An Nhiễm cũng không muốn làm khó cậu ta: “Ừm, cậu thấy sao thì chuyển bừa một chút cũng được.”
“Vậy sao được, thua kém người ta thì phải trả theo giá trị của mình chứ.” Cậu trai hào phóng mở giao diện chuyển tiền.
Ồ? Lại sắp kiếm được một khoản bất ngờ rồi sao?
An Nhiễm nhướng mày.
Sau đó——
【Lục Hành chuyển khoản cho bạn 1 triệu tinh tệ】.
“Nhưng tôi khá nghèo, nên tính theo giá thị trường của Linh Hạch vậy.” Cậu trai cười hề hề.
An Nhiễm: “……”
Cậu đúng là không câu nệ tiểu tiết nhỉ.
“Nói mới nhớ, đại lão, rốt cuộc lúc nãy cô làm thế nào vậy?” Cậu trai tiện thể đổi luôn cách xưng hô.
An Nhiễm lười biếng ngồi dưới bóng cây: “Cậu đoán xem.”
“Phòng ngự cấp 1, dù có thêm món linh khí phẩm chất đỉnh cấp màu xanh lam kia, cũng không thể nào chặn được đòn toàn lực của tôi.”
“Mà kỹ năng phòng ngự đơn thuần cũng không thể khiến tôi bị thương nặng như vậy, chẳng lẽ……”
“Phản chấn?” Ánh mắt cậu trai lóe lên tinh quang.
“Ừm.” An Nhiễm gật đầu.
Điều này không có gì phải giấu, lúc trước viện trưởng Minh Trạm và Thẩm Viêm đều nhìn ra ngay.
Nhưng nhìn ra không có nghĩa là dễ dàng đối phó.
Cậu trai thán phục: “Lợi hại thật, kỹ năng nghịch thiên như vậy, khó trách cô dám khiêu chiến vượt cấp.”
An Nhiễm cười không nói gì.
Dù không có Thánh Khiên Hộ Vệ, cô vẫn dám khiêu chiến vượt cấp.
“Kỹ năng chữa trị độc quyền” của cô không phải hư danh.
-
Lục Hành sau khi đưa đầu người, mất nửa cái mạng và 1 triệu tinh tệ, cuối cùng cũng lủi thủi rời đi cùng đám tiểu đệ.
An Nhiễm ngồi dưới bóng cây nghỉ ngơi, mở bảng kỹ năng của mình.
Trong giao diện bầu trời đầy sao rực rỡ, ánh sao đã mở khóa được hai phần năm.
【Kỹ năng chữa trị Lv.5】
【Chờ phá vỡ giới hạn.】
【Thánh Khiên Hộ Vệ Lv.1】
【Độ thuần thục kỹ năng: 10%】
【Thời gian duy trì: 1 phút】
【Thời gian hồi chiêu: 30 phút】
An Nhiễm chạm vào nhãn kỹ năng của Thánh Khiên Hộ Vệ:
【——Đúng là kỹ năng phòng ngự.】
Chạm lần nữa:
【——Giảm sát thương lượng lớn, kèm theo hiệu ứng phản chấn.】
Chạm lần nữa:
【——Cẩn thận với kỹ năng giảm ích và khu trừ nhé.】
Quả nhiên, kỹ năng nghịch thiên đều có điểm yếu.
Giảm ích, khu trừ?
Tuy chưa gặp phải bao giờ, nhưng trong lớp thực chiến hệ phụ trợ, cô có thấy giảng viên giới thiệu qua.
Nói tóm lại, giống như Debuff trong trò chơi, có thể làm suy yếu thực lực của đối thủ, giải trừ một số hiệu quả đặc biệt.
Thông thường, kỹ năng của học viên hệ trị liệu khá ôn hòa và vô hại, chủ yếu là trị liệu, thanh tẩy, tăng ích, khu trừ.
Còn học viên hệ khống chế thì tương đối cấp tiến hơn, chủ yếu là khống chế, giảm ích, hiệu quả đặc biệt.
Vậy nên, kỹ năng này của cô, nếu gặp đội toàn hệ chiến đấu, thì tuyệt đối chiếm ưu thế.
Nhưng nếu gặp đội hình cân bằng, thì có khả năng bị phá giải.
An Nhiễm trầm ngâm.
Mở tiếp bảng thuộc tính, nửa tháng này An Nhiễm không hề lãng phí chút nào.
Tu luyện, thăng cấp, cộng với quay thưởng thuộc tính, nạp tích lũy đã đạt 14 triệu tinh tệ.
Phần thưởng trứng phục sinh tích lũy trị liệu cũng đã chạm trần tạm thời sau khi đạt 50.000 điểm.
【Đang tải thông tin cá nhân...】
【Cấp độ dị năng: Lv.10】
【Giá trị tinh thần: 1000】
【Thể lực: 610】
【Phòng ngự: 605】
【Nhanh nhẹn: 600】
【Cảm tri: 620】
Nhìn chung, mỗi thuộc tính đều có sự tăng trưởng vượt bậc.
Dữ liệu bảng này, trong đám tân sinh viên năm nhất, tuyệt đối là thuộc hàng top.
Vậy nên trọng tâm tiếp theo là kéo độ thuần thục của kỹ năng mới Thánh Khiên Hộ Vệ lên tối đa.
Như vậy, cô vừa công vừa thủ, sức chiến đấu lại tăng một bậc, cũng sẽ tiến gần hơn đến việc phá kỷ lục.
-
Bên ngoài sân thi đấu, một mảng im lặng.
Các giám khảo một giây trước còn đang cảm thán An Nhiễm quá phô trương, không biết thu liễm, xui xẻo gặp phải đối thủ khó nhằn, giây sau đã vui vẻ đón nhận cú “bạch bạch” vả mặt.
“Tôi nhớ... thằng nhóc Lục Hành đó thực lực không yếu mà.”
“Ừ, ở Liệt Không cũng có tên tuổi, không thì với cái tính thích gây sự khắp nơi như nó, sớm bị người ta đánh chết rồi.”
“Không, nó không bị đánh chết chỉ vì nhận thua nhanh, với lại da dày thịt béo.”
“……Cũng đúng.”
“Nhưng dù sao mà nói, 5 cấp bị 1 cấp đánh bại vẫn hơi vô lý.”
“Ơ, nghiêm túc mà nói, không phải bị 1 cấp đánh bại, mà là cố đánh 1 cấp nhưng lại bị đòn phản chấn ghim vào người.”
“Ha ha ha ha, vị ‘thần y’ của Tinh Hải này đúng là khiến người ta bất ngờ.”
“Nói mới nhớ, học sinh An Nhiễm này hình như là học trò của viện trưởng Minh Trạm?”
Lời này vừa thốt ra, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Minh Trạm đang đứng xem ở một bên.
Minh Trạm thong thả nhấp một ngụm trà: “Ừ, là học trò của tôi.”
“Viện trưởng Minh Trạm có mắt nhìn tinh tường, học trò ưu tú như vậy, tương lai khó mà đo lường được.”
“Tôi thấy lần thi tháng này, top 3 chắc chắn có một suất của cô ấy.”
Với địa vị đặc biệt của Minh Trạm trong Liên minh, không ít người muốn lấy lòng bà.
Dù những lời này là thật lòng hay nịnh bợ...
Minh Trạm khẽ cười: “Top 3? Cô ấy sẽ phá kỷ lục đấy.”
Sự ngông cuồng cũng có thể lây lan nha ^-^.
-
Sau khi nghỉ ngơi một chút, tinh thần lực đã hồi phục hơn phân nửa.
Các đồng đội đã nghiên cứu kỹ bản đồ, bàn bạc với An Nhiễm về hướng đi tiếp theo.
“Muốn phá kỷ lục, 10.000 điểm thám hiểm là nhất định phải lấy.” Kim Dụ phân tích.
“Sau đó phần điểm cộng thêm, chúng ta có lẽ chỉ có thể lấy được hạng mục 3 cấp của luyện khí và dược tề, tổng cộng 200 điểm.”
“Vậy nên, ít nhất 8.200 điểm còn lại đều phải kiếm từ điểm săn bắn.”
“Ừm.” An Nhiễm gật đầu, nhìn về phía các hạng mục điểm săn bắn.
5 cấp một con 100 điểm, 6 cấp một con 500 điểm.
Mục tiêu 8.200 điểm...
“Nếu không nghỉ ngơi, trung bình khoảng nửa tiếng một con 6 cấp.” Kim Dụ ước tính.
“Ơ, hình như hơi khó?” Trần Việt lo lắng nhìn An Nhiễm.
Đội hình toàn phụ trợ của họ, chỉ có mình An Nhiễm có năng lực tấn công.
Chưa nói đến việc chiến đấu với dị thú, dị thực vật 6 cấp có gian nan hay không, chỉ riêng thời gian hồi phục sau chiến đấu cũng đã đủ căng thẳng.
An Nhiễm không biểu cảm gì, lật xem dữ liệu các kỳ trước: “Năm đó đội phá kỷ lục, điểm săn bắn đạt 10.500 điểm.”
“Ừm, nhưng họ có 3 hệ chiến đấu, mà đều là năm hai.”
Ánh mắt An Nhiễm dừng lại trên dãy tên đó.
【Ôn Dự Chiêu, Lâm Nhạc, Tiêu Mục Phong, Du Ngôn, Tạ Bằng】
【Tổng điểm: 23.000】【Sau khi tính trọng số: 11.500】
【Điểm thám hiểm: 10.000】【Điểm săn bắn: 10.500】
【Điểm cộng thêm (luyện khí/dược tề/khu vực thanh tẩy): 1.000, 1.000, 500】
Dù đã biết từ khi chuẩn bị, nhưng ba chữ “Tiêu Mục Phong” vẫn khiến An Nhiễm hoàn toàn không thể bỏ qua.
Kỷ lục mà chị Mục Phong cùng bạn bè tạo nên năm đó, đương nhiên không dễ dàng phá vỡ.
Nhưng An Nhiễm đến đây, chính là để vượt qua giới hạn.
“Xuất phát thôi.” Ánh mắt An Nhiễm kiên định, không chút lùi bước hay do dự.
“Được!” Các đồng đội theo sát phía sau.
-
Khu vực 6 cấp nằm sâu nhất trong phòng thi, bầu trời u ám, chướng khí mù mịt.
Không có sự bảo vệ của hệ trị liệu, dị năng giả cấp thấp căn bản không thể ở lâu trong môi trường này.
“Cảm giác như bị trù một lớp giảm máu vậy,” Kim Dụ vừa cảm thán, vừa thả cho mọi người một đợt trị liệu duy trì, “may mà chúng ta có hai người trị liệu.”
“Là 3 người.” An Nhiễm đính chính.
Đồng đội: “...”
Nếu cô đã nói vậy thì, cũng, cũng được đi.
Nhưng dù sao bọn họ cũng không dám để “người trị liệu thứ ba” này chữa trị đâu.
An Nhiễm nhìn thấu suy nghĩ của họ: “Kỹ năng thanh tẩy của tôi rất tốt đó nha.”
“Vâng vâng, kỹ năng chữa trị của chị Nhiễm chắc chắn không có vấn đề gì,” Kim Dụ ngoan ngoãn gật đầu, “có vấn đề là bọn em, thân thể quá mỏng manh, chịu không nổi cái trận, à không, trị liệu đó.”
“Nhưng hình như... chịu không nổi cũng phải chịu thôi.” Triệu Phong giơ cánh tay lên, mu bàn tay hiện ra một mảng bóng xám.
“!”
Mọi người vội vàng kiểm tra cơ thể mình.
“Ôi trời! Ô nhiễm ở đây nặng vậy sao?” Kim Dụ kêu lên.
Cậu ta có giá trị tinh thần thấp nhất, chịu ảnh hưởng sâu nhất, bóng xám trên mu bàn tay đã bắt đầu chuyển sang màu đen.
Ngay cả Tống Niệm Kỳ năm ba cũng không khá hơn là bao: “2 cấp cũng không chống đỡ nổi.”
Mọi người không khỏi nhìn về phía An Nhiễm.
An Nhiễm vẫn bình an vô sự, khẽ mỉm cười: “Có muốn chữa không?”
“Muốn T^T.” Mọi người rưng rưng nói.
-
Sức mạnh của thần y An quả nhiên danh bất hư truyền.
Mấy chiêu kỹ năng chữa trị dứt khoát, giá trị sinh mệnh của mọi người tụt xuống rầm rầm.
May mà hai người trị liệu còn lại trong đội đã chuẩn bị sẵn sàng, cố gắng giữ vững mức máu.
Nhưng giá trị sinh mệnh lên xuống như vậy, cộng với “tính công kích” ẩn chứa trong kỹ năng chữa trị của An Nhiễm...
Gương mặt Kim Dụ gần như vặn vẹo lại: “Xi, cơn đau còn sót lại này, khó trách trên diễn đàn đều nói ‘trải nghiệm phong phú’.”
“Nhưng hiệu quả quả thực kinh người.” Trần Việt khẽ mím môi, bóng xám trên mu bàn tay đã tan biến không còn dấu vết.
“Mà cảm giác còn duy trì được khá lâu.” Tống Niệm Kỳ ngạc nhiên phát hiện, ô nhiễm trong môi trường căn bản không dám đến gần nữa, như đang sợ hãi điều gì đó.
Triệu Phong thở phào nhẹ nhõm: “May mà hiệu quả duy trì được lâu, nếu không thì...”
Vẫn còn sợ hãi.jpg
“Thật muốn để các học viện khác cũng được trải nghiệm y thuật của thần y Tinh Hải chúng ta.” Kim Dụ cảm thán.
Tống Niệm Kỳ đẩy kính: “Không vội, theo kinh nghiệm của tôi, năm nào cũng có người không biết tự lượng sức chạy vào sâu, rồi bị ô nhiễm dạy cho một bài học.”
“Vậy thì lúc đó lại có thể thu phí khám bệnh rồi.” An Nhiễm vui vẻ cười nói.
