Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Thức Tỉnh Không Gian Ngọc Bội, Mở Đầu Vạch Mặt Kẻ Cướp Cơ Duyên > Chương 12

Chương 12

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 12 có bản audio.

Cô ta sợ nếu đắc tội với cha mẹ, cha mẹ sẽ không thèm quản cô ta nữa. Vốn dĩ cô ta còn tính toán, đợi đến khi tốt nghiệp, tìm được việc làm, tự nuôi sống được bản thân thì sẽ đổi một cái tên khác, không ngờ còn chưa tốt nghiệp, tận thế đã ập đến.

 

Cũng chính vì sự tàn nhẫn của nữ chính, nhà họ Tạ mới bị dọa đến mức không dám bén mảng tới gần cô ta.

 

Bất quá, để tránh phiền phức, sau đó nữ chính vẫn dẫn theo đoàn đội của mình đi một mạch tới thủ đô, gia nhập căn cứ người sống sót bên đó.

 

Nhưng mà, bây giờ mình đã tới đây, nữ chính cũng chỉ đành đứng sang một bên nhường chỗ thôi.

 

Dù sao cơ duyên này của Thường Ngọc Phượng sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào tay người khác, rơi vào tay ai mà chả phải rơi, chi bằng rơi vào tay mình.

 

Sau khi nữ chính có được cơ duyên, cô ta cũng chưa từng đối xử tốt với Thường Ngọc Phượng – người chủ cũ của chiếc ngọc bội. Cho dù Thường Ngọc Phượng từng thu nhận cô ta, đến khi có cơ hội rời đi, cô ta cũng chưa từng nghĩ đến việc mang Thường Ngọc Phượng đi cùng.

 

Bởi vậy, Phí Ngọc Kiều cảm thấy cho dù mình có hớt tay trên thì cũng là hoàn toàn chính đáng.

 

Thậm chí cô còn thầm than: Không biết tác giả nghĩ gì nữa, lại đi xây dựng một người có tính cách như vậy làm nữ chính.

 

Trong cuốn truyện tận thế này, nguyên chủ của mình vốn đứng ở phe đối lập với nữ chính. Khi đó Thường Ngọc Phượng muốn thu nhận nữ chính vào ở chung, nguyên chủ đã từng phản đối, từ đó bị nữ chính ghi hận, về sau suýt nữa bị cô ta hại chết.

 

Nếu không phải người nhà của nguyên chủ kịp thời tìm đến đón đi, có lẽ nguyên chủ đã chết dưới tay nữ chính từ lâu rồi.

 

Cho nên cướp cơ duyên của nữ chính, cô cướp một cách đường đường chính chính.

 

Bất quá, hiện giờ chiếc ngọc bội vẫn còn đeo trên cổ Thường Ngọc Phượng, muốn lấy nó vào tay thì vẫn phải nghĩ ra cách.

 

Cô cũng từng nghĩ đến chuyện dùng tiền mua lại, nhưng gia cảnh của nguyên chủ bình thường, tiền sinh hoạt mỗi tháng gia đình đưa chỉ vừa đủ ăn uống, còn dư một chút thì mua hai bộ quần áo, mấy món mỹ phẩm là hết sạch, nên trong tay cơ bản chẳng có đồng dư dả nào.

 

Đã không có tiền, vậy thì phải nghĩ cách khác.

 

Mắt cô xoay vòng vòng, một mưu kế lập tức nảy lên trong lòng: “Hôm nay tớ mời, mời mọi người uống trà sữa. Mọi người thích vị gì cứ nói để tớ chuẩn bị trước.”

 

Thường Ngọc Phượng…

 

Đến rồi, đến rồi, trà sữa tẩm thuốc sắp được mang ra.

 

Nhưng cô sẽ không uống nữa. Dù sao hôm nay cô tới đây cũng có hai mục đích: một là để mai xin nghỉ với giáo viên chủ nhiệm cho tiện, hai là đem chiếc ngọc bội bán cho Đổng Chí Phương.

 

Khóe mắt cô liếc về phía Đổng Chí Phương, quả nhiên thấy sắc mặt cô ta biến đổi.

 

“Ngọc Phượng, cậu ăn cơm chưa? Mình cùng ra ngoài mua đồ ăn đi.”

 

Cuối tuần, căng tin trường không mở cửa, sinh viên ở lại trường cần phải ra ngoài cổng mua đồ từ những chiếc xe đồ ăn lưu động.

 

Thường Ngọc Phượng gật đầu: “Được thôi, vậy cùng đi.”

 

“Tớ cũng chưa ăn, tớ đi cùng với hai cậu nhé.”

 

Phí Ngọc Kiều vội vàng bám theo sau.

 

Giờ ngọc bội vẫn còn trên cổ Thường Ngọc Phượng, cô phải trông chừng cho kỹ, không thể để xảy ra bất trắc gì được. Đó chính là chỗ dựa để cô sống sót qua thời tận thế.

 

Thường Ngọc Phượng hơi nhíu mày, nhưng cũng không tiện nói gì, dù sao ngày thường mọi người ở chung vẫn còn giữ khách khí.

 

Không kìm được liếc nhìn Đổng Chí Phương một cái.

