Chương 38: Động cơ tấn công của zombie đối với con người
Thư Hàn Quang cũng muốn đón người nhà mình qua, Tôn Thành không phản đối, viện nghiên cứu thì càng vui vì có thêm một nhóm dữ liệu quan sát.
Thư Hàn Quang hí hửng báo tin cho Thư Hân, Thư Hân có ý muốn đi, nhưng hiện giờ cô còn yếu, đứa nhỏ và Cao Tuế An vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, nên phải đợi thêm vài ngày nữa.
Tâm trạng vui vẻ, Thư Hàn Quang chủ động xuống bếp, muốn mời mọi người ăn cơm. Người khác muốn phụ giúp anh còn không cho, nhất quyết tự mình làm.
Phùng Khinh Nguyệt vốn định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, lưỡi người ta cũng chia bè phái, có lẽ những người này có thể chung một nhóm.
Chỉ có Đinh Lộ, người từng trải, vào bếp xem một vòng, khẽ cau mày, nhỏ giọng hỏi Phùng Khinh Nguyệt: “Chồng chị thường ngày không xuống bếp nhỉ?”
Phùng Khinh Nguyệt điều khiển kính mắt, chỉ gõ chữ không chuyển thành giọng nói: “Có. Thường xuyên.”
Đinh Lộ im lặng.
Đến lúc dọn cơm ra, mọi người ngồi vây quanh bàn đều im lặng.
Nói sao nhỉ, ăn được, hương vị thì, cũng tạm được… thôi, chỉ là tạm được thôi.
Trang Lâm: “Đây là món quê của anh Quang đúng không?”
Đinh Lộ lập tức tiếp lời: “Rất đặc sắc. Tiểu Lâm, cậu ăn nhiều vào.” Ít nói thôi.
Tôn Thành, Âu Dương Anh và cô gái khác tên Hạ Minh Nghiên thì tiếp nhận khá ổn. Dù tay nghề này kém hơn căng tin một chút, nhưng họ từng ăn cả rễ cây, nên đây coi như là mỹ vị rồi. Chỉ là, khó mà khen nổi.
Thế là cúi đầu ăn thật lực.
Thư Hàn Quang tự tin mù quáng vào tài nấu ăn của mình, nhiệt tình mời mọi người: “Mọi người thích thì sau này tôi làm nữa.”
Mọi người: “… Hề hề hề.”
Thư Hàn Quang bưng bát đến khoe với Phùng Khinh Nguyệt: “Em xem thịt kho tàu anh làm ngon không này? Đại Bảo? Đại Bảo, lại đây, ăn thịt nào.”
Thịt kho trong bát thơm nức, sốt đậm, bóng loáng, nhìn mã cũng khá ổn. Nước tương đen và đường phèn công lao không nhỏ.
Phùng Khinh Nguyệt bế Thư Đại Bảo lên cho hai cha con gặp nhau, Thư Đại Bảo không cắn Thư Hàn Quang nữa, cũng chẳng thèm nhìn miếng thịt kho đó.
Thư Hàn Quang cười hề hề: “Vợ à, mấy hôm nay em dạy Đại Bảo vất vả rồi, dù đi học thì cũng phải có ngày cuối tuần chứ nhỉ.”
Ánh mắt Phùng Khinh Nguyệt: Nói tiếng người đi.
Thư Hàn Quang: “Người ta đã gửi máy chơi game đến rồi, hay là, em chơi thử đi?”
Phải nói là người chuyên nghiệp làm việc chuyên nghiệp, ngay cả chuyện tặng quà họ cũng nghĩ rất chu đáo, không chỉ tặng máy chơi game mà còn kèm theo cả TV lớn. Đều là hàng hiệu. Những người trung niên như họ, ngày thường chỉ dùng điện thoại chơi bài đấu địa chủ, căn bản không biết cách dùng mấy thứ này.
Nhà có con đang đi học, ai lại đi mua những thứ này chứ, nhưng giờ không phải đi học nữa rồi, con gái anh ấy nên tìm lại niềm vui tuổi thơ.
Thư Hàn Quang cảm thấy vợ mình quá độc đoán trong chuyện giáo dục, sắp làm cây non nhà mình héo úa mất rồi, lúc này, chính là khoảnh khắc người bố anh hùng xuất hiện cứu vớt con gái!
