Chương 39: Màn Ảnh Gây Bão
Mọi người cùng lắp TV và máy chơi game, chỉ cho Phùng Khinh Nguyệt cách sử dụng.
Cả buổi, Thư Đại Bảo ngoan ngoãn ngồi trên giường, Phùng Khinh Nguyệt ngồi cạnh con bé, không thấy con bé có phản ứng kích động nào nữa.
Tôn Thành và mọi người cũng cố tình giữ khoảng cách với con bé.
Hạ Minh Nghiên lén nhìn thêm vài lần, chợt nhớ ra một chuyện: “Chị Nguyệt, Đại Bảo mất kiểm soát có phải vì chị không?”
Phùng Khinh Nguyệt nhìn cô ấy.
Hạ Minh Nghiên cười ngại ngùng: “Ơ, em từng nuôi chó nghiệp vụ, có một con chó con do em đỡ đẻ, nó rất thân với em. Hễ em bế con chó khác là nó không vui, cắn dữ lắm.”
Phùng Khinh Nguyệt: “...”
Tôn Thành, Trang Lâm, Âu Dương Anh: “...”
Hạ Minh Nghiên càng ngại hơn, vội xua tay: “Chị Nguyệt, em không có ý mắng người đâu, em chỉ nghĩ... Đại Bảo vẫn luôn do chị chăm, còn anh Quang thì... coi như vắng mặt đúng không?”
Thư Hàn Quang không tin nổi: “Anh ở ngay ngoài cửa, chỉ cách có vài mét thôi mà.”
Tôn Thành: “Mẹ nó. Tôi đã nói mà... Không được, không thể nhốt chúng nó mãi được, tôi phải đưa đám sói con sang đây, kẻo sau này chúng nó không nhận tôi.”
Đám lính mình vất vả huấn luyện, không thể để người khác hưởng lợi được!
Theo lời Phùng Khinh Nguyệt, cửa được bịt lại, ống thép lắp lại, hai mẹ con ngồi trên sàn, Phùng Khinh Nguyệt dạy Thư Đại Bảo dùng tay cầm.
Cảm giác thật tốt, không nặng tay, cũng không nhẹ như nhựa rẻ tiền.
Trên TV hiện ra một loạt các trò chơi, Phùng Khinh Nguyệt không biết chọn cái nào. Chợt thấy biểu tượng xe đua màu đỏ, nhớ mang máng là từng chơi rồi? Bấm vào.
Màn hình chuyển cảnh, hiện ra một dãy xe đua sang trọng, màu sắc tươi sáng, kiểu dáng mượt mà.
Phùng Khinh Nguyệt nhìn Thư Đại Bảo, con bé ngẩng đầu ngơ ngác.
Chị thao tác tay cầm, một lúc lâu mới hiểu cách chơi, loạng choạng chạy hai vòng. Cảm giác cũng được, dùng để giết thời gian cũng tốt.
Chị ngồi ra sau lưng Thư Đại Bảo, vòng hai tay ra trước, cầm tay con bé di chuyển để con bé thử điều khiển tay cầm.
Thư Đại Bảo hoàn toàn bị động để mẹ cầm tay, mắt ngây ngốc nhìn TV, có vẻ chẳng hiểu gì.
Phùng Khinh Nguyệt gác đầu lên đầu con bé, từ cổ họng phát ra tiếng rung khe khẽ, dùng tâm ý nói với con bé: “Con yêu, đây là vô lăng, con nhấn vô lăng là xe chạy. Đây là chạy thẳng, đây là rẽ trái, đây là rẽ phải.”
Một trò đua xe, hai mẹ con chơi mãi ở vạch xuất phát, Phùng Khinh Nguyệt chỉ muốn dạy con bé biết tiến, trái, phải.
Một lúc lâu sau, Phùng Khinh Nguyệt thấy cổ họng mình khô khốc, bèn chuyển từ phía sau sang bên cạnh, để con bé tự thao tác.
Thư Đại Bảo nhìn mẹ, Phùng Khinh Nguyệt nhìn con bé rồi nhìn tay cầm, ngón trỏ chị chỉ vào ngón trỏ con bé rồi chỉ vào một nút bấm, Thư Đại Bảo từ từ nhấn xuống.
