Chương 29: Tôi sẽ làm thanh đao của cô
Những người khác cũng giúp Đường Nguyệt dọn sạch đám tang thi xung quanh Trăn Lục Trà.
Tạ Lam An nhìn thấy những con tang thi mặc đồ đặc chiến nằm dưới đất, im lặng một lúc rồi cúi người xuống, tháo thẻ bài trên người chúng xuống.
Hứa Đồng và Hàn Diễm cũng bắt đầu giúp Tạ Lam An tháo thẻ bài của họ.
Mấy người nhìn bộ đồ tác chiến là đoán được đại khái sự việc, những người này chắc đều hy sinh để cứu Tiến sĩ Đường.
Việc họ có thể làm chỉ là mang thẻ bài về, trao cho gia đình của những người đã hy sinh.
Để lại chút gì đó tưởng niệm cũng tốt.
Trăn Lục Trà nhân lúc này, muốn tiếp tục lấy cái hạch năng lượng trong thân cây kia ra.
Quay đầu lại, liền thấy thân cây đó giống như đang kết trái, kết ra hạch năng lượng.
Trăn Lục Trà thấy vậy, ném cây búa hồng nhỏ của mình về phía hạch năng lượng, muốn trực tiếp gõ nó xuống.
Không ngờ cây biến dị nhanh hơn cô một bước, ném hạch năng lượng vào trong thân cây, nuốt xuống.
Trăn Lục Trà muốn chửi thề.
Mày kết nó ra rồi lại nuốt trở lại à?
Vậy có hợp lý không?
Trăn Lục Trà chỉ có thể dùng mắt theo dõi hạch năng lượng không ngừng di chuyển trong cây biến dị.
Tạ Lam An ở cách đó không xa vẫn luôn chú ý đến Trăn Lục Trà, đương nhiên cũng thấy cây biến dị nuốt thứ gì đó.
Anh đi đến bên cạnh Trăn Lục Trà.
“Cô thấy gì?”
Trăn Lục Trà cũng không giấu anh: “Hạch năng lượng của cây biến dị, giống như cái trong đầu tang thi vậy.”
Tạ Lam An suy nghĩ một chút: “Loại mà Hàn Diễm đã nuốt?”
Trăn Lục Trà: “Ừm, chính là nó. Tôi đoán nếu đào được hạch năng lượng trong cây biến dị ra, thì nó sẽ không sống được nữa.”
Tạ Lam An nghe cô nói vậy, mỉm cười nhìn cô: “Cô có vẻ rất chắc chắn.”
Tạ Lam An nhìn vào mắt cô, khiến Trăn Lục Trà có một khoảnh khắc hoảng hốt.
Nhưng cô lập tức phản ứng lại: “Chỉ là suy đoán thôi.”
Chuyển chủ đề, Trăn Lục Trà mỉm cười nhìn thẳng Tạ Lam An: “Đội trưởng, lúc này anh không nên khen tôi sao?”
Tạ Lam An bất lực cười: “Ừm, rất lợi hại.”
Trăn Lục Trà thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cô không ngờ lại dễ dàng lấp liếm như vậy.
Quả nhiên, kỹ năng diễn xuất của mình lại tăng lên một tầm cao mới!
Chậc, không hổ là mình.
Tạ Lam An nhìn vẻ mặt đắc ý của cô, lại đẩy chủ đề trở lại: “Vậy, cô có thể thấy vị trí của hạch năng lượng đó không?”
Trước đó anh thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào thân cây, có chút đoán được.
Trăn Lục Trà cũng không muốn giấu anh, nói thẳng: “Tôi có thể nắm bắt được vị trí của hạch năng lượng, nhưng nếu muốn tôi lấy nó ra, thì có chút khó khăn.”
Trăn Lục Trà nói không sai, thực lực hiện tại của cô vẫn còn quá thấp, tốc độ di chuyển của hạch năng lượng trong thân cây quá nhanh.
Mặc dù mắt cô có thể bắt được, nhưng với thực lực hiện tại, muốn lấy hạch năng lượng ra khỏi cây vẫn còn chút khó khăn.
Tạ Lam An nhìn vẻ mặt Trăn Lục Trà không tự giác nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói với cô: “Tôi sẽ làm thanh đao của cô, cô chỉ cần nói vị trí cho tôi là được.”
[Tôi sẽ làm thanh đao của cô.]
Trăn Lục Trà cảm thấy người đàn ông này thật sự không biết mình đang thả thính.
Câu này thật sự chạm vào tim cô!
Trăn Lục Trà trong lòng hóa thân thành gà kêu, nhưng bề ngoài vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: “Vậy thì làm vậy đi.”
Cứ như vậy, dưới sự chỉ huy của Trăn Lục Trà, Tạ Lam An nhảy lên nhảy xuống giữa các cành cây biến dị như một con khỉ.
“Đội trưởng! Trong thân cây bên trái của anh!”
“Đội trưởng! Nó lại chạy sang bên phải của anh rồi!”
“Đội trưởng! Phía trên!”
“Đội trưởng! Phía dưới!”
“Đội trưởng!...”
“Đội trưởng!...”
Giọng của Trăn Lục Trà vang lên đầy khí thế trong khu rừng rậm, như có sức sống mãnh liệt.
Những người khác nhìn thấy lão đại của mình bị Trăn Lục Trà chỉ huy nhảy lên nhảy xuống, suýt rớt cằm.
Hứa Đồng: Đây, đây vẫn là lão đại vũ khí giết người của mình sao?
Hàn Diễm: Trời ơi! Cuối cùng ngài cũng hiển linh, coi như báo được cái khổ khi bị huấn luyện như quỷ năm đó!
Đường Nguyệt: Em gái tôi đúng là giỏi!
Chú Viên: Đẩy thuyền, đẩy thuyền.
Còn Trăn Lục Trà ở dưới gốc cây thì có chút hoảng loạn.
Tạ Lam An sẽ không nghĩ cô đang chơi anh ta chứ!
Trăn Lục Trà muốn khóc mà không có nước mắt, dù sao ai có thể ngờ được cái hạch năng lượng nhỏ bé này lại di chuyển nhanh trong cây biến dị như vậy.
Cũng không trách được hy sinh nhiều người như vậy mà vẫn không cứu được Tiến sĩ Đường, cây biến dị này thật sự tinh ranh.
Trong mắt Trăn Lục Trà, trong mạng lưới đen của cây biến dị, hạch năng lượng phát ra ánh sáng xanh lục không ngừng di chuyển.
Giống như đang trêu chọc cô vậy.
Trăn Lục Trà lại xác định vị trí, hét lớn với Tạ Lam An trên cây: “Đội trưởng, hướng chín giờ, cành cây ngoài cùng bên phải kìa!”
Tạ Lam An phản ứng rất nhanh, lần này trực tiếp ngưng tụ một cụm sấm sét màu tím trong tay, ném về phía chỗ Trăn Lục Trà nói.
Động tác này vừa nhanh vừa chuẩn, trực tiếp chém đứt cành cây đó xuống.
Hạch năng lượng màu xanh lục cũng lăn ra từ cành cây bị chém đứt.
Khoảnh khắc hạch năng lượng rời khỏi cây biến dị, cây biến dị như bị rút cạn toàn bộ sức sống, nhanh chóng khô héo.
Trăn Lục Trà vui vẻ hét lớn với Tạ Lam An: “Đội trưởng, anh quá đẹp trai! Từ nay về sau, thần duy nhất của tôi là anh!!!”
Nói xong, vui vẻ chạy nhỏ về phía hạch năng lượng.
Trăn Lục Trà cầm hạch năng lượng trong tay, đưa lên nhìn dưới ánh nắng, màu xanh lục óng ánh dưới ánh sáng trông đặc biệt đẹp.
Nếu cô đoán không sai, thì đây hẳn là hạch năng lượng thực vật cấp ba trong tiểu thuyết.
Trong tiểu thuyết, hạch năng lượng được chia làm 7 cấp, cấp càng cao thì năng lượng chứa bên trong càng lớn, trợ giúp cho việc thăng cấp của người dị năng càng nhiều.
Vì vậy, đến giai đoạn giữa và cuối thời kỳ tận thế, hạch năng lượng trở thành tiền tệ lưu thông.
Tất cả các căn cứ đều bắt đầu phát nhiệm vụ, lấy hạch năng lượng làm vật trao đổi.
Cách này cũng cho nhiều người cơ hội sinh tồn.
Và những hạch năng lượng như vậy đều lấy từ tang thi hoặc động thực vật biến dị, nên nhiều người để sống sót tốt hơn trong thời kỳ tận thế, đều ra ngoài đối kháng với tang thi.
Tóm lại, hạch năng lượng rất quan trọng trong thời kỳ tận thế, giống như tiền trong cuộc sống bình thường trước đây vậy.
Tạ Lam An nhảy xuống từ cái cây đã khô héo, đi đến bên cạnh Trăn Lục Trà.
Thấy cô nhìn chằm chằm hạch năng lượng với vẻ ngây ngốc như mèo nhìn pate, cảm thấy rất buồn cười.
Có lẽ mang tâm lý muốn trêu chọc cô, Tạ Lam An nhân lúc Trăn Lục Trà không chú ý, cầm lấy hạch năng lượng từ tay cô.
Trăn Lục Trà thấy một bàn tay thon dài đẹp đẽ cầm lấy hạch năng lượng.
Quay đầu, liền thấy Tạ Lam An một tay giơ cao hạch năng lượng, nhưng thân người lại cúi xuống, cúi đầu nhìn cô.
Trăn Lục Trà không kịp phòng bị rơi vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh.
Giống như có ma lực, hút cả người cô vào thế giới của anh.
Tạ Lam An nở một nụ cười xấu xa, giọng hơi khàn: “Thích hạch năng lượng này lắm à?”
Trăn Lục Trà thất thần một lúc rồi mới hoàn hồn, ấp úng đáp: “Cũng, cũng không thích lắm, chỉ hơi tò mò thôi.”
Nói xong quay đầu đi, không nhìn anh nữa.