Máy chơi game à… Phùng Khinh Nguyệt thấy cũng được, dù sao con bé cũng không phải đi học nữa, hiểu hay không hiểu, thì tay cầm điều khiển ít nhất cũng có thể rèn luyện ngón tay.
“Được, lắp đi.”
Thư Hàn Quang vui quá, lập tức từ trong phòng nhỏ lôi ra cái thùng giấy chưa mở.
Bốn người đang ăn cơm ở phòng khách nghe tiếng chạy đến.
Tôn Thành: “Phải tháo cửa.”
Đinh Lộ và Trang Lâm tinh thần phấn chấn, mở cửa, trực tiếp đối mặt! Kích thích!
Thư Hàn Quang: “Để tôi tháo.”
Anh đi lấy dụng cụ.
“Không cần phiền phức vậy đâu.” Tôn Thành ngăn anh lại, ngón tay đặt lên một con ốc, xoay vài vòng là con ốc nhẹ nhàng rơi ra, còn tiện hơn máy khoan điện.
Trang Lâm mắt sáng lên: “Quản lý Tôn, anh là dị năng giả hệ kim à.”
Đinh Lộ cũng ánh mắt khẽ động, trong đầu nhanh chóng phân tích số liệu, so sánh ngang dọc, dị năng giả ở quân đội nhiều hơn, dù sao thể chất họ tốt, ý chí cũng kiên cường.
Cô không nhịn được nhìn về phía Phùng Khinh Nguyệt, thể chất của Phùng Khinh Nguyệt chỉ có thể nói là bình thường trong mức bình thường, còn ý chí… chẳng lẽ là do ý chí?
Phùng Khinh Nguyệt đang lấy máy khoan điện ra tháo ốc bên trong.
Thư Đại Bảo tò mò với âm thanh vù vù, lại gần sờ vào mũi khoan đang quay. Phùng Khinh Nguyệt sợ hết hồn, một phát đập vào tay con bé, mày là zombie chứ không phải kim cương, đứt ngón tay thì xem bác sĩ nào nối cho mày.
Chẳng mấy chốc, từng thanh inox được tháo xuống.
Âu Dương Anh không nhịn được nói: “Chị Nguyệt cũng đâu có muốn ăn thịt người, cánh cửa này không cần phải phong kín nữa chứ?”
Phùng Khinh Nguyệt: “Phong. Tôi sợ có người sẽ trộm mất Đại Bảo.”
Được, cô nói phong thì phong.
Cửa mở ra, Thư Hàn Quang kích động dang rộng vòng tay: “Vợ—”
Ôm chặt lấy, Phùng Khinh Nguyệt cảm giác khí quản đang ngừng hoạt động của mình sắp bị siết đứt.
Cái tên chó chết này định siết chết cô để đổi vợ mới sống à?
Thư Đại Bảo nhe răng, trong mắt lộ rõ vẻ địch ý, há cái miệng đầy răng nanh cắn mạnh về phía Thư Hàn Quang… cái mông.
Phùng Khinh Nguyệt không cần nhìn cũng giơ tay đẩy đầu con bé một cái, rồi nắm vai kéo nó ra sau lưng mình.
Thư Hàn Quang ôm Phùng Khinh Nguyệt cảm nhận thật kỹ, hồi lâu mới buông ra: “Vợ à, em gầy đi rồi.”
Gầy đi, cũng rắn chắc hơn…
“Đại Bảo, lại đây, để bố ôm một cái.”
Thư Đại Bảo không chịu, giãy giụa. Với sự hỗ trợ của Phùng Khinh Nguyệt khi cô nắm tay và giữ đầu con bé, Thư Hàn Quang đã ôm được con gái, khóe mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.
Cảm động biết bao.
Tôn Thành và mọi người cảm động không thôi, còn có những người sau màn hình, cũng không nhịn được mà lau khóe mắt.
Thư Đại Bảo: “Gầm—gầm—”
Giãy giụa trong cơn phẫn nộ, gân đen trên cổ nổi lên cao, tiếng gầm càng lúc càng cao vút, chói tai, vọng ra ngoài cửa sổ, ngoài cửa, khiến lũ zombie ở các tầng trên dưới và các tòa nhà bên cạnh cũng trở nên kích động, gào rú theo.
“Sao thế này?” Tôn Thành ngạc nhiên.
Đinh Lộ: “Hỏng rồi, là do hơi thở người sống kích thích. Thư Hàn Quang, anh mau buông con bé ra.”
Trong lúc gấp gáp, cô tiến lên kéo, Tôn Thành cũng đến giúp, hai người kéo Thư Hàn Quang ra ngoài cửa, Phùng Khinh Nguyệt ôm Thư Đại Bảo lùi ra cửa sổ.
Tay nhẹ nhàng vuốt đầu con bé, cổ họng khẽ rung: Đại Bảo, sao thế? Mẹ đây, mẹ đây.
Thư Đại Bảo dần bình tĩnh lại, trông không khác gì lúc trước.
Thư Hàn Quang ngây người, lòng lạnh lẽo: “Con gái tôi không cần tôi nữa rồi.”
Tủi thân như một con chó lớn.
Đinh Lộ thấy buồn cười, lại không hiểu sao thấy xót xa.
“Đó là phản ứng bình thường của zombie. Cắn người là bản năng của chúng, khoảng cách càng gần thì hơi thở người sống kích thích càng lớn, phản ứng này ở viện nghiên cứu chúng tôi—khoan đã!”
Đinh Lộ đột nhiên kêu lên: “Có lẽ chúng ta đã nghĩ sai rồi?”
Trang Lâm: “Sao?”
Đinh Lộ vỗ tay: “Ôi chao. Trước đây chúng ta đều cho rằng zombie chủ động tấn công con người.”
Trang Lâm, Tôn Thành, Âu Dương Anh, Hạ Minh Nghiên: “Không phải sao?”
Họ tận mắt chứng kiến, chính là zombie chủ động tấn công con người mà.
Đinh Lộ: “Nhưng tấn công cũng có động cơ. Trước đây chúng ta phân tích động cơ tấn công của zombie là săn mồi, nhưng nếu là—sợ hãi thì sao?”
Sợ hãi?
Thư Hàn Quang hiểu ra: “Cô nói Đại Bảo sợ tôi? Sao có thể?” Tôi là bố ruột mà.
Đinh Lộ: “Không phải sợ anh, nếu hơi thở người sống là một mối uy hiếp đối với zombie thì sao?”
Kẻ đi săn sẽ không bao giờ sợ hãi mùi của con mồi, chúng chỉ hưng phấn thôi.
Lúc nãy khi Thư Hàn Quang ôm Thư Đại Bảo, Đinh Lộ nhìn rõ, trên mặt Thư Đại Bảo dường như có biểu cảm, đó là… kinh hãi và hoảng loạn?
Có lẽ là cô hoa mắt, nhưng nhà nghiên cứu không bao giờ bỏ qua bất kỳ khả năng nào!
“Tiểu Lâm, cậu tiếp tục quan sát Đại Bảo.”
Đinh Lộ vội vã rời đi.
Nếu zombie sợ người sống, theo lẽ thường, sợ thì phải tránh né bỏ chạy, nhưng zombie không phải người bình thường, nếu suy nghĩ của chúng là sợ người sống nên mới gấp gáp biến kẻ uy hiếp thành đồng loại thì sao?
Có vẻ cũng giải thích được.
Các viện nghiên cứu và phòng thí nghiệm ở khắp nơi có thêm hướng đi và ý tưởng giải quyết mới, nếu zombie là do sợ hãi, vậy chúng có thể chủ động làm gì đó không?
So với các nhà nghiên cứu có nhiều suy nghĩ, suy nghĩ của Âu Dương Anh lại đặc biệt đơn giản, cô mơ hồ: “Dù ai sợ ai, chẳng phải zombie vẫn cắn người sao?”
Kết quả đều như nhau cả.
Hạ Minh Nghiên nói: “Có thể làm cho zombie chủ động tránh né con người không?”
Cô trầm tĩnh hơn Âu Dương Anh, ít nói.
Tôn Thành một tay chống khuỷu tay, một tay xoa cằm: “Sợ tôi? Không giống lắm, mỗi lần tôi về bọn chúng đều như trả thù riêng, tôi thấy không đúng.”
Phùng Khinh Nguyệt: “Đại Bảo nhà tôi vẫn còn là trẻ con, sợ người lớn chẳng phải là bình thường sao.”
Thư Hàn Quang: “Tôi là bố nó!”
Phùng Khinh Nguyệt: “Loài khác rồi, anh cố mà thể hiện tốt đi.”
Có nhận anh hay không, còn phải xem đã.
