Chương 54: Đệ đệ kế của quân phiệt thời loạn (25)
Trong lòng rối bời trăm mối, đến khi Thương Tích Nam ngoảnh đầu nhìn lại cho rõ thì Louis đã biến mất tự lúc nào, như thể vừa rồi chỉ là ảo giác.
Sau khi điệu múa kết thúc, Thương Tích Nam và Hạ Chỉ Yên cùng rời sân.
“Tích Nam, đến đây làm gì vậy?” Hạ Chỉ Yên có chút khó hiểu vì sao Thương Tích Nam lại đưa nàng đến một nơi vắng vẻ như thế này.
“Tặng tỷ một món quà, cảm ơn tỷ đã nhận lời làm bạn nhảy, giúp ta chuyện này.” Thương Tích Nam vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một chiếc hộp trang sức nhỏ.
“Cảm ơn, thật ra ta cũng chẳng giúp được gì nhiều.” Hạ Chỉ Yên có chút ngại ngùng.
“Không đâu, tỷ đã giúp ta rất nhiều rồi.”
Thương Tích Nam cảm thấy Liễu Vãn Vãn luôn muốn tác hợp giữa nàng và Hạ Chỉ Yên, vẫn nên nói rõ ràng với Hạ Chỉ Yên thì hơn.
“Hạ tiểu thư, tỷ không cần phải luôn chiều theo mẫu thân ta, nếu có chuyện gì không muốn làm thì có thể từ chối. Ta luôn coi tỷ như tỷ tỷ, nếu mẫu thân ta làm khó tỷ, tỷ có thể nói với ta.”
Hạ Chỉ Yên nhìn ánh mắt Thương Tích Nam, ánh mắt dần trở nên ảm đạm, trông có vẻ buồn bã.
Thương Tích Nam có chút không đành lòng, nói xong liền rời đi.
Louis đứng ở góc khuất quan sát toàn bộ, khi nghe những lời Thương Tích Nam nói, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đẹp đẽ.
Khi Thương Tích Nam bị Louis kéo vào một căn phòng trống, cả người vẫn còn ngơ ngác.
“Thương Thương, lâu rồi không gặp.”
“Louis? Thật sự là cậu sao? Tớ còn tưởng mình nhìn nhầm.”
“Không nhìn nhầm đâu. Thương Thương, cậu ngoan thật đấy.” Không có anh ở bên, bên cạnh cậu cũng không có cô gái nào.
“Hả?”
“Không có gì. Thương Thương, lâu rồi không gặp, cậu có gì muốn nói với tớ không?” Đôi mắt xanh của Louis chăm chú nhìn Thương Tích Nam không chớp.
“Louis, xin lỗi nhé, lúc tớ đi không báo với cậu.” Thương Tích Nam cúi đầu, nhắc đến chuyện này thật ra cô có chút áy náy. Thử nghĩ mà xem, một người bạn chơi rất thân với mình mấy năm trời, tự dưng không từ mà biệt, người bạn đó vì tìm mình mà vượt ngàn dặm xa xôi.
“Thật ra tớ định nói với cậu, nhưng hôm đó cậu không có ở đó, tớ có việc gấp nên phải đi trước.” Thương Tích Nam nghĩ ngợi một chút, cảm thấy lời giải thích vẫn có vẻ nhạt nhẽo.
“Tớ tha thứ cho cậu rồi.” Louis thấy Thương Tích Nam cúi đầu trông có vẻ buồn bã, trong lòng cũng không dễ chịu. Anh vượt ngàn dặm đến đây không phải để nhìn Thương Tích Nam tự trách và đau lòng.
“Louis, cậu tốt thật đấy, tớ biết ngay mà...”
“Biết gì cơ?” Louis tò mò không biết nửa câu sau của Thương Tích Nam là gì, nhưng Thương Tích Nam không hề giải thích gì thêm.
Thương Tích Nam: Cô giải thích thế nào đây? Chẳng lẽ nói rằng cô biết Louis tốt bụng, chỉ cần xin lỗi qua loa là sẽ được tha thứ sao?
Không biết giải thích thế nào, Thương Tích Nam đành im lặng.
“Thương Thương, tớ đã tìm cậu rất lâu, vất vả lắm mới kiếm được một tấm thiệp mời.” Louis khoác vai Thương Tích Nam, vẻ mặt ấm ức kể khổ.
Louis cao hơn mét chín, khoác vai Thương Tích Nam khiến cô vốn gần mét tám trông thật nhỏ nhắn.
“Louis, cậu kiếm được thiệp mời bằng cách nào vậy?” Nhắc đến chuyện này, sự tò mò của Thương Tích Nam lại trỗi dậy.
“Chuyện dài lắm, chuyện dài lắm, tốn chút tiền thôi.” Louis có chút không muốn nói.
Cái tên Trịnh Cẩm Lương khốn kiếp đó, một tấm thiệp mời mà hắn ta lấy đi ba phần lợi nhuận, đúng là lòng dạ đen tối.
“Louis, vậy mấy ngày nay cậu ở đâu?”
Nghe vậy, Louis tròn mắt, bắt đầu kể khổ: “Thương Thương, cậu không biết tớ đã vất vả thế nào trên đường đi đâu. Blah blah... blah... blah blah.”
Nói đến cuối cùng, Louis thấy ánh mắt Thương Tích Nam có chút áy náy, anh cũng thấy hơi chột dạ.
“Louis, hay là tối nay cậu đến chỗ tớ ở đi, bên đó vẫn còn phòng trống.”
Louis vừa nghe vậy, sự chột dạ trong lòng lập tức tan biến, đôi mắt sáng lấp lánh, không ngờ lại có thêm bất ngờ.
“Vậy Thương Thương, từ giờ tớ sẽ đi theo cậu nhé.”
Thương Tích Nam nhìn gương mặt tuấn tú không xa trước mắt, cuối cùng cũng hiểu vì sao thời cổ đại lại có người vì một nụ cười của mỹ nhân mà nổi giận.
Louis tuy mang đường nét phương Tây, ngũ quan sâu và rõ ràng, nhưng tính cách rất tốt. Khi đã quen thân với anh, mới hiểu cảm giác bị đôi mắt cún con màu xanh long lanh ấy nhìn chằm chằm là như thế nào.
“Thương Thương, cậu tốt quá đi.”
“Louis, chúng ta là bạn tốt mà.” Thương Tích Nam vỗ vai Louis.
“Cốc cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vừa dứt, liền nghe thấy giọng Kỷ Húc Cẩn từ ngoài cửa vọng vào: “Thiếu gia, phu nhân gọi.”
“Biết rồi.” Thương Tích Nam kéo Louis cùng ra ngoài, định đưa người bạn quen biết ở nước ngoài đến gặp Liễu Vãn Vãn.
“Thiếu gia, hai người gặp nhau rồi à?” Kỷ Húc Cẩn thấy thiếu gia nhà mình dắt theo một người đàn ông Tây phương quen thuộc, có chút kinh ngạc trong giây lát.
“Hả?” Thương Tích Nam có chút khó hiểu.
Kỷ Húc Cẩn thấy Thương Tích Nam không hiểu, bèn ghé sát tai cô nói nhỏ: “Anh ta chính là thương nhân Jun Huo đang tìm cậu đấy.”
Thương Tích Nam tỏ ra kinh ngạc: Bạn tớ lại là thương nhân Jun Huo sao?
“Thương Thương, sao vậy?” Louis giả vờ không biết hỏi.
“Không có gì, không có gì. Tớ vẫn nên đưa cậu đến gặp mẹ tớ trước đã, bà ấy luôn muốn biết cậu trông như thế nào.”
