Chương 55: Em trai kế của quân phiệt thời loạn (26)
Chương 55: Em trai kế của quân phiệt thời loạn (26)
“Mẹ, đây là Louis, người hàng xóm con từng kể với mẹ. Hồi ở nước ngoài, Louis đã chăm sóc con rất nhiều.” Thương Tích Nam hớn hở giới thiệu với Liễu Vãn Vãn người bạn thân nhất của mình ở nước ngoài.
“Louis, trong thư Tích Nam gửi về có nhắc đến cháu. Hôm nay là sinh nhật Tích Nam, cháu cứ chơi vui vẻ. Nếu chưa có chỗ ở thì để Tích Nam sắp xếp cho.”
“Cháu chào bác ạ.” Louis dù mang một khuôn mặt trông chẳng giống người biết tiếng Trung, nhưng lại nói tiếng Trung lưu loát, nghe khá thú vị.
“Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc cậu ấy thật tốt.” Thương Tích Nam nói xong còn vỗ vai Louis như để khẳng định.
“Tích Nam, vị này là?” Trịnh Cẩm Lương xuất hiện sau lưng Thương Tích Nam, ánh mắt nhìn Louis chẳng mấy thiện cảm.
Louis mỉm cười gật đầu với Trịnh Cẩm Lương, chỉ là nụ cười ấy có mấy phần thật, mấy phần giả thì không ai rõ.
“Anh, sao anh lại ở sau lưng em thế? Đi đứng không tiếng động, làm em sợ chết khiếp. Đây là Louis, bạn em.” Thương Tích Nam giật mình vì giọng nói bất ngờ của Trịnh Cẩm Lương bên tai.
“Chắc là em giới thiệu nhập tâm quá đấy.” Trịnh Cẩm Lương nói với Thương Tích Nam, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Louis.
“Chắc vậy.” Thương Tích Nam lẩm bẩm.
“Louis tiên sinh sao lại quen biết em trai tôi thế?” Trịnh Cẩm Lương nói nửa đùa nửa thật, nhưng khi nói hai chữ “em trai” thì nhấn giọng đặc biệt rõ.
“Là hàng xóm mấy năm, muốn không quen cũng khó.” Louis nói như ngầm khẳng định quan hệ giữa mình và Thương Tích Nam rất tốt.
“Ra là vậy.” Trịnh Cẩm Lương trầm ngâm gật đầu.
“Anh, hai người quen nhau à?” Thương Tích Nam nói xong mới nhớ ra Louis làm nghề gì, vậy thì hai người quen nhau cũng chẳng có gì lạ.
“Đối tác hợp tác.” Trịnh Cẩm Lương giải thích.
“Tích Nam, uống ít rượu thôi, tối nay chúng ta cùng về.” Trịnh Cẩm Lương dặn dò Thương Tích Nam.
Thương Tích Nam đảo mắt một vòng, “Vậy anh à, lát nữa Louis sẽ về cùng chúng ta, cậu ấy ngủ ở phòng em, bên em vẫn còn mấy phòng trống.”
Trịnh Cẩm Lương nghe xong, nhìn chằm chằm Louis một lúc.
Louis nở nụ cười rạng rỡ với Trịnh Cẩm Lương.
“Ừm.” Trịnh Cẩm Lương đồng ý có vẻ hơi miễn cưỡng.
“Vậy thì tốt, anh đừng quên đấy nhé.”
“Sẽ không đâu.” Trịnh Cẩm Lương kiên nhẫn đáp.
Trịnh Cẩm Lương nhìn bóng dáng một cao một thấp đi xa dần, cảm giác như có thứ gì đó sắp tuột khỏi lòng bàn tay. Bỗng nhiên, anh hơi hối hận vì đã đồng ý chuyện của Louis.
“Thương Thương, cậu đối với tôi thật tốt.”
Thương Tích Nam nhìn ánh mắt long lanh của Louis, bỗng thấy hình ảnh mình trở nên vĩ đại hẳn.
“Louis, sau này ở đây tôi sẽ bảo kê cho cậu.”
“Tôi tin Thương Thương.” Louis gục đầu vào vai Thương Tích Nam.
Bốn năm ở bên nhau, Thương Tích Nam gần như đã miễn nhiễm với kiểu hành vi này của Louis, nhưng bây giờ vẫn còn hơi không quen, dù sao sau khi về nước, khoảng cách giữa cô và người khác giới lại trở về như trước.
Louis cảm nhận được động tác né tránh của Thương Tích Nam, hàng mi khẽ cụp xuống, trên mặt vẫn nở nụ cười, “Sao vậy Thương Thương?”
“Không có gì.”
“Thương Thương, uống rượu không?” Không biết từ lúc nào trong tay Louis đã có một chai rượu.
“Không uống, tửu lượng của tôi không tốt lắm.” Thương Tích Nam từ chối thẳng.
Nhưng trong lòng vẫn có chút rục rịch, muốn uống một chút.
“Thôi được, vậy tôi tự uống vậy.” Louis tự rót cho mình một ly rượu.
Thương Tích Nam trốn trong phòng cho yên tĩnh, còn bên ngoài thì ồn ào náo nhiệt.
Thương Tích Nam: Uống một ngụm nếm thử vị thôi, loại rượu này cô còn chưa uống bao giờ, một chút chắc không đến mức say đâu nhỉ.
Sự rục rịch trong lòng thôi thúc Thương Tích Nam uống rượu. Louis bên cạnh thấy động tác tưởng chừng kín đáo của Thương Tích Nam nhưng không nói gì, giả vờ như không nhìn thấy.
Một lúc sau, Thương Tích Nam cảm thấy người hơi nóng, còn có chút hưng phấn, muốn làm gì đó.
“Thiếu gia.”
“Kỷ Húc Cẩn, cậu vào đây.” Giọng Thương Tích Nam nghe có gì đó là lạ, Kỷ Húc Cẩn mở cửa cũng không suy nghĩ nhiều, nhìn thấy má Thương Tích Nam ửng đỏ mới biết có chuyện.
“Thiếu gia, cậu uống rượu rồi à?” Kỷ Húc Cẩn không để ý đến bên cạnh Thương Tích Nam còn có một người cao lớn.
“Một chút thôi.” Thương Tích Nam nửa dựa vào người Louis, nheo mắt nhìn Kỷ Húc Cẩn đang bước vào.
“Thiếu gia, cậu say rồi.” Kỷ Húc Cẩn muốn đỡ Thương Tích Nam dậy, nhưng tay vừa đưa ra đã bị Thương Tích Nam khẽ gạt đi.
“Cậu nói bậy, tôi không say.” Thương Tích Nam vốn có khí chất thanh lãnh, sau khi say lại trở nên mâu thuẫn, gương mặt ửng hồng, đôi mắt khép hờ, ánh nhìn như kéo sợi.
“Vâng.” Kỷ Húc Cẩn lúc này mới để ý đến Louis. Anh ta đang giữ tư thế của một người bảo vệ, túc trực bên cạnh Thương Tích Nam.
Kỷ Húc Cẩn nhìn ánh mắt Louis, trong lòng gióng lên hồi chuông cảnh báo, ánh mắt lộ rõ địch ý với Louis.
