Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Thức Tỉnh Không Gian Ngọc Bội, Mở Đầu Vạch Mặt Kẻ Cướp Cơ Duyên > Chương 13

Chương 13

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 13 có bản audio.

Chương 13: Bán đồ giả cho Đổng Chí Phương

 

Thường Ngọc Phượng không ngờ, Đổng Chí Phương lại đưa cho cô một sợi dây đỏ, trên đó treo một mặt dây nhỏ hình giọt nước màu bạc: “Ngọc Phượng, cái này tớ tặng cậu, cậu đeo thử xem, tớ xem có đẹp không.”

 

Thường Ngọc Phượng: ...

 

Đổng Chí Phương mà lại cẩn thận đến vậy!

 

Chắc là sợ người khác phát hiện ra hai đứa cùng ra ngoài một chuyến, mặt dây chuyền trên cổ mình không thấy đâu, rồi nghi ngờ đến cô ta đây mà?

 

Rõ ràng, người cô ta đề phòng là Phí Ngọc Kiều.

 

Chỉ tiếc là Thường Ngọc Phượng sẽ không chiều ý cô ta, chuyện này tất nhiên phải cho Phí Ngọc Kiều biết, nếu không thì làm sao có trò xem chó cắn chó?

 

Đổng Chí Phương đâu biết những dự tính trong đầu Thường Ngọc Phượng. Cô ta vui vẻ nhìn Thường Ngọc Phượng đeo sợi dây đỏ lên cổ: “Đi thôi, cơm phải ăn nóng, nguội là không ngon đâu.”

 

Hai người về ký túc xá, quả nhiên Phí Ngọc Kiều là người đầu tiên nhìn về phía cổ Thường Ngọc Phượng, thấy sợi dây đỏ vẫn còn, trái tim đang treo ngược cuối cùng cũng hạ xuống.

 

Cô phát hiện, Đổng Chí Phương này có chút không giống với mô tả trong sách. Rõ ràng quan hệ cô ta với Thường Ngọc Phượng không tốt, vậy mà bây giờ lại thân thiết với Thường Ngọc Phượng như vậy, rõ ràng là không bình thường.

 

Hơn nữa, không chỉ trong sách, cô từ ký ức của thân xác này cũng phát hiện ra, Đổng Chí Phương quan hệ với tất cả mọi người trong phòng đều không tốt, còn Thường Ngọc Phượng thì không có gì bất thường. Người phụ nữ này xưa nay vốn là thánh mẫu, nếu không cũng sẽ không bị nữ chính bày kế hãm hại đến chết.

 

Phí Ngọc Kiều nhìn chằm chằm vào sợi dây đỏ trên cổ Thường Ngọc Phượng vài giây, rồi dời ánh mắt, bắt đầu tính toán lát nữa đi mua trà sữa sẽ bỏ bao nhiêu thứ thuốc vào trà sữa của mấy đứa bạn cùng phòng.

 

Sở dĩ cô thấy sợi dây đỏ trên cổ Thường Ngọc Phượng mà yên tâm, là vì trong sách có viết, không gian ngọc bội này một khi đã khế ước, sẽ trực tiếp dung nhập vào thân thể. Bây giờ sợi dây đỏ vẫn còn, vậy mặt dây nhất định cũng còn, nếu không Thường Ngọc Phượng cũng chẳng thể chỉ đeo mỗi sợi dây đỏ trên cổ, huống hồ dưới sợi dây đỏ có mặt dây hay không, chỉ cần quan sát kỹ là phát hiện được.

 

Phí Ngọc Kiều không biết rằng, tuy cô là người xuyên thư, nhưng không phải nữ chính nguyên bản, càng không phải chủ nhân ban đầu của khối ngọc bội này, cho nên dù có khế ước thành công, ngọc bội cũng không thể ẩn hình.

 

Đây cũng là lý do vì sao ở kiếp mà Đổng Chí Phương có ký ức, thấy trên cổ Phí Ngọc Kiều đeo ngọc bội của Thường Ngọc Phượng.

 

Thường Ngọc Phượng tuy không phải nữ chính, nhưng cô đeo mặt dây này đã nhiều năm, vì rất thích nên gần như chưa bao giờ tháo xuống, ngay cả lúc tắm cũng đeo. Chỉ đến khi dây đỏ bạc màu, cô mới tháo ra thay dây mới, còn lại gần như không rời người.

 

Được nuôi dưỡng nhiều năm như vậy, ngọc bội sớm đã ngầm công nhận cô là chủ nhân. Nếu không phải Tạ Lai Đễ có hào quang nữ chính áp chế, ngọc bội trong tay cô ta cũng không thể ẩn hình.

 

Đổng Chí Phương trong lòng vui sướng, chỉ hận không thể lập tức rời trường, tìm một chỗ an toàn để khế ước ngọc bội. Chỉ là sợ khiến những người khác trong phòng nghi ngờ, đến lúc đó lại dẫn đến phiền phức không cần thiết – dù sao thì còn mấy ngày nữa là tận thế đến, vẫn không thể lơ là.

 

Cô đành kìm nén tính nóng, sáng mai sẽ xin nghỉ phép với giáo viên chủ nhiệm, sau đó trực tiếp đến căn nhà thuê của mình, khế ước ngọc bội, tiện thể thu vật tư đã mua vào không gian.

 

Nếu không thì để trong nhà thuê, chung quy vẫn không yên tâm. Trước tận thế thì không sao, cũng không ai nhòm ngó đống vật tư cô mua, nhưng chờ đến khi tận thế đến thì lại khác. Cho nên vật tư vẫn phải thu vào không gian mới yên tâm.

 

Đổng Chí Phương dù có kìm nén thế nào cũng không giấu được niềm vui trên mặt, điều này khiến Phí Ngọc Kiều không khỏi dời sự chú ý sang cô ta: “Đổng Chí Phương, cậu gặp chuyện tốt gì mà vui thế? Chia sẻ để mọi người cùng vui với nào.”

 

Trái tim Đổng Chí Phương thót lại một nhịp, sao lại bị Phí Ngọc Kiều để ý thế này? Rõ ràng cô đã rất kiềm chế rồi. “Tớ có thể có chuyện gì, cậu nhìn nhầm rồi. Hơn nữa, ngày nào tớ chẳng vui?”

 

Ngoài miệng nói vậy, trong lòng lại nổi lên cảnh giác, cũng lập tức thay đổi chủ ý tối nay ngủ lại phòng ký túc xá.

 

Ăn cơm xong, cô đi vệ sinh, đặt đồng hồ báo thức trong nhà vệ sinh, còn cố ý đổi chuông báo thức thành một bản nhạc thời thượng.

 

Về phòng được năm phút, chuông báo thức reo, Đổng Chí Phương lấy điện thoại ra, tắt chuông, rồi đưa lên tai giả vờ nghe điện thoại.

 

Ừ, ừ, à, à đáp mấy tiếng, niềm vui trên mặt càng rõ. Cúp máy xong, cô còn lấy ba lô ra, nhét vài món quan trọng vào, rồi nói với Thường Ngọc Phượng: “Ngọc Phượng, tối nay tớ có hẹn rồi, không cần chừa cửa cho tớ đâu.”

 

“Ừ, được.”

 

Thường Ngọc Phượng thuận miệng đáp, trong lòng hiểu rõ: cô ta đang sốt ruột muốn tìm cơ hội đi khế ước không gian đây. Tiếc là không gian thật đã bị cô khế ước mất rồi, Đổng Chí Phương chỉ có thể công cốc mà thôi.

 

Bất quá cô cũng chẳng lo Đổng Chí Phương sẽ vạch trần mình. Khả năng lớn nhất là cô ta sẽ oán trách, tại sao ngọc bội rơi vào tay Phí Ngọc Kiều thì khế ước được, còn đến tay mình thì không có phản ứng gì, chẳng lẽ Phí Ngọc Kiều là nữ chính của thế giới này?

 

Mà không gian này là vật báu trời dành cho nữ chính, nên chỉ nhận nữ chính.

 

Nếu không thì vì sao cô khế ước không được, mà mặt dây này ở trong tay Thường Ngọc Phượng bao nhiêu năm, Thường Ngọc Phượng cũng không phát hiện ra bí mật, chẳng phải là thứ mà trời đất cố ý chuẩn bị cho nữ chính thì là gì? Dù sao lúc rảnh mọi người cũng đọc không ít tiểu thuyết, trí tưởng tượng chẳng ai kém ai.

 

Còn có một khả năng nữa, đó là cô ta căn bản không biết cách khế ước không gian ngọc bội này thế nào, cho nên sẽ nghi ngờ mình dùng sai phương pháp, rồi thử đủ mọi cách.

 

Bất kể là loại nào, Đổng Chí Phương rời khỏi trường lúc này đều có lợi cho cô.

 

Chỉ cần Đổng Chí Phương đi, cô mới có thể dễ dàng đem chuyện ngọc bội đã bị Đổng Chí Phương lấy đi nói cho Phí Ngọc Kiều biết. Còn việc Phí Ngọc Kiều phải làm sao tìm Đổng Chí Phương đòi lại mặt dây, thì không liên quan đến cô.

 

Hơn nữa theo cô đoán, mấy ngày tới Đổng Chí Phương chắc chắn sẽ không quay lại trường học. Một là phải nghiên cứu cái không gian ngọc bội kia, hai là phải chuẩn bị các thứ trước tận thế, làm gì có thời gian lãng phí trong phòng học.

 

Còn Phí Ngọc Kiều sau khi biết ngọc bội đã bị Đổng Chí Phương lấy đi, chắc chắn sẽ nghĩ mọi cách tìm Đổng Chí Phương đòi lại, vậy những ngày kế tiếp cũng không rảnh mà chằm chằm nhìn cô.

 

Bằng không, một khi cô xin nghỉ phép dài ngày không đến lớp, khó mà đảm bảo hai người này sẽ không nghi ngờ gì, đến lúc đó mà để tâm đến cô thì không hay.

 

Không phải Thường Ngọc Phượng sợ bọn họ, mà như người ta thường nói, không sợ trộm lấy, chỉ sợ trộm để ý. Đâm lén sau lưng mới là đáng sợ nhất, bởi vì cậu không biết đối phương sẽ ra tay lúc nào, nên chỉ có thể lúc nào cũng căng thần kinh, như vậy rất mệt.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi