Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Không Tinh Tế: Hệ Chữa Liệu Của Tôi Có Gì Đó Sai Sai! - An Nhiễm > Chương 57

Chương 57

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 57 có bản audio.

Đồng đội: “…”

 

Trọng điểm là chỗ này sao?

 

Vừa dứt lời, một tiếng nhắc điểm cộng vang lên.

 

Mấy người nghi hoặc mở ra xem:

 

【Chúc mừng bạn đạt yêu cầu cấp bậc [Thanh Tẩy Khu Vực] giai đoạn 3, điểm thưởng hiện tại: 100 điểm】

 

“?!”

 

Như vậy cũng được?

 

“Nhưng Kỹ năng chữa trị rõ ràng không phải kỹ năng thanh tẩy ‘khu vực’ mà.” Trần Việt không hiểu.

 

Tống Niệm Kỳ: “Thật ra theo lý thuyết, Kỹ năng chữa trị vốn không phải kỹ năng ‘thanh tẩy’.”

 

Triệu Phong: “Nhưng lời của An thần y…”

 

“Nhiễm tỷ, hay là cậu thử thả thêm vài đạo Kỹ năng chữa trị xung quanh xem sao?” Kim Dụ đề nghị.

 

Trong tình huống không chiến đấu, thả Kỹ năng chữa trị đối với An Nhiễm mà nói chẳng khác gì trở tay một cái.

 

An Nhiễm giơ tay lên, một khối Kỹ năng chữa trị nổi lên trong lòng bàn tay.

 

Giống với khối sáng Kỹ năng chữa trị thường dùng cho Hoa Hoa, sáng lấp lánh chói mắt.

 

【Chúc mừng bạn đạt yêu cầu cấp bậc [Thanh Tẩy Khu Vực] giai đoạn 4, điểm thưởng hiện tại: 500 điểm】

 

“.”

 

Thật sự có hiệu quả sao?

 

An Nhiễm lại thả thêm một khối, hai khối, ba khối.

 

Ánh sáng rực rỡ xuyên qua màn sương mù, chiếu sáng bốn phía.

 

【Chúc mừng bạn đạt yêu cầu cấp bậc [Thanh Tẩy Khu Vực] giai đoạn 5, điểm thưởng hiện tại: 1000 điểm】

 

Nhẹ nhàng, một nghìn điểm vào sổ, đội An Nhiễm đứng đầu bảng.

 

“Tôi coi như hiểu thế nào gọi là thiên tài rồi Orz.”

 

“Kỷ lục cao nhất trong lịch sử của hạng mục này cũng chỉ có 500 điểm thôi mà!”

 

“Vậy mà cậu ấy không chớp mắt đã phá luôn sao?!”

 

Đồng đội rung chấn.

 

Chương 46

 

Kỳ thi tháng mới bắt đầu chưa đầy nửa tiếng, điểm số của hầu hết các đội vẫn đang giãy giụa trong khoảng dưới 100, khá hơn một chút thì cũng chỉ hơn 100 một chút.

 

Vậy mà, trên bảng xếp hạng thời gian thực——

 

【Hạng nhất, đội An Nhiễm (Học viện Tinh Hải), 1100 điểm】

 

【Hạng nhì, đội Thẩm Thu Hoa (Học viện Trảm Phong), 180 điểm】

 

【Hạng ba, đội Tiêu Cẩn (Học viện Tinh Hải), 160 điểm】

 

【Hạng tư, đội Chu Ngạn Ninh (Học viện Liệt Không), 150 điểm】

 

……

 

Hạng nhất này cách biệt cũng đáng sợ quá đi mất!