 

Đổng Chí Phương quả nhiên không phải dạng vừa: “Cậu khỏi đi cùng tụi tớ đâu. Tớ thấy cậu chẳng phải mang từ nhà về cả đống đồ ăn rồi à? Trời nóng thế này, đồ mang về mà không ăn ngay thì mai hỏng hết. Tiết kiệm là vinh quang, lãng phí là đáng xấu hổ. Cậu đừng có tiêu tiền lung tung nữa, ăn hết chỗ mang từ nhà về rồi hẵng tính. Tớ với Ngọc Phượng ra cổng trường mua chút gì đó rồi về.”

 

Còn về việc bao lâu mới về, thì khó mà nói chắc được.

 

Chỉ cần ra khỏi cái cửa này, cô ta tự khắc có cách kéo Thường Ngọc Phượng sang chỗ khác.

 

Bị người ta từ chối thẳng như vậy, mà lý do từ chối lại thanh cao khác thường đến thế, Phí Ngọc Kiều thật sự cứng họng. Một lúc cô ngẩn người ra chưa kịp phản ứng, đợi đến khi hoàn hồn thì Thường Ngọc Phượng và Đổng Chí Phương đã rời khỏi ký túc xá rồi.

 

Vừa ra khỏi cửa ký túc xá, Đổng Chí Phương đã khoác tay Thường Ngọc Phượng, Thường Ngọc Phượng cũng không cự tuyệt. Hai người mỗi người một bụng tính toán, phối hợp với nhau vô cùng ăn ý.

 

Vừa ra khỏi tòa nhà ký túc xá, Đổng Chí Phương đã quay sang Thường Ngọc Phượng: “Ngọc Phượng à, tớ thật sự rất thích chiếc ngọc bội của cậu. Ra trung tâm thương mại xem thử, chẳng có cái nào đẹp bằng cái của cậu. Không hiểu sao tớ lại thấy nó vừa mắt vô cùng. Hay là cậu chịu khó nhường lại cho tớ đi? Tớ sẽ thêm cho cậu hai nghìn tệ nữa, kèm một sợi dây chuyền bạch kim. Sợi dây chuyền đó tớ mua lúc đó cũng tốn hơn hai nghìn tệ đấy. Tính ra tổng cộng cũng gần năm mươi lăm nghìn tệ rồi.”

 

Thường Ngọc Phượng lập tức lộ ra vẻ do dự khó quyết, có vẻ hơi xiêu lòng, lại có vẻ không nỡ rời chiếc ngọc bội. Đổng Chí Phương thấy có cửa, lập tức sung sức thuyết phục. Hai người từ trước cửa ký túc xá nói mãi đến tận cổng trường, cuối cùng Thường Ngọc Phượng mới đồng ý.

 

“Cậu đã có thành ý như vậy, thì năm mươi hai nghìn tệ nhé. Còn sợi dây chuyền kia, tớ cũng không lấy của cậu đâu.”

 

Thứ đó rơi vào tay cô cũng thành đồ cũ, có đem bán cũng chẳng được bao nhiêu, nên để lại cho Đổng Chí Phương vậy.

 

Đề phòng đêm dài lắm mộng, Đổng Chí Phương lập tức kéo Thường Ngọc Phượng vào một buồng vệ sinh công cộng, rồi mở ba lô ra cho cô xem: “Cậu xem, tiền tớ chuẩn bị sẵn cho cậu rồi này, thành ý của tớ đủ đầy lắm nhé.”

 

Thường Ngọc Phượng tỏ vẻ khó xử: “Nhưng tớ không mang túi, cậu đưa tiền cho tớ thì tớ cũng chẳng biết cất vào đâu.”

 

“Thì có gì đâu, cậu có mang thẻ ngân hàng không?”

 

“Cái đó tớ có mang.”

 

“Thế là xong. Tớ với cậu ra máy rút tiền, cậu bỏ thẳng tiền vào thẻ là được chứ gì. Yên tâm, tớ đã nghĩ hết cho cậu rồi. Nhìn nè, tớ còn mang cho cậu một cái túi nilon đây này, lại còn màu đen nữa, đảm bảo dọc đường không ai biết bên trong đựng gì. Tớ đứng ngoài trông chừng người qua kẻ lại, cậu cứ vào gửi là xong.”

 

Ồ, nghĩ cũng thật chu đáo, xem ra thành ý đúng là mười phần. Chỉ đáng tiếc, chiếc ngọc bội này là đồ giả, không gian chắc chắn cô ta không bao giờ có được.

 

Thế là hai người hoàn tất giao dịch ngay trong nhà vệ sinh công cộng.

 

Thường Ngọc Phượng cũng không để Đổng Chí Phương đi cùng tới ngân hàng. Hai người hẹn nhau: mua đồ ăn xong thì chờ ở cổng trường, rồi cùng nhau về ký túc xá. Vừa ra khỏi nhà vệ sinh, hai người liền ai đi đường nấy.

 

Thường Ngọc Phượng xách theo chiếc túi nilon đen, đi một mạch về phía ngân hàng. Đi chưa được bao xa, cô đã tráo đồ trong túi. Vào ngân hàng, cô rút thẻ ra và rút hai nghìn tệ một cách tượng trưng.

 

Khi bước ra ngoài, chiếc túi nilon đen trên tay cô đã xẹp lép, vừa nhìn là biết trống rỗng. Theo từng bước đi của Thường Ngọc Phượng, nó cứ phất phơ trong tay cô.

 

Tiện đường, cô mua một phần mì lạnh nướng ở quán vỉa hè, thấy có xiên chiên lại mua thêm hai xiên, rồi xách đến cổng trường. Từ xa, quả nhiên nhìn thấy Đổng Chí Phương đang đứng ở cổng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi