Chí Vĩ giấu không được nụ cười. Vẻ mặt của Kim Dật Đông và những người khác, ông đều thấy cả.
Khi Kim Dật Đông chuẩn bị rời đi, cầu thang lại vang lên tiếng bước chân.
Sắc mặt Kim Dật Đông càng kỳ lạ hơn, lại còn có học sinh đến?