 

【Có ai biết đội này rốt cuộc đã làm gì không? Chẳng lẽ vừa mở màn đã giết hai con cấp 6?】

 

【Ơ, vậy thì phải là đại lão năm tư rảnh rỗi quá xuống tay đánh nhau với đàn em mới được chứ nhỉ?】

 

【Không, cho dù là đại lão năm tư, cũng không thể dễ dàng kiếm hơn 1000 điểm như vậy được.】

 

【Trừ khi là những đại lão đỉnh cấp nhất.】

 

【Mà Học viện Tinh Hải năm tư hình như không có đại lão nào họ An nhỉ?】

 

【Khoan đã, An Nhiễm, cái tên này nghe hơi quen quen?】

 

【Khoan, tôi cũng thấy hơi quen.】

 

【Ơ? Đây chẳng phải An thần y của Tinh Hải chúng ta sao?!】

 

【An thần y? An thần y! Là vị thần y chữa trị người ta suýt chết ấy!】

 

【Là cái người khi tổ đội nói ‘chỉ cần phụ trợ’ ấy!】

 

【Là cái kẻ điên nói muốn dùng đội hình toàn phụ trợ để phá kỷ lục ấy!】

 

【Hợp lý rồi, mọi thứ đều hợp lý. Trên người An thần y, không có gì là không thể.】

 

【Ừm, cho dù cậu ấy đột nhiên nổi hứng đi đánh cho đội hạng nhì một trận tôi cũng không thấy lạ.】

 

【Ha ha ha ha tầng trên cẩn thận, kênh công khai này là giấu tên giả đấy, có thể tra được ai nói câu gì, cẩn thận bị để mắt tới.】

 

【Không sao, tôi năm hai, cậu ta năm ba, đánh tôi là vi phạm quy định. [jpg]

 

Trên kênh công khai, đám học viên năm hai lần lượt hiện ra, miệng lưỡi như tẩm độc.

 

Thẩm Thu Hoa nhìn chằm chằm vào màn hình, sắc mặt tái xanh.

 

“Cái quy định quái quỷ gì thế.” Thẩm Thu Hoa hừ lạnh, bóp nát một viên Linh Hạch cấp 3 vừa được đồng đội đưa tới.

 

5 vạn tinh tệ tan thành mây khói, đồng đội trong lòng đau nhói, nhưng căn bản không dám thể hiện ra.

 

Chỉ có thể thuận theo lời hắn an ủi: “Quy định bảo vệ cũng chỉ là trong kỳ thi tháng thôi, sau này luôn có cơ hội dạy dỗ bọn họ.”

 

Vậy mà, Thẩm Thu Hoa không mua nợ: “Hừ, chẳng phải đều là đám người Tinh Hải và Liệt Không đang la hét sao? Chẳng lẽ ta còn có thể chạy tới học viện của bọn họ để dạy dỗ hay sao?”

 

“Còn có giải đấu liên hoàn nữa, cũng chỉ là chuyện hai tháng sau, đến lúc đó chẳng phải muốn nắm thóp thế nào thì nắm sao?”

 

Câu này nói trúng tâm tư Thẩm Thu Hoa, sắc mặt nam sinh khá hơn không ít.

 

“Đúng, còn có giải đấu liên hoàn,” Thẩm Thu Hoa khóe môi nhếch lên, “năm ngoái trên lôi đài còn để bọn họ cướp được mấy điểm, năm nay…”

 

“Có sự chữa trị của cậu, một mạng thông quan cũng không thành vấn đề.” Đồng đội nịnh nọt.

 

“Ừm,” Thẩm Thu Hoa rất hài lòng, nhưng đột nhiên đổi giọng, “bất quá kỳ thi tháng cũng không thể bỏ qua bọn họ.”

 

“Ý cậu là…”

 

“Kỹ năng giảm ích phạm vi ta vừa giác tỉnh không lâu, còn kèm theo một chút hiệu quả thanh tẩy, lúc thanh tẩy không chú ý tới có người ở gần, cũng không thể tính là vi phạm quy định được.” Ánh mắt Thẩm Thu Hoa mang ý cười lạnh lẽo.

 

Đương nhiên, dạy dỗ xong đám người không biết giữ mồm giữ miệng kia, thì sẽ tới lượt cái tên “An thần y” kiêu ngạo kia.

 

Đội hình toàn phụ trợ, cũng không được quy định bảo vệ đâu.

 

-

 

Một bên khác, đội An Nhiễm nhờ có kỹ năng cảm tri của Tống Niệm Kỳ, cuối cùng cũng tìm được con cấp 6 đầu tiên.

 

Chỉ là…

 

“Con cấp 6 này có phải hơi to quá không?” Kim Dụ ngẩng đầu, nhìn về phía cây đại thụ trước mặt phải mười mấy người ôm mới xuể.

 

Trên thân cây rãnh dọc ngang dọc, những chỗ mọc u cục trông thật dọa người.

 

Cảm nhận được sự tiếp cận của con người, cây đại thụ khẽ lay động, “rào rào rào”, lá khô cành mục rơi xuống như mưa, suýt chút nữa đã chôn vùi mấy người.

 

“Không sao, to thì dễ đánh hơn.” An Nhiễm lùi một bước tránh lá rụng, giơ lên thanh đao ngắn trong tay.

 

An Nhiễm nói dễ đánh, mấy người khác đương nhiên sẽ không có ý kiến gì.

 

Giống như trước đó, Trần Việt và Tống Niệm Kỳ dốc hết sức phóng ra kỹ năng tăng ích chúc phúc của mình, Triệu Phong tích lũy khống chế.

 

Chùm sáng khống chế trước tiên rơi xuống thân cây, theo sau là lưỡi đao của An Nhiễm kèm theo lực lượng Kỹ năng chữa trị.

 

Vậy mà, “keng——”, chùm sáng và lưỡi đao giống như đánh trúng đá cứng, hoàn toàn không thể xuyên qua, thậm chí cả Kỹ năng chữa trị cũng bị cách ly ở bên ngoài.

 

“?”

 

An Nhiễm hơi sửng sốt, trong tiềm thức cảm nhận được nguy hiểm, nhảy lên lùi về sau.

 

Giây tiếp theo, vị trí vừa đứng đã bị thay thế bởi những mũi nhọn chui lên từ dưới lòng đất.

 

Nếu không tránh kịp, lúc này e rằng cô đã biến thành một xiên thịt nướng.

 

“Mẹ kiếp!” Kim Dụ sợ tới mức Kỹ năng chữa trị tuột tay, đặt lên người An Nhiễm đang đầy máu.

 

Ba người còn lại phản ứng chậm nửa nhịp cũng đều hít một hơi khí lạnh.

 

“Không sao.” Chỉ có giọng nói của An Nhiễm vẫn bình tĩnh như thường.

 

Mấy người hơi trấn định lại: “Cần chúng tôi phụ trợ thế nào?”

 

“Nhìn thời cơ chữa trị cho tôi.”

 

Nói xong, An Nhiễm lại lao người lên phía trước.

 

Kỹ năng chữa trị của cô có thể bỏ qua phòng ngự, nhưng cảm giác vừa rồi nói là ‘phòng ngự’ thì không bằng nói là ‘cách ly’.

 

Sinh vật dị hóa cấp 6 tương đương với trình độ cấp A của dị năng giả, đã bắt đầu có năng lực đặc thù, độ khó khi săn giết quả thật không cùng một đẳng cấp.

 

Nhưng cho dù cách ly thế nào, chỉ cần nó định tấn công mình…

 

An Nhiễm tính toán thời cơ, mở ra [Thánh Khiên Hộ Vệ].

 

Thời gian duy trì kỹ năng chỉ có 1 phút, thời gian hồi chiêu lại dài tận nửa tiếng, cô chỉ có một cơ hội này.

 

Nhưng trong mắt An Nhiễm không có chút do dự nào, lấp lánh ánh sáng rực rỡ của kẻ nhất định phải đạt được.

 

“Vù——”

 

Không ngoài dự đoán, cây đại thụ dùng lại chiêu cũ, lần nữa phát động tấn công bằng mũi nhọn.

 

Khoảnh khắc mũi nhọn đâm trúng lá chắn, mai rùa tự động bảo vệ chủ nhân, nhưng giá trị sinh mệnh của An Nhiễm vẫn tụt xuống nhanh chóng.

 

【Giá trị sinh mệnh -350】

 

【Cảnh báo, giá trị sinh mệnh giảm quá nửa, giá trị sinh mệnh hiện tại 260/610】

 

【Giá trị sinh mệnh -100】

 

【Cảnh báo, giá trị sinh mệnh quá thấp, giá trị sinh mệnh hiện tại 160/610】

 

Kỹ năng chữa trị Kim Dụ tích lũy rơi xuống người:

 

【Giá trị sinh mệnh +200】

 

【Giá trị sinh mệnh +20】

 

【Giá trị sinh mệnh +20】

 

……

 

Cùng lúc đó, Trần Việt cũng đang cố gắng, Kỹ năng chữa trị nhỏ phát ra tức thời từng đạo một:

 

【Giá trị sinh mệnh +50】

 

【Giá trị sinh mệnh +50】

 

……

 

Giá trị sinh mệnh vừa giảm vừa tăng, miễn cưỡng duy trì được thăng bằng.

 

Hiệu quả của [Thánh Khiên Hộ Vệ] được kích hoạt, phản chấn——

 

Cây đại thụ: 【Giá trị sinh mệnh -100000】

 

An Nhiễm thêm dầu vào lửa, thả Kỹ năng chữa trị, đánh trúng điểm yếu——

 

Cây đại thụ: 【Giá trị sinh mệnh -1000000】

 

“?!!”

 

Cây đại thụ còn chưa kịp phản ứng đã xảy ra chuyện gì, thì đã tại chỗ xuống đất.

 

An Nhiễm: “Hừm.”

 

Hơi khó giết thật.

 

Đồng đội: “Hả?”

 

Cấp 6 mà cậu cũng miểu sát được?

 

-

 

Sức mạnh của phản chấn từ Thánh Khiên Hộ Vệ và Kỹ năng chữa trị thể hiện trên dị thú dị thực vật càng thêm đáng sợ.

 

Bởi vì Thánh thuộc tính vốn đã có thêm sát thương đối với sinh vật ô nhiễm, cộng thêm năng lực bỏ qua phòng ngự của Kỹ năng chữa trị của An Nhiễm, cuối cùng tạo thành sát thương kinh thiên động địa.

 

“Quá đáng sợ.” Đồng đội đã không biết nên bày tỏ sự chấn động thế nào nữa.

 

Đặc biệt là Trần Việt và Tống Niệm Kỳ, các cô trước đây từng tham gia kỳ thi tháng, tổ đội với những đội khác, một đám hệ chiến đấu vây đánh cấp 4 còn gian nan, lại còn hay trách móc người khác phối hợp không đúng, phụ trợ không tốt.

 

Vậy mà An Nhiễm thì sao?

 

Một mình đối mặt với khó khăn, không sợ hãi chút nào.

 

Nhìn thấy An Nhiễm thản nhiên đi trở về, Trần Việt không nhịn được lên tiếng:

 

“Vừa rồi thật sự quá mạo hiểm, nếu chúng tôi không theo kịp chữa trị…”

 

Nhớ lại cảnh An Nhiễm bị mũi nhọn tập kích, Trần Việt liền tay chân lạnh toát, tim đập thình thịch.

 

An Nhiễm nghe vậy khẽ cười: “Sao có thể chứ? Cậu có thể phát ra Kỹ năng chữa trị tức thời, chắc chắn sẽ kịp.”

 

Đã lựa chọn thao tác mạo hiểm nhất, vậy thì đương nhiên phải hoàn toàn tin tưởng đồng đội.

 

Huống chi, trong đội cũng không chỉ có một hệ chữa trị.

 

Lần đầu tiên mình bị mũi nhọn tập kích, vừa nhảy lùi tránh né, Kim Dụ đã kêu lên một tiếng rồi trực tiếp thả Kỹ năng chữa trị qua.

 

Tuy rằng không phát huy được tác dụng thực chất, nhưng ít nhất cũng chứng minh được phản ứng của cậu ấy cực kỳ nhanh nhạy.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi