Chương 40: Hồ Cạn Nước
Thoắt cái đã đến cuối năm, nhà nhà bắt đầu sắm sửa chuẩn bị đón Tết. Tuy chẳng mấy ai giàu có, nhưng Tết nhất một năm chỉ có một lần, dù có thắt lưng buộc bụng cũng phải để dành những thứ ngon nhất trong nhà đến lúc này mới ăn.
Khâu Quả khoảng thời gian này cũng bận rộn hơn ngày thường một chút, loay hoay làm mấy thứ đồ ăn vặt cho trẻ con ngày Tết. Nào là rang lạc, làm bánh trái các loại.
Những năm trước nhà nghèo, bà chỉ dám mua một cân lạc về rang để đãi khách đến chúc Tết. Khách cũng chẳng nhiều, chủ yếu là nhà Lô Thoan.
Hồi đó Kiều Sơ còn ngốc nghếch, chẳng biết đi chúc Tết mẹ ruột và ông ngoại, nên toàn là Khâu Quả tự mang ít lạc rang sang thăm nó.
Năm nay khác rồi, con gái kiếm ra tiền, lại thêm hai miệng ăn mới, trong đó thằng Đoàn còn là trẻ con, đang tuổi thèm ăn. Thế nên năm nay Khâu Quả làm hẳn mấy thứ bánh trái.
Làng Thượng Nguyên và làng Hạ Nguyên dùng chung một cái hồ nước. Cứ đến cuối năm, trai tráng hai làng lại rủ nhau, tháo cạn toàn bộ nước trong hồ. Chỗ nào nước không tự chảy được thì dùng sức người tát ra. Vừa bắt được cá dưới hồ lên ăn Tết, vừa dọn sạch bùn đất dưới đáy.
Thu hoạch mùa thu rồi cất trữ mùa đông, đến cuối năm chẳng ai có việc gì làm, nên chuyện tát cạn hồ này chẳng làm khó được họ. Không những thế, họ còn rất hào hứng.
Chờ đến khi nước trong hồ cạn gần hết, có thể thấy đủ loại cá nằm trong bùn, vẫy đuôi lăn lộn. Có chỗ vũng nước nông còn ken đặc cá.
Lúc này là lúc mọi người phấn khích nhất. Một đám người dưới lòng hồ vớt từng con cá bỏ vào thùng, còn nhiều người hơn đứng trên bờ xem, chỉ trỏ xem con nào to nhất, con nào dữ nhất.
Mấy đứa nhỏ đứng trên bờ còn nhân cơ hội vớt đại con cá gần đó giấu mang về nhà.
Cả mặt hồ nhộn nhịp hẳn lên.
Kiều Sơ không thích xem cảnh náo nhiệt này. Nhưng Khâu Quý thì thích, lúc này ông đang đút hai tay vào tay áo, đứng trên bờ ngắm nghía.
Tạ Kiều kéo Tang Ny đi theo sau Tạ Thành. Tạ Thành ở dưới lòng hồ lần lượt vớt cá, Tang Ny và Tạ Kiều thì đứng bên cạnh chỉ chỏ.
"Anh ơi, chỗ này, chỗ này nhiều lắm." Tạ Kiều la lên.
"Tạ Thành, mau lại đây, chỗ này có con cá to lắm." Tang Ny cũng lớn tiếng gọi.
Tạ Thành chẳng cần tự mình tìm cá, cứ nghe theo sự chỉ huy của hai cô là được.
Cảnh tượng như vậy diễn ra khắp nơi, chỗ nào cũng tụm năm tụm ba.
Người bên cạnh thấy Tang Ny hò hét đầy nhiệt tình, liền thì thầm với nhau.
"Tạ Thành và Tang Ny chắc sắp thành đôi rồi."
"Ừ nhỉ, nhìn cái nhiệt tình của họ kìa."
"Tôi để ý thấy con ngốc Kiều Sơ mấy lần theo mụ Khâu lên thị trấn, bộ dạng khác hẳn ngày xưa."
"Nó chẳng phải vừa ngu vừa điên sao?"
"Tôi thấy không giống. Đến cả thằng con nó trông cũng lanh lợi hơn trẻ con nhà người ta."
"Hừ, có khỏi cũng vậy thôi, Tạ Thành và nó coi như hết cửa rồi." Người nói xoa hai tay, rồi hất hàm về phía Tạ Thành dưới lòng hồ và Tang Ny trên bờ. Ý tứ rất rõ, đôi này đã để mắt tới nhau rồi.
Khâu Quý đang cười hề hề như một lão già trẻ con, cứ như thể chỗ cá này là của nhà mình. Mà cũng đúng, có phần của ông thật.
Bỗng nhiên nghe thấy người bên cạnh bàn tán về Tạ Thành và Tang Ny, ngước mắt lên nhìn, quả nhiên thấy cảnh trai tài gái sắc, tình ý đong đưa. Một người chỉ huy, một người làm việc, phối hợp ăn ý vui vẻ.
Khâu Quý hừ một tiếng qua mũi, thế nào cũng thấy Tạ Thành chẳng còn vẻ hiền lành trung thực như ngày xưa.
Ông lẩm bẩm một mình: "Không cần cháu ngoại ta thì thôi, cháu ngoại ta có người thương."
Vừa nói vừa quay lưng đi về nhà, chẳng buồn xem náo nhiệt nữa. Trong lòng chỉ coi Tạ Thành là kẻ bạc tình, tiếc là không thể đòi lại công bằng cho cháu gái.
Kiều Sơ đang dẫn Đoàn Tử chơi ở ngoài cửa hông, thấy ông ngoại mặt mày nặng trịch đi về. Cái vẻ hào hứng lúc trước khi đi đã biến mất, trông cứ như bị người ta bắt nạt ấy.
"Ông ngoại, trông ông chẳng giống vừa thấy cá sống tí nào. Cứ như thấy xương cá ấy."
Khâu Quý bực mình đáp: "Chẳng phải thấy thứ chướng mắt thì gì."
Kiều Sơ thu lại nụ cười châm chọc, cô không cho phép ai bắt nạt người của mình.
"Thứ chướng mắt gì? Để cháu xem nào." Kiều Sơ đứng phắt dậy.
Khâu Quý thấy cô như vậy, nhớ lại cảnh sáng tối nào cô cũng tập luyện hùng hục, biết ngay cháu gái lại muốn đánh người.
"Không, chỉ là... cái tên... Tạ Thành với con Tang Ny dưới hồ bắt cá mà tình tứ lả lơi, trông thật chướng mắt. Người bên cạnh cũng chẳng chịu nổi."
Kiều Sơ nghe xong, khẽ nhướng mày. Không ngờ đấy nhỉ, ấn tượng của cô về Tạ Thành là người khá trầm ổn. Hai năm ở nhà họ Tạ, cô không cho hắn đụng vào, hắn cũng nhịn được. Chẳng lẽ vì nhịn lâu quá, gặp đàn bà ve vãn nên cuối cùng không kìm được, sinh ra bồn chồn?
Kiều Sơ nhướng mày rồi không có động tĩnh gì thêm. Thế thì tốt quá rồi, chẳng liên quan gì đến cô nữa.
Khâu Quả đứng trong cửa hông khẽ thở dài, trong lòng tiếc nuối. Con gái bà giờ không những không ngốc, mà còn biết tính toán chẳng kém gì người chồng quá cố. Nhưng cả nhà không có một người đàn ông chống lưng, rốt cuộc vẫn phải thua thiệt.
Vốn dĩ bà thầm hy vọng Tạ Thành cưới vợ muộn một chút, dù không còn khả năng với Kiều Sơ thì cũng có thể đỡ đần thằng Đoàn lớn lên, cho Kiều Sơ đỡ vất vả. Giờ xem ra không được rồi. Lúc hắn và Tang Ny thành thân, e rằng sẽ chẳng còn qua lại với nhà họ Khâu nữa, mười cân gạo kia cũng chỉ là nói suông.
Sáng sớm mọi người hì hục bắt cá, quá trưa thì có người đến thông báo cho từng nhà ở Thượng Nguyên và Hạ Nguyên đến chia cá.
Đoàn Tử nghe thấy chữ 'cá' là phấn khích hẳn, thấy bà ngoại xách giỏ định ra cửa, liền kéo tay Kiều Sơ đòi đi theo.
Bây giờ Đoàn Tử không những biết gọi 'mẹ', mà còn gọi được cả 'bà ngoại' và 'cụ ngoại' một cách líu lưỡi. Lại còn đi vững, hễ chỗ nào không có ổ gà là nó có thể chạy vun vút như một chú chim.
Kiều Sơ thấy Đoàn Tử muốn đi, bèn nắm tay nó đi theo mẹ Khâu Quả.
Điều duy nhất Đoàn Tử còn thiếu là bạn chơi. Một là cô và mẹ Khâu Quả ở đây chẳng có bạn bè gì, chỉ có Lô Thoan là thân thiết, nhưng nhà họ ở xa, cháu trai cháu gái cũng không đến đây. Hai là cái nhà thờ lớn này cũng chẳng phải nơi người lớn muốn cho trẻ con đến chơi.
Nhưng Đoàn Tử lại là đứa hướng ngoại, thích xen vào chuyện người khác. Hễ có ai đi qua hay nói chuyện với bà ngoại là nó liền nghiêng tai lắng nghe, rồi ê a chen vào vài câu.
Lúc này, dù Kiều Sơ có khuyên thế nào, Đoàn Tử cũng nhất quyết không chịu về, cứ đòi đi với bà ngoại. Kiều Sơ, người ngày thường ghét nhất cảnh đông người, hôm nay cũng đành phải đi theo.
Khâu Quả xách một cái giỏ, Kiều Sơ dắt Đoàn Tử, cùng nhau đi về phía điểm chia cá theo chỉ dẫn của người thông báo.
