Chương 40: Ôm nhau
Hệ thống nhắc [Độ thiện cảm +8] Tích phân hiện tại: 148
Bạch Tử Tịch tốn rất nhiều sức mới kéo được Diêm Thiếu Thần lên bờ, mệt đến nỗi nằm bẹp một bên thở dốc.
Cô quay đầu nhìn người đàn ông nằm bất động bên cạnh, lại gần cúi xuống vỗ vỗ mặt anh: "Diêm Thiếu Thần, mau tỉnh lại."
Chẳng phải vừa nãy còn tăng độ thiện cảm sao? Sao bây giờ vẫn chưa có phản ứng gì thế?
Bạch Tử Tịch vội đỡ anh dậy, đặt một tay anh lên vai mình, tìm một chỗ dưới vách đá.
Cô lấy cái lều đã thu từ siêu thị ra, vào trong thay bộ quần áo ướt sũng bằng một bộ đồ thường, rồi ra ngoài kéo anh vào lều.
"Tôi cởi đồ cho anh nhé?" Bạch Tử Tịch cúi xuống, bắt đầu mở cúc áo anh.
008 giọng máy móc: "Ký chủ, nam nữ thụ thụ bất thân, hay là dùng đạo cụ đi?"
Bạch Tử Tịch đã mở được một nửa cúc áo đen của anh, lờ mờ thấy được cơ bụng tám múi, tối qua anh cũng đã thấy lưng cô, bây giờ cô xem bụng anh cũng coi như huề.
"Thôi, việc này mà cũng tốn tích phân thì phí," cô lắc đầu, loáng cái đã lột sạch quần áo anh, chỉ còn lại một cái quần lót.
Bạch Tử Tịch chống cằm, ngắm nghía thân hình hoàn hảo của soái ca, cao gần mét chín, da dù không trắng bằng cô nhưng cũng không đen, lại còn khuôn mặt góc cạnh tuấn tú này, vậy mà vẫn độc thân, thật khó hiểu.
Khi cô kéo anh lên đệm, ơ? Sao thân nhiệt anh cao thế này, không phải bị nhiễm trùng vết thương chứ?
Bạch Tử Tịch lấy từ không gian một cái chăn đắp cho anh, rồi bắt đầu kiểm tra vết thương trên tay anh, chẳng lẽ vết thương dính nước bị nhiễm trùng?
Cô vận năng lượng ánh sáng trong tay, bắt đầu chữa trị vết thương cho anh.
Dần dần, năng lượng trong cơ thể cạn kiệt, Bạch Tử Tịch ngừng động tác, mệt mỏi nằm vật ra một bên.
"008, có nguy hiểm thì nhớ gọi tôi dậy, tôi ngủ một lát," cô dặn dò xong, ngủ thiếp đi luôn.
……
Sáng sớm, ráng đỏ phương Đông chưa tan, ông mặt trời đã tỏa ra những tia nắng chói chang. Vung cây bút thần pha trộn đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím vào nhau, nhuộm lên mặt nước, dòng sông trong xanh lập tức phản chiếu sắc màu rực rỡ như rạng đông.
Dưới một vách đá, một cái lều đặc biệt nổi bật, bên trong một đôi nam nữ đang ôm nhau ngủ.
Diêm Thiếu Thần hôm qua tuy hôn mê nhưng ý thức rất tỉnh táo, cô đã làm gì anh đều biết, chỉ là không mở mắt ra được, mãi đến bây giờ mới có thể tỉnh dậy.
Cô gái nhỏ đang chui rúc trong lòng anh ngủ rất say, anh quay đầu nhìn gương mặt ngủ yên bình của cô, ánh mắt dừng lại trên đôi môi hồng mềm mại, cảnh tượng dưới nước hôm qua cứ hiện ra trong đầu anh.
Hệ thống nhắc [Độ thiện cảm +5] Tích phân hiện tại: 153
"Ưm," Bạch Tử Tịch động đậy, đưa tay ôm lấy một thân thể ấm áp, vô thức vắt một chân lên người anh, thoải mái rúc vào đó ngủ tiếp.
Diêm Thiếu Thần bất lực, anh cũng là đàn ông bình thường, cô gái này đúng là chẳng có chút phòng bị nào với anh cả.
Một lúc sau, Bạch Tử Tịch mới từ từ tỉnh dậy, vừa mở mắt đã thấy mình đang nằm trong lòng người khác, cô giật mình ngồi bật dậy.
Cô ngượng ngùng quay mặt đi: "Anh, sao anh không gọi tôi dậy?"
Diêm Thiếu Thần cũng ngồi dậy, để lộ nửa người trên trần, nhìn cô cười cười: "Ngủ ngon không?"
"Cũng tạm, anh thấy trong người thế nào?" Cô nhỏ giọng đáp.
Chưa kịp để anh trả lời, cô lại nói tiếp: "À, thực ra tôi là dị năng giả song hệ."
Biết cô muốn nói gì, Diêm Thiếu Thần khẽ nhếch môi: "Ừ, tôi sẽ giữ bí mật cho cô."
Nghe anh nói vậy, Bạch Tử Tịch mới thở phào nhẹ nhõm, từ không gian lấy ra một bộ quần áo nam: "Anh mặc quần áo vào trước đi."
May mà cô thông minh, thu rất nhiều đồ nam, dù sao căn cứ phần lớn là lính nam, biết đâu có thể kiếm chút tích phân từ chỗ này.
Cô còn thu một chiếc xe hơi nhỏ ở siêu thị, vốn định dùng nó để chạy khỏi Tuyền Thành, bây giờ cũng có thể xài được rồi.
Hai người ăn chút gì đó, rồi lái xe tiếp tục lên đường về căn cứ.
