Chương 20: Tạ Thành, anh có nghe nói không
Trời vừa hửng sáng phía đông, ráng hồng ló dạng.
Tạ Thành bị Tạ Đông nhà bên gõ cửa: "Tạ Thành, đi thôi."
Tạ Thành giật mình tỉnh khỏi giấc mơ mơ hồ. Hắn mơ thấy Kiều Sơ, đúng cảnh hai năm trước, lúc hắn và cô ấy ở bên nhau.
Cô sợ hãi lấy hai tay che mặt, miệng chỉ biết ư ử gọi mẹ. Cô càng gọi gấp, hắn càng không kiềm chế nổi. Từng tiếng gọi mềm nhũn như bột nhào lăn lọt vào tai hắn, mê hoặc không thôi.
Tối hôm đó, sau khi nhận ra mình không ổn, hắn định về phòng đóng cửa chịu đựng cho qua. Ai ngờ khi nằm xuống, lại phát hiện bên cạnh có một cô gái đang ngủ say.
Hắn không biết Kiều Sơ, cô gái nằm bên cạnh có làn da trắng mịn, vẫn còn nét ngây thơ và bầu bĩnh chưa phai. Năm đó cô mười sáu tuổi.
Hắn không kìm được sự bồn chồn trong người, sinh lòng ý đồ với cô gái bên cạnh. Cứ như cô là do trời sai xuống để cứu hắn. Sau đó cô tỉnh dậy, lúc cô không động đậy, hắn còn giữ được chút tỉnh táo, trong đầu giằng xé đấu tranh, cả người vừa tỉnh vừa mơ cố kiềm chế.
Nhưng tiếng kêu của cô khiến hắn không thể kìm chế nổi nữa.
Đang lúc mơ màng trong ảo giác khoái lạc, Tạ Đông rất vô duyên dùng cái giọng ồm ộp như tiếng trống rách gọi hắn dậy, y như lần vợ Tạ Đông dẫn em gái đến bắt gian vậy.
Tạ Thành cau mày, có ý muốn tống cổ thằng Tạ Đông ngoài cửa ra xa. Hắn và Tạ Đông là bạn thân từ nhỏ. Lần đó bỏ thuốc, Tạ Đông không hề biết, sau đó còn thay hắn ra mặt, đánh vợ một trận. Và bắt vợ và em vợ không được đến Thượng Nguyên Thôn nữa.
Đồng thời bảo vợ và em vợ giữ kín chuyện, không được tiết lộ việc Tạ Thành và Kiều Sơ. Vì thế khi Tạ Thành cưới Kiều Sơ, nhiều người ở Thượng Nguyên Thôn và Hạ Nguyên Thôn đều ngỡ ngàng.
Nhất là Tang Ny không chấp nhận nổi, tìm Tạ Thành mấy lần, khóc cũng mấy lần. Sau đó từ miệng Tạ Kiều biết được đầu đuôi câu chuyện. Từ đó, lý do Tạ Thành cưới Kiều Sơ chẳng mấy chốc ai cũng biết.
Tạ Thành mặc áo cộc và quần, tùy tiện hất nước trong chậu gỗ súc miệng, lau mặt, rồi mở cửa đi ra.
Bên ngoài vẫn còn mờ mờ ảo ảo, Tạ Đông đứng cạnh cửa chờ hắn.
"Mấy người kia đâu?"
"Đều đợi ở đầu làng."
Hai người cùng đi ra. Tạ Đông liếc nhìn người bên cạnh, thường ngày Tạ Thành là người đến đầu làng sớm nhất, không biết hôm nay sao hắn lại chậm.
Cả bọn sáu người đi trên con đường đất vàng khô ráo. Mùa hè nắng to, nắng phơi đường khô ráo dễ đi. Đến mùa mưa, con đường này lầy lội vô cùng.
Sáu người đều đi rất gấp, họ phải đến thị trấn trước khi trời sáng. Họ đi xây nhà thuê cho người ta ở thị trấn. Thợ nề thì đã có người, họ chỉ giúp chủ nhà chở cát, chở gạch, chở gỗ, kiếm tiền công.
Thực ra thị trấn cũng có người nhàn rỗi tìm việc, nhưng Tạ Thành và mọi người đã lập thành một đội thợ chuyên nghiệp, có liên lạc ở nhiều nơi khác nhau.
Họ đi làm là làm thật, chỉ có họ thúc chủ nhà, chứ chưa bao giờ chủ nhà phải lo họ lười biếng mà canh chừng. Hơn nữa, gặp việc gì họ cũng giúp giải quyết, nếu chủ nhà chưa nghĩ tới vấn đề gì, họ cũng nhắc nhở. Tiếng tăm rất tốt.
Như lần này, là người thân của một người trong đội giúp họ nhận việc. Hôm qua gửi tin, bảo họ phải đến nhà chủ trước khi trời sáng để bắt đầu làm. Thế là họ vội vã lên đường.
Bên tai chỉ có tiếng bước chân của họ, cùng với tiếng ve kêu rả rích dễ chịu.
Tạ Đông liếc nhìn Tạ Thành vẫn ăn mặc gọn gàng, nhẹ giọng ho một tiếng: "Này, Tạ Thành, anh có nghe nói không, chuyện ông Khâu Quý ở Hạ Nguyên Thôn đánh bạc bị đánh ấy."
Tạ Thành nhìn sang: "Nghe nói chuyện ông ấy đánh bạc, chuyện bị đánh thì chưa nghe. Bị ai đánh thế?"
Dù sao cũng là ông cố ngoại của con trai mình, hỏi qua một câu cũng là lẽ thường.
Tạ Đông lộ vẻ kỳ lạ: "Nghe nói ông Khâu lấy tiền hòa ly của anh và Kiều Sơ đi đánh bạc, Kiều Sơ biết chuyện dùng gậy đánh. Kiều Sơ biết đánh người, tôi cũng không ngờ."
Tạ Thành cứ như nghe chuyện thần tiên từ trên trời rơi xuống buồn cười đến thế, bước chân khựng lại, nhíu mày: "Không thể nào. Cô ấy không biết đánh người."
"Chính vì thấy lạ nên mới nói. Thật đấy, mọi người đồn có mắt có mũi. Vừa đánh vừa kể tội ông Khâu từng cái một. Hình như tay chân ông Khâu đều bị đánh gãy. Ai cũng bảo Kiều Sơ giờ không những ngốc mà còn điên rồi."
Điên? Người ngốc thì làm sao điên? Cô ấy còn biết bị kích động à?
"Thật vô lý, mới đây tôi còn gặp ông Khâu, ông ấy ngồi câu cá bên ao, khỏe re." Tạ Thành khịt mũi coi thường. Nói đánh người, thì phải là ông Khâu đánh Kiều Sơ mới đúng.
Nghĩ đến Kiều Sơ bị ông Khâu đánh, trong lòng Tạ Thành hơi nhói, nhưng chỉ thoáng qua. Giờ hắn và Kiều Sơ chẳng còn quan hệ gì, ông Khâu đánh Kiều Sơ cũng là ông ngoại đánh cháu ngoại, không phải việc hắn quản.
"Biết ngay anh không tin mà. Hạ Nguyên Thôn đồn Kiều Sơ điên khắp nơi. Cả Thượng Nguyên Thôn cũng bắt đầu đồn. Ai cũng bảo gặp cô ấy phải cẩn thận, kẻo bị đánh, điên điên khùng khùng chẳng nói lý lẽ gì." Tạ Đông thấy vẫn nên báo cho Tạ Thành một tiếng, nói ai là người Kiều Sơ hận nhất, chẳng phải là Tạ Thành sao.
Trước đây đã làm chuyện đó với người ta, giờ thấy người ta ngốc quá, sống không nổi, lại hòa ly. Tóm lại cả chuyện đều do Tạ Thành làm chủ đạo.
Dĩ nhiên hắn cũng không thấy Tạ Thành làm sai, năm đó hắn đã khuyên Tạ Thành dùng một khoản tiền bảo nhà họ Khâu bỏ cái thai trong bụng Kiều Sơ đi. Nhưng hắn lại cưới hỏi đàng hoàng.
Tạ Đông thầm thở dài, hắn và Tạ Thành cũng cùng cảnh ngộ. Tạ Thành cưới một người ngốc, cưới về rồi không cho hắn lại gần, thấy hắn như chuột thấy mèo run lên.
Hắn thì cưới một người bệnh tật, đúng cái bình thuốc, ngày kiếm được bao nhiêu tiền đều mua thuốc. Cái người nhà hắn còn chẳng biết điều, thân thể ốm yếu lê lết đi quản chuyện bao đồng. Quản chuyện xong, về nhà lại kêu đau đầu. Có lúc hắn tức quá, cũng đánh vợ, nhưng toàn đánh trống bỏ dùi. Vốn thân thể đã ốm yếu, nếu hắn đánh mạnh, tiền trong túi lại phải đếm ra mua thuốc cho cô ấy uống.
Tuy nhiên, thế nào hắn cũng hơn Tạ Thành một chút, ít nhất vợ hắn là người biết điều, biết giặt giũ nấu cơm, sinh con chăm con cho hắn.
Nhưng Tang Ny cũng tốt, hắn nghĩ sau này Tạ Thành cưới Tang Ny, cuộc sống cũng không đến nỗi tệ, chỉ có điều lòng hắn thương thằng Đoàn sẽ nhạt đi. Nghe vợ hắn lén nói, Tang Ny rất bất mãn với việc mỗi tháng Tạ Thành phải cấp mười cân gạo nuôi thằng Đoàn.
