Chương 14: Thường Ngọc Phượng gieo rắc mâu thuẫn
Dù trước hay sau tận thế, Thường Ngọc Phượng đều không muốn bị người khác làm cho bực bội.
Thẫn thờ nhìn Đổng Chí Phương rời khỏi ký túc xá, Phí Ngọc Kiều vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó, nhưng không hề ngăn cản.
Thật ra, cô ta cũng chẳng có tư cách gì để ngăn cản.
Cô ta đâu phải là ai của Đổng Chí Phương. Giờ tận thế còn chưa tới, Đổng Chí Phương muốn đi đâu, Phí Ngọc Kiều không quản được, thậm chí ngay cả tư cách hỏi han đối phương cũng không có.
Tất nhiên, cho dù cô có hỏi, Đổng Chí Phương chắc cũng chẳng thèm để ý, ít nhất cũng không nói thật với cô. Dù sao Đổng Chí Phương đã trọng sinh, tất nhiên hiểu rõ nhân phẩm của Phí Ngọc Kiều, tự khắc sẽ đề phòng cô ta.
Phí Ngọc Kiều trong lòng buồn bực vô cùng.
Thường Ngọc Phượng vẫn thản nhiên, ăn cơm xong liền nửa nằm nửa ngồi trên giường, ôm điện thoại xem tiểu thuyết.
Tuy có thể mua hàng online, nhưng bây giờ cách ngày tận thế quá gần, mà dịch vụ chuyển phát nhanh ở thế giới này chậm y như rùa bò. Gửi cùng thành phố cũng phải hai ba ngày mới nhận được, gửi đi nơi khác thì hơn mười ngày mới tới cũng là chuyện thường. Vì vậy Thường Ngọc Phượng dứt khoát không mua sắm trên mạng nữa.
Thời gian từng chút trôi qua, còn nửa tiếng nữa là đến giờ tắt đèn, Thường Ngọc Phượng bò dậy đi rửa mặt.
Thay đồ ngủ xong, cô tháo sợi dây đỏ đang đeo trên cổ xuống. Phí Ngọc Kiều vẫn luôn dõi theo từng động tác của cô. Khi nhìn thấy thứ Thường Ngọc Phượng tháo xuống từ cổ, sắc mặt cô ta lập tức thay đổi.
"Thường Ngọc Phượng, trên cổ cậu đeo không phải là một miếng ngọc sao? Sao lại biến thành thứ này?"
"Ồ."
Thường Ngọc Phượng vừa thoa kem dưỡng da ban đêm lên mặt, vừa thản nhiên đáp: "Cái mặt dây ngọc đó tớ bán cho Đổng Chí Phương rồi. Nói thật, Đổng Chí Phương đúng là người tốt. Cậu xem, cô ấy không chỉ bỏ tiền mua mặt dây chuyền của tớ mà còn tặng lại tớ một cái mới. Tuy tớ vẫn thấy cái cũ đẹp hơn, nhưng cái này cũng không tệ, cậu thấy sao?"
Phí Ngọc Kiều căn bản không nghe lọt Thường Ngọc Phượng nói gì nữa. Cô ta chỉ biết không gian mà mình hằng mơ ước bấy lâu, vậy mà lại bị Đổng Chí Phương mua mất!
Nhưng trong sách, Đổng Chí Phương này căn bản chẳng có vai vế gì cả.
Vậy sao cô ta lại đi mua cái mặt dây chuyền đó? Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?
Đang lúc Phí Ngọc Kiều miên man suy nghĩ, lại nghe Thường Ngọc Phượng nói tiếp: "Nhưng nghĩ lại cũng không thiệt. Tớ thật không ngờ sợi dây chuyền đó của tớ lại đáng giá đến vậy, bán được hơn 50 nghìn tệ! Hay là tớ cầm số tiền này đi du lịch, một chuyến đi nói đi là đi, chắc chắn sẽ rất tuyệt."
"Đồ ngu!"
Phí Ngọc Kiều thầm chửi rủa trong lòng, nhìn Thường Ngọc Phượng như đang nhìn một kẻ ngốc: "Cậu cứ thế mà bán cho cô ta à? Cậu nói sớm là bán, thì bán cho tớ chứ! Cô ta đưa cậu 50 nghìn tệ, tớ có thể đưa cậu 60 nghìn tệ."
Thường Ngọc Phượng ngạc nhiên nhìn cô ta một cái, nhưng trong lòng không hề đồng tình. Nếu cô đoán không lầm, Phí Ngọc Kiều chính là kẻ xuyên không hoặc xuyên vào sách. Vậy thì cái mặt dây chuyền giả của cô rất có thể sẽ bị cô ta vạch trần. Chỉ vì thêm 10 nghìn tệ mà phải liều mất cả chì lẫn chài, Thường Ngọc Phượng cảm thấy chi bằng chọn phương án an toàn.
Ví dụ như bán cho Đổng Chí Phương, chẳng phải rất tốt sao?
"Nhưng cậu có nói là muốn mua đâu. Nếu cậu nói sớm, tớ đã bán cho người trả giá cao rồi. Giờ tớ đã bán đi rồi, hối hận cũng chẳng còn tác dụng gì."
