Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Bóng hồng giữa loạn thế > Chương 67

Chương 67

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 67 có bản audio.

Chương 67: Cảm ơn anh

 

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, in những mảng sáng rõ ràng trên nền nhà chạm khắc, phơi bày sự mập mờ và hỗn loạn của đêm qua, không chỗ nào che giấu.

 

Cố Ngôn Thâm tỉnh dậy.

 

Đầu không đau lắm, nhưng âm ỉ, như có ai đó gõ nhẹ lên thái dương. Cơ thể cũng hơi mệt mỏi, cái mệt sau khi buông thả ấy, với anh thật xa lạ. Từ nhỏ anh đã được cha dạy, làm người phải có chừng mực, làm việc phải có mức độ, ngay cả ăn cơm ngủ nghỉ cũng phải theo khuôn phép. Như đêm qua... không biết tiết chế, đây là lần đầu tiên trong đời.

 

Anh nhắm mắt lại, những hình ảnh ấy không kiểm soát được mà ùa vào đầu—

 

Dưới ánh trăng, đôi mắt nàng bỗng sáng lên, sáng đến kinh người, như lần đầu tiên thực sự nhìn thấy anh. Lúm đồng tiền nhỏ bên má, vì niềm vui mà lúc ẩn lúc hiện, khiến anh không kìm được muốn đưa tay chạm vào. Còn sau đó, giọng nói của nàng, hơi thở của nàng, dáng vẻ nàng khẽ run trong vòng tay anh...

 

Cố Ngôn Thâm mở mắt, tự mắng mình một câu trong lòng.

 

Ba mươi tuổi rồi, cái gì mà chưa từng thấy, sao lại như một thằng nhóc con vậy?

 

Nhưng càng nghĩ như vậy, những mảnh ký ức đêm qua càng rõ ràng. Anh bực bội, bực bội vì sự thất thố của mình; lại có một chút thỏa mãn khó tả—sự thỏa mãn ấy không nói rõ được.

 

Nhưng nhiều hơn là sự lo sợ.

 

Anh luôn tự tin vào khả năng kiểm soát của mình. Từ nhỏ đến lớn, cảnh tượng nào chưa từng thấy, người nào chưa từng đối phó, vui giận không lộ ra mặt là bản lĩnh khắc sâu trong xương. Nhưng đêm qua, chỉ vì một nụ cười của nàng, mọi bản lĩnh ấy đều biến mất.

 

Không được.

 

Anh hơi nghiêng đầu, nhìn sang bên cạnh.

 

Thẩm Thanh Từ quay lưng về phía anh, cuộn mình trong chăn gấm, chỉ để lộ một đoạn tóc đen và chiếc cổ trắng ngần. Nàng ngủ rất yên tĩnh, hơi thở nhẹ nhàng, gần như không nghe thấy. Cái tư thế ấy, nói sao nhỉ, hơi co ro, như vô thức thu mình lại.

 

Cố Ngôn Thâm nhìn đoạn cổ ấy, yết hầu khẽ động. Anh nhớ đêm qua, nàng cũng quay lưng như vậy, anh kéo nàng vào lòng, cổ nàng áp sát môi anh, vừa mềm vừa mát...

 

Anh nhanh chóng dời ánh mắt, vén chăn đứng dậy.

 

Động tác quá vội, áo ngủ lụa ma sát phát ra tiếng sột soạt nhỏ. Người trên giường lông mi khẽ run, không mở mắt, nhưng lại rụt người vào trong chăn thêm chút nữa.

 

Cố Ngôn Thâm dừng bước, không quay đầu, đi thẳng ra sau tấm bình phong để thay quần áo.

 

Anh mặc quần áo rất nhanh, cài từng chiếc cúc, vuốt phẳng cổ áo, chải tóc gọn gàng. Người trong gương, mày thanh mắt sáng, vẻ mặt lạnh lùng, không khác gì ngày thường. Nhưng chỉ mình anh biết, khi đầu ngón tay chạm vào chiếc cúc ngọc lạnh lẽo, trong đầu hiện lên điều gì.

 

Là nhiệt độ làn da nàng. Là cảm giác nàng cuộn mình trong lòng anh đêm qua. Là những ý nghĩ không nên có, khó nói thành lời của chính mình.

 

Động tác cài cúc của anh khựng lại, rồi cài nhanh hơn, như muốn cài luôn những thứ không nên có vào cùng.

 

Đúng lúc này, ngoài cửa vọng vào tiếng tiểu đồng: “Thiếu gia, lão gia sai người đến mời, nói có việc quan trọng cần bàn, xin ngài qua đó ngay lập tức.”

 

Cố Ngôn Thâm khựng tay, rồi trở lại bình thường. Anh đáp một tiếng: “Biết rồi.”

 

Giọng nói bình ổn, không chút cảm xúc.

 

Anh bước ra từ sau tấm bình phong, ánh mắt lướt qua người vẫn đang quay lưng trên giường. Nàng dường như vẫn đang ngủ, lại như đã tỉnh, anh không chắc chắn. Anh đứng đó, môi khẽ mấp máy.

 

Anh đứng vài giây, cuối cùng vẫn không nói gì.

 

Quay người, đẩy cửa, bước ra ngoài.

 

Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại sau lưng.

 

---

 

Ngay khi cánh cửa đóng lại, Thẩm Thanh Từ mở mắt.

 

Thực ra nàng đã tỉnh từ lâu. Lúc anh đứng dậy, nàng đã tỉnh. Chỉ là không biết phải đối diện thế nào, nên nhắm mắt giả vờ ngủ.

 

Chuyện đêm qua, nàng đều nhớ.

 

Nàng trở mình, vùi mặt vào gối.

 

Ngoài cửa sổ, tiếng bước chân xa dần, là anh đã ra ngoài. Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có ánh nắng từng ô vuông chiếu qua khung cửa sổ, rơi trên người nàng, ấm áp.

 

Nàng chợt nhớ đến khoảnh khắc anh dừng lại ở cửa. Anh định nói gì sao? Định nói gì?

 

Không biết.

 

Nhưng khoảnh khắc dừng lại ấy, khiến một nơi nào đó trong lòng nàng mềm đi.

 

---

 

Sau khi trang điểm xong, Thẩm Thanh Từ đến chỗ Cố phu nhân thỉnh an.

 

Cố phu nhân đang xem sổ sách, thấy nàng vào, ngẩng đầu mỉm cười: “Đến rồi à? Ngôn Thâm sáng sớm đã bị lão gia gọi đi, một mình con ăn sáng à?”

 

Thẩm Thanh Từ gật đầu, ngồi xuống bên cạnh bà.

 

Cố phu nhân đặt sổ sách xuống, quan sát nàng một lượt, chợt cười: “Hôm nay trông con có vẻ tươi tỉnh nhỉ, có chuyện gì vui à?”

 

Thẩm Thanh Từ khựng lại, mặt hơi nóng. Nàng cụp mắt xuống, khẽ nói: “Cũng không có gì... chỉ là đêm qua, Ngôn Thâm nói với con, chuyện chuyển trường đã xong xuôi, sang xuân có thể lên Yên Kinh học rồi, nên con đến bẩm với mẹ một tiếng.”

 

Cố phu nhân mắt sáng lên: “Thật sao? Vậy thì tốt quá! Ta đã nói rồi, thằng bé này có tâm, ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng đều nhớ cả.”

 

Thẩm Thanh Từ cúi đầu cười, không đáp.

 

“Sau này con đi học cũng tiện hơn, nhà cũng gần.” Cố phu nhân nắm tay nàng vỗ vỗ, “Con à, cũng đừng suốt ngày ở trong phòng, nên ra ngoài thì ra ngoài, nên kết bạn thì kết bạn. Nhà họ Cố chúng ta tuy quy củ nhiều, nhưng không phải loại người cứng nhắc.”

 

Thẩm Thanh Từ vâng lời.

 

---

 

Buổi tối, Cố Ngôn Thâm về sớm hơn thường lệ.

 

Khi anh đẩy cửa vào phòng, Thẩm Thanh Từ đang ngồi đọc sách dưới ánh đèn. Nghe tiếng động, nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau, rồi lại dời đi.

 

“Về rồi à?” Nàng hỏi.

 

“Ừ.”

 

Anh cởi áo khoác treo lên, đi đến bên cạnh nàng, ngồi xuống ghế. Trong phòng nhất thời có chút im lặng.

 

Một lúc sau, anh chợt lên tiếng: “Sáng nay... bên cha giục gấp, đi vội quá.”

 

Thẩm Thanh Từ khựng lại, ngẩng đầu nhìn anh. Trên mặt anh không biểu cảm gì, nhưng nàng nghe ra, đây là đang giải thích vì sao sáng nay đi vội vã.

 

“Vâng, mẹ đã nói với em rồi.” Nàng nói.

 

“Chuyện chuyển trường, thời gian cụ thể vẫn chưa định, khi nào xác định sẽ báo cho em.” Anh lại nói.

 

“Vâng.”

 

Hai câu nói xong, lại im lặng.

 

Cố Ngôn Thâm ngồi đó, ánh mắt rơi trên cuốn sách trong tay nàng, chợt hỏi: “Đang đọc gì thế?”

 

Thẩm Thanh Từ đưa bìa sách cho anh xem: “Một cuốn tiểu thuyết, Ngôn Tuệ cho em mượn.”

 

Cố Ngôn Thâm liếc nhìn bìa sách, là một cái tên anh chưa từng nghe, chắc là mấy chuyện tình cảm mà các tiểu thư hay đọc. Anh cũng không nói gì thêm, chỉ “ừ” một tiếng.

 

Thẩm Thanh Từ do dự một chút, hỏi: “Anh dùng cơm chưa?”

 

“Dùng ở chỗ cha rồi.”

 

“Vâng.”

 

Cố Ngôn Thâm dựa lưng vào ghế, nhìn dáng vẻ nàng cúi đầu đọc sách. Ánh đèn rơi trên mặt nàng, làm tan đi phần nào vẻ thanh lạnh, đôi mày trở nên mềm mại hơn. Anh muốn nói gì đó, lại không biết nói gì.

 

Thẩm Thanh Từ như cảm nhận được ánh mắt anh, ngẩng đầu nhìn anh.

 

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều khựng lại.

 

“Có chuyện gì à?” Nàng hỏi.

 

“Không có gì.” Anh dời ánh mắt, “Em cứ đọc tiếp đi.”

 

Nàng cúi đầu, tiếp tục đọc sách. Nhưng khóe môi, dường như hơi nhếch lên một chút.

 

Cố Ngôn Thâm không nhìn thấy, nhưng lại như cảm nhận được điều gì đó.

 

Anh dựa vào ghế, nhắm mắt lại. Bận rộn cả ngày, cũng hơi mệt. Nhưng lúc này ngồi đây, nghe tiếng nàng thỉnh thoảng lật sách, ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người nàng, anh cảm thấy, cũng thật tốt.

 

---

 

Đêm đã khuya.

 

Thẩm Thanh Từ đặt cuốn sách xuống, ngáp một cái. Cố Ngôn Thâm mở mắt nhìn nàng: “Buồn ngủ rồi à?”

 

“Vâng.” Nàng đứng dậy, “Em đi tắm đây.”

 

Nàng đi đến cửa, chợt dừng lại, quay đầu lại.

 

“Cảm ơn anh vì chuyện chuyển trường.” Nàng nói.

 

Chưa kịp để anh trả lời, nàng đã vén rèm đi sang phòng bên cạnh.

 

Cố Ngôn Thâm ngồi đó, hồi lâu không nhúc nhích.

 

Nàng nói cảm ơn anh.

 

Chỉ một câu nói ấy, anh chợt cảm thấy, những chuyện bận rộn ngoài kia cả ngày hôm nay, những chuyện phiền lòng ấy, dường như đều không là gì cả.

 

Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ánh trăng ngoài kia.

 

Trăng rất tròn, rất sáng, treo trên bầu trời, lạnh lẽo trong trẻo. Anh chợt nhớ đến đôi mắt sáng lên của nàng đêm qua, còn đẹp hơn cả ánh trăng.

 

Phía sau vọng lại tiếng bước chân nhẹ nhàng, là nàng tắm xong trở về.

 

Anh quay lại, nhìn nàng bước vào, chui vào chăn.

 

“Ngủ đi.” Nàng nói.

 

“Ừ.”

 

Anh đi tới, nằm xuống bên cạnh nàng.

 

Trong phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng của hai người.

 

Một lúc sau, anh nghe thấy giọng nàng, mềm mại, mang theo cơn buồn ngủ: “Anh nghỉ sớm đi.”

 

Anh khựng lại một chút, rồi khẽ “ừ” một tiếng.

 

Ngoài cửa sổ, trăng sáng như nước. Trong phòng, hai người, quay lưng về nhau, mỗi người nhắm mắt.

 

Nhưng khóe môi Cố Ngôn Thâm, sao cũng không kìm được mà cong lên.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi