Chương 30: Năng lượng Ba La Ba La! Ù Kà Là Ka!
Thấy vậy, Tạ Lam An cũng không trêu cô nữa, trả lại hạch năng lượng cho Trăn Lục Trà.
Sau màn dỗi hờn nho nhỏ, cả nhóm lại lên đường đến thành phố Y.
Hứa Đồng nhìn chiếc xe địa hình vỡ tan tành dưới đất, lòng đau như cắt.
Xe đẹp vậy mà! Cứ thế bị phá nát.
Chú Viên an ủi cậu: “Chúng ta chen chúc trên xe bọc thép một chút, đến thành phố Y ngay thôi, tới đó kiếm một chiếc khác.”
Nhưng Hứa Đồng thật sự rất thích chiếc xe này, từ vẻ ngoài ngầu lòi đến trang bị cứng cáp đều khiến cậu mê mẩn.
Gọi một tiếng “vợ yêu” cũng không quá đáng.
Hứa Đồng: Mếu máo.
Trăn Lục Trà thấy Hứa Đồng vẻ mặt sắp khóc đến nơi, liền tiến lên vỗ vai cậu: “Gọi chị Trăn một tiếng tiên nữ nhỏ, chị biến ra một chiếc khác cho cậu.”
Hứa Đồng nhìn cô, vẻ mặt như kiểu “Cô không sao chứ?”.
Trăn Lục Trà nâng cằm kiêu hãnh, vẻ tự tin khiến người ta không nghĩ cô đang đùa.
Thấy cô không giống đùa, Hứa Đồng dè dặt nói: “Tiên… tiên nữ nhỏ?”
Trăn Lục Trà lập tức cười gian, lẩm bẩm vào không trung: “Năng lượng Ba La Ba La, Ù Kà Là Ka, xe hơi ngầu lòi! Xuất hiện đi!”
Theo tiếng hô mang tính biểu tượng của cô.
Một chiếc xe địa hình oai phong – Unimog – hiện ra trước mắt mọi người.
Thân xe đồ sộ, gầm xe siêu cao, khắp nơi đều phô trương sự hào nhoáng của chiếc xe này.
Những người khác trong đội trước đó đã mơ hồ nhận ra Trăn Lục Trà có dị năng cất giữ vật phẩm.
Nhưng họ không ngờ không gian của cô lại rộng lớn đến vậy.
Hứa Đồng lúc này sắp rớt cả cằm, mắt dán chặt vào chiếc xe.
“Chị Trăn, chị không phải tiên nân thật chứ!!! Ngầu quá đi mất!”
Hứa Đồng sắp hóa fan cuồng của Trăn Lục Trà đến nơi rồi.
Trăn Lục Trà “khiêm tốn” xua tay, giọng điệu cũng bay bổng: “Ôi dào, toàn chuyện nhỏ, sau này đi theo chị, chị không để mày thiệt đâu.”
Nói xong tự tin vỗ vỗ ngực mình.
Đường Nguyệt lại có chút lo lắng nhắc nhở: “Trà Trà, cẩn thận một chút, đừng để người khác phát hiện không gian của em, lỡ có kẻ xấu rình mò thì không hay.”
Trăn Lục Trà: “Dạ! Em biết mà. Chuyện không gian em chỉ nói với mọi người thôi, người khác em không kể đâu!”
Cô biết, không gian này tương đương với lá bài tẩy của mình, không cần thiết thì không thể tiết lộ cho người khác, chỉ là cô tin tưởng đồng đội của mình, tuy thời gian ở chung không lâu, nhưng họ là người thế nào cô đều nhìn ra cả.
Đường Nguyệt yên tâm gật đầu.
Trăn Lục Trà cười nói với cô: “Chị Đường Đường, chị giống mẹ dặn dò con gái đi xa vậy đó! Hahaha!”
Lời nói của Trăn Lục Trà khiến Đường Nguyệt thẫn thờ một lúc, trong lòng cô đã sớm đặt Trăn Lục Trà vào vị trí em gái.
Nhưng, em gái của cô không biết ở bên ngoài sống có tốt không, có bị đói không, có bị lũ tang thi dọa khóc không, có đang nhớ chị của nó không…
Nhớ lại hồi nhỏ em gái bị người ta nhận nuôi, từ đó cô chưa từng gặp lại, lòng Đường Nguyệt lại thấy chua xót.
Trăn Lục Trà thấy Đường Nguyệt thất thần, đưa tay lắc lư trước mắt cô: “Chị Đường Đường, chị sao vậy? Khó chịu ở đâu à?”
Đường Nguyệt hoàn hồn: “Không có, chỉ là nghĩ đến vài chuyện, chúng ta mau lên đường thôi.”
Hàn Diễm và Hứa Đồng thu dọn đồ đạc trong cốp chiếc xe địa hình cũ, chuyển sang xe mới.
Lần này vẫn là Hứa Đồng lái xe địa hình, hiển nhiên chiếc xe cũ bị phế bỏ mà cậu từng gọi là “tình yêu trong tim” đã bị ném ra sau đầu.
Xe địa hình bản 2.0 đã thành công chinh phục Hứa Đồng.
Lần này Trăn Lục Trà và Tạ Lam An ngồi trên xe địa hình.
Hàn Diễm lái xe bọc thép chở chú Viên và Đường Nguyệt.
Nguyên nhân là Hàn Diễm nói mình bị sợ độ cao, ngồi không quen xe cao như vậy, nên mới qua xe bọc thép.
Trăn Lục Trà nghĩ: Đúng là không có phúc, cô còn để không ít đồ ăn vặt trong xe, còn có chăn mỏng và gối tựa mềm mại nữa cơ!
Hàn Diễm sẽ không nói, mình bị ánh mắt của ông chủ nhà mình ám chỉ.
Đúng vậy, ngay lúc nãy Hàn Diễm muốn kéo Đường Nguyệt cùng ngồi xe địa hình, thì bị ánh mắt của Tạ Lam An dọa lui.
Cứ vậy, Trăn Lục Trà lại ở chung một xe với Tạ Lam An.
Bất quá lần này, Trăn Lục Trà rốt cuộc không cần lo Tạ Lam An ăn hết đồ ăn vặt của mình.
Có khu thương mại mở ra từ Hộp mù, sau này cô không lo ăn mặc, mặc dù cô cũng không biết khu thương mại này khi nào mở, bao lâu mở một lần.
Đoạn đường cuối cùng đến thành phố Y rất thuận lợi.
Không còn cây biến dị cản đường, đường đi của họ đến thành phố Y thông thoáng hơn nhiều.
Trên đường chỉ gặp vài con tang thi lẻ tẻ.
Trăn Lục Trà nằm trên cửa sổ xe ngắm cảnh (ngắm tang thi), ánh nắng xuyên qua cửa kính chiếu lên mặt cô.
Đôi mắt cô như đang ngâm trong mặt hồ phát sáng, long lanh, cực kỳ đẹp.
Tạ Lam An ngồi bên cạnh nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, những sợi lông tơ trên mặt cũng như đang phát sáng, trong lòng như có bình rượu lạnh đang được hâm nóng.
Nào ngờ, Trăn Lục Trà lại bị con tang thi vừa nãy ngã lăn quay bên đường chọc cười.
Con tang thi đó ngã xuống đất, bốn chân chổng lên trời, khiến cô nhớ đến con rùa nhỏ mình từng nuôi.
Tiểu tử đó lúc ngã cũng y hệt như vậy.
Không biết sau khi mình đi, không ai thay nước cho nó ăn, nó có bị khô không nữa.
Trăn Lục Trà đang tưởng tượng cảnh con rùa nhỏ biến thành rùa khô, thì không ngờ Tạ Lam An bên cạnh đột nhiên lên tiếng.
“Tôi dạy cô dùng súng nhé.”
Trăn Lục Trà không ngờ anh vẫn còn nhớ lời hẹn đó, lúc đó cô chỉ coi như Tạ Lam An nói đùa.
Bất quá, có huấn luyện viên miễn phí dạy bắn súng, ai mà không thích chứ?
Huống chi còn đẹp trai như vậy, hê hê hê.
Trăn Lục Trà: Vẻ mặt dâm đãng.jpg
Suy nghĩ một hồi, Trăn Lục Trà cười đáp: “Được thôi, vậy phiền đội trưởng rồi.”
Tạ Lam An lấy ra khẩu súng lục mà cô đã trả lại lúc nãy.
Khẩu súng lục này tinh xảo nhỏ nhắn, rất hợp với con gái, lần đầu học dùng loại súng này cũng rất tiện.
Tạ Lam An đưa súng cho cô: “Từ giờ khẩu súng này là của cô.”
Cô nhìn khẩu súng nhỏ trước mắt, dù không hiểu súng cũng có thể nhận ra khẩu súng này không phải loại bình thường.
Cô do dự một chút: “Thật cho tôi à?”
Tạ Lam An nghe vậy, cười đáp: “Sao, lẽ nào còn có thể giả?”
Nói xong liền đặt khẩu súng vào tay Trăn Lục Trà, rồi nói: “Học cho tử tế, tôi không muốn chiêu bài của mình bị cô làm hỏng đâu.”
Trăn Lục Trà biết anh đang đùa mình, nên không từ chối nữa: “Vậy tôi nhận nhé, tôi nhất định sẽ học thật tốt. Quyết tâm làm rạng danh chiêu bài của đội trưởng!”
Tạ Lam An dạy Trăn Lục Trà cách mở khóa an toàn xong, liền bảo cô nhắm vào con tang thi bên ngoài.
Trăn Lục Trà hai tay cầm súng, có chút luống cuống: “Bắn luôn à? Súng to tiếng quá có khiến nhiều tang thi kéo đến không?”
Tạ Lam An đương nhiên sẽ không để cô bắn lúc này: “Khẩu súng này đã được trang bị bộ giảm thanh tốt nhất, không cần lo sẽ thu hút tang thi, bất quá bây giờ chưa phải lúc bắn.”
Trăn Lục Trà vừa định hỏi, vậy khi nào mới bắn.
Lời còn chưa nói hết, đã cảm thấy Tạ Lam An từ phía sau áp sát lại, còn đặt tay trái đang cầm súng của cô xuống dưới báng súng, để tay trái cô đỡ lấy khẩu súng.