Thường Ngọc Phượng vẻ mặt tiếc nuối: "Phí Ngọc Kiều này, hay là cậu liên lạc với Đổng Chí Phương, đưa cô ấy 60 nghìn tệ xem cô ấy có chịu bán không. Tớ thấy là được đấy. Chỉ một lúc, chuyển tay một cái là kiếm thêm được 10 nghìn tệ, tớ mà là cô ấy, tớ cũng sẽ bán!"
Phí Ngọc Kiều không lạc quan như vậy.
Đối phương đã chịu bỏ ra một khoản tiền lớn như thế để mua mặt dây chuyền từ tay Thường Ngọc Phượng, vậy thì mười phần là đã biết bí mật của mặt dây ngọc rồi.
Tuy Phí Ngọc Kiều không biết đối phương làm sao mà biết được, nhưng lúc này trong lòng cô ta có một cảm giác rất rõ ràng, đó là Đổng Chí Phương mua cái mặt dây ngọc này chính là nhắm vào không gian bên trong nó!
Cho nên không cần nói đến việc cô thêm 10 nghìn, dù có tăng gấp đôi, đưa cô ta 100 nghìn tệ, cô ta cũng chắc chắn không bán cho mình.
Chẳng lẽ cứ thế mà bỏ lỡ không gian ngọc bội đó sao? Phí Ngọc Kiều làm sao có thể cam tâm?
Cô chính là kẻ xuyên không biết trước cốt truyện!
Huống hồ nhìn khắp cả cuốn sách, đây là bảo bối duy nhất.
Dù sau này mọi người cũng sẽ thức tỉnh đủ loại dị năng, trong đó bao gồm cả dị năng không gian, nhưng những thứ đó làm sao so được với không gian trong mặt dây ngọc này?
Phải biết rằng trong sách có miêu tả, không gian này rộng bằng 10 sân bóng đá, mà theo sự mạnh lên của linh hồn chủ nhân, nó còn có thể tiếp tục mở rộng.
Không giống những kẻ có dị năng không gian, lúc mới thức tỉnh chỉ có hai ba mét khối, dù thiên phú có tốt nhất đi nữa thì lần đầu thức tỉnh cũng chỉ được năm mét khối mà thôi!
Dù sau này dị năng thăng cấp, diện tích không gian cũng có thể mở rộng, nhưng mỗi lần chỉ tăng thêm được một hai mét khối. So với không gian bên trong mặt dây ngọc thì khác nhau một trời một vực, hoàn toàn không thể so sánh!
Hơn nữa, theo những gì cô biết, cơ thể nguyên chủ này chỉ thức tỉnh một dị năng tốc độ chẳng có tác dụng gì mấy.
Giai đoạn đầu thì còn dùng được chút đỉnh, nhưng khi dị năng nguyên tố của người khác không ngừng thăng cấp, loại dị năng cường hóa thân thể như thế này dần dần trở thành kẻ đứng cuối bảng. Không có sức chiến đấu, dù thân thể có được cường hóa một phần, nhưng trước mặt những dị năng giả nguyên tố, vẫn chỉ là một kẻ máu giấy.
Thậm chí không đủ cho đối phương nện cho một quyền.
Dị năng tốc độ, khi đối mặt với tình huống như vậy, chỉ còn mỗi lựa chọn là bỏ chạy. Với điều kiện là không gặp phải dị năng giả hệ gió, nếu không thì ngay cả chạy cũng không thoát, chỉ có thể mặc người ta muốn làm gì thì làm.
Nếu sống trong thời đại hòa bình, dị năng tốc độ còn có chút tác dụng, ví dụ như đi giao hàng, giao đồ ăn, chạy việc vặt cho người khác, thậm chí có thể tiến vào giới thể thao, tham gia các giải chạy ngắn hay chạy dài, giành chức vô địch, lấy chút tiền thưởng, biết đâu còn kiếm được một công việc ổn định.
Nhưng dị năng này đặt trong thời kỳ tận thế, chỉ có tác dụng lúc chạy trốn mà thôi. Đối mặt với sự tấn công của thực vật biến dị, chỉ có thể né tránh.
Không được!
Cô tuyệt đối không muốn sống cuộc sống như thế!
Bằng mọi giá phải cướp không gian từ tay Đổng Chí Phương!
Nhưng Đổng Chí Phương đã biết trong mặt dây ngọc này có không gian, chắc chắn sẽ nôn nóng lập khế ước ngay lập tức chứ?
Nghĩ đến đây, Phí Ngọc Kiều không thể ngồi yên được nữa.
Thế nhưng Đổng Chí Phương đã rời đi một lúc lâu rồi, không biết giờ cô ta đang ở đâu. Đặc biệt là lúc ra đi cô ta còn dặn, tối nay không cần chừa cửa cho cô ta, đây rõ ràng là không định quay về!
Phí Ngọc Kiều sốt ruột đến phát điên. Lúc này cô ta không thèm trách móc Thường Ngọc Phượng nữa, vội vàng mặc quần áo, nhân lúc còn vài phút nữa là đến giờ tắt đèn liền lẻn ra khỏi ký túc xá.
Cổng trường đã khóa, vậy chỉ còn cách trèo tường hoặc chui qua lỗ chó.
Nhìn hàng rào sắt nhọn hoắt trước mắt, Phí Ngọc Kiều bỗng lại rơi vào bối rối. Đêm hôm khuya khoắt, cho dù có ra ngoài, thì cô biết đi đâu tìm Đổng Chí Phương đây?