Chiếc xe màu hồng vụt lao lên một đoạn rồi chậm lại.
Phùng Khinh Nguyệt vỗ tay: “Đúng rồi, đúng rồi, làm lại lần nữa.”
Thư Đại Bảo nhấn thêm vài lần, Phùng Khinh Nguyệt liên tục vỗ tay, rồi quay mặt con bé về phía màn hình: “Nhấn nữa đi, xem xe chạy thế nào.”
Thư Đại Bảo nhấn một cái, xe vụt lên.
Nhấn nữa, lại vụt. Nhấn nữa, lại vụt.
Trang Lâm ghi chép trung thực: “Lần thứ sáu, ngón tay chậm chạp, mắt không phản ứng. Lần thứ bảy, như trên. Lần thứ tám... Lần thứ chín... Lần thứ mười...”
Phùng Khinh Nguyệt xem giờ, được rồi, tiết mỹ thuật kết thúc, đến giờ tập thể dục rồi.
Chị cất tay cầm đi.
Thư Đại Bảo cúi đầu nhìn bàn tay trống trơn, lại ngẩng lên nhìn TV, nghiêng đầu nhìn mẹ.
Ngòi bút của Trang Lâm khựng lại: Có phản ứng rồi!
Thư Đại Bảo bò dậy, theo bản năng với lấy tay cầm.
Phùng Khinh Nguyệt sững người, rồi mừng rỡ, chẳng lẽ con bé đã tỉnh lại ý thức người sống?
Lập tức kéo con bé ngồi xuống, chơi tiếp!
Lần này, Thư Đại Bảo mắt dán chặt vào màn hình, ngón tay nhấn tiến, nhấn trái, nhấn phải. Phùng Khinh Nguyệt ngồi bên cạnh cười ha hả, dù không thấy rõ nét mặt chị cười, nhưng mọi người đều cảm nhận được niềm vui của chị.
Thư Hàn Quang tự hào: “Vẫn là anh có cách, anh hiểu con anh mà?” Anh cố ý nhìn Hạ Minh Nghiên, “Cha con ruột thịt, Đại Bảo không thể không thích anh được.”
Hạ Minh Nghiên ngại ngùng, mím môi cười, thầm nghĩ lần sau có ý kiến gì thì chỉ nói với người nhà mình thôi. Tự dưng thấy mình như kẻ xấu vậy.
Tôn Thành bất lực, mấy ngày nay tiếp xúc, anh nhận ra Thư Hàn Quang là người nhỏ nhen, còn Phùng Khinh Nguyệt là người bao dung, chẳng trách chị ấy phối hợp với họ dễ dàng đến vậy.
Tôn Thành: “Có trò chơi con gái thích không, nhìn mấy biểu tượng màu hồng kia xem, thử xem Đại Bảo có thích không.”
Phùng Khinh Nguyệt nghe vậy bèn mở giao diện ra, thấy khá nhiều biểu tượng màu hồng, tiện tay chọn một cái vào, chơi thử hai lần, chỉ là phối đồ, chán ngắt.
Thư Đại Bảo mở to mắt nhìn màn hình, không nhúc nhích.
Đây là thích hay không thích?
Phùng Khinh Nguyệt dùng ngón tay gõ gõ tay cầm, Thư Đại Bảo nhìn chị không nói lời nào.
Phùng Khinh Nguyệt nghĩ ngợi, mở lại trò đua xe, Thư Đại Bảo từ từ nhìn về phía màn hình, ngón tay bấm bấm trên tay cầm.
Vậy là thích đua xe.
Phùng Khinh Nguyệt nhìn con bé chơi, dạy con bé bấm thử hết các nút trên tay cầm. Thư Đại Bảo chậm rãi di chuyển ngón tay, lúc bấm cái này lúc bấm cái kia, chiếc xe đua chạy loạn xạ trên đường đua, tất nhiên là không thắng được.
Đến khi Phùng Khinh Nguyệt thấy thời gian cũng đủ, bèn đi lấy tay cầm trong tay con bé, Thư Đại Bảo hai tay giữ chặt không buông.
Còn muốn chơi nữa à?
Phùng Khinh Nguyệt: Thôi được, chơi thêm một lúc nữa.
Thư Đại Bảo chơi tay cầm, thời gian trôi qua một tiếng, rồi hai tiếng, rồi ba tiếng... Một ngày cứ thế trôi qua.
Phùng Khinh Nguyệt mặt mày nặng nề ngồi bên giường, ánh mắt trĩu nặng nhìn Thư Đại Bảo đang ngồi dưới sàn.
Năm người bên ngoài không dám khen ngợi nữa, nói chuyện cũng phải hạ giọng.
Thư Hàn Quang đã nhận ra hình như mình vừa làm chuyện gì đó sai.
Nhưng anh sai ở đâu chứ?
Tủi thân quá.
Phùng Khinh Nguyệt hít một hơi thật sâu, vỗ vỗ má, bước tới, ngồi xổm xuống: “Gừ gừ.”
Hôm nay được rồi, không chơi nữa, đến giờ nghỉ ngơi rồi.
Thư Đại Bảo không phản ứng.
Phùng Khinh Nguyệt đi lấy tay cầm trong tay con bé, Thư Đại Bảo giữ chặt hai bên. Phùng Khinh Nguyệt dùng sức, Thư Đại Bảo người đổ về phía trước đè lên tay cầm. Phùng Khinh Nguyệt giật mình, rồi nổi giận, một tay giật tay cầm một tay đẩy con bé. Thư Đại Bảo càng cúi thấp người hơn, cảm nhận tay cầm sắp bị giật mất, chợt ngẩng đầu lao thẳng vào người Phùng Khinh Nguyệt.
“Bụp” một tiếng, nghe khá đau, Phùng Khinh Nguyệt không tin nổi ngã nghiêng, đưa tay sờ đầu. Chị từ từ đứng dậy, cúi đầu nhìn xuống. Thư Đại Bảo ngẩng đầu không né tránh.
Ngoài cửa: “...”
Căng thẳng đến mức không khí cũng ngưng đọng.
Thư Hàn Quang hai tay run rẩy, Tôn Thành tay phải ôm mặt, Âu Dương Anh và Hạ Minh Nghiên nín thở, Trang Lâm và Đinh Lộ điên cuồng ghi chép.
Năm người đều nhìn rõ môi khô của Phùng Khinh Nguyệt từ từ nhếch lên hai bên, đó là một nụ cười chuẩn chỉnh, nhưng ánh mắt lại là cơn thịnh nộ kinh hoàng!
Còn Thư Đại Bảo, dũng cảm ngoan cố, từ góc nhìn của năm người không thấy được, nhưng Phùng Khinh Nguyệt nhìn rõ mồn một: con bé đang nổi loạn!
Một cái máy chơi game, khiến con bé dám chống lại cả mẹ nó!
Cơn giận nếu có hình thù, thì lúc này phòng ngủ đã bốc cháy dữ dội.
Đột nhiên Phùng Khinh Nguyệt cúi người, một cái tát vào sau đầu Thư Đại Bảo, tay kia giật mạnh tay cầm rồi ném xuống đất.
“Rắc, choang, loảng xoảng” – chiếc tay cầm chất lượng cao vỡ tan tành dưới lực ném giận dữ, văng tung tóe khắp sàn.
Thư Đại Bảo sững sờ, trong mắt ánh lên sự tập trung, con bé bò dậy, “a a” một tiếng lao về phía Phùng Khinh Nguyệt.
Phùng Khinh Nguyệt “a” một tiếng cười lạnh, túm lấy áo con bé đẩy ra xa, Thư Đại Bảo hai tay vung loạn xạ như cối xay gió, “oa oa” gào lên.
Phùng Khinh Nguyệt gầm lại còn to hơn, tiếng gầm thê lương rợn người.
Trong lúc đó, tiếng gầm của hai mẹ con rung chuyển cả tòa nhà, khiến lũ zombie bốn phương tám hướng cũng hú hét theo.
