Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Sách Mạt Thế: Ta Dựa Vào Hệ Thống Bạch Liên Hoa Để Cướp Hào Quang Nữ Chính > Chương 41

Chương 41

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 41: Trốn Thoát

 

Chiều đến, khi xe chạy vào khu vực căn cứ nhà họ Diêm, Bạch Tử Tịch mới thấy yên tâm phần nào, cuối cùng cũng về rồi.

 

Xe của họ vừa tới cổng căn cứ thì bị lính gác chặn lại.

 

“Dừng xe, mọi người xuống xe kiểm tra toàn bộ.”

 

Diêm Thiếu Thần hạ kính xe xuống, lộ ra khuôn mặt, giọng trầm thấp: “Mở cửa.”

 

“Vâng vâng, thưa thiếu gia, tôi mở ngay,” tên lính trẻ vội vàng chạy ra mở cổng căn cứ.

 

Chiếc xe màu trắng thuận lợi đi vào khu nhà trong khuôn viên!

 

Đợi xe đỗ trong bãi, Bạch Tử Tịch chào anh ta một tiếng rồi chạy thục mạng về phía biệt thự.

 

Cô vừa vào phòng khách đã thấy mấy gương mặt lạ, chẳng lẽ đây là họ hàng nhà họ Diêm được đón về từ Tuyền Thành?

 

“Tiểu Tịch cuối cùng cháu cũng về rồi!” Cha Diêm vui mừng nhìn cô, vội giới thiệu mấy người bên cạnh,

 

“Lại đây chú giới thiệu cho cháu, đây là em trai chú, Diêm Dương, và con gái của nó, Diêm Lạc Lạc.”

 

Bạch Tử Tịch lịch sự khẽ cong môi: “Cháu chào chú Dương ạ.”

 

Cô lại gật đầu với cô gái trông ngây thơ đáng yêu tên Diêm Lạc Lạc, coi như chào hỏi.

 

“Tiểu Tịch lớn nhanh thật, bằng tuổi Lạc Lạc nhà tôi, hai đứa chắc chơi thân với nhau được.”

 

Diêm Lạc Lạc nũng nịu: “Ba, anh hai và anh ba sao chưa về ạ?”

 

“Sao con còn thích bám theo các anh chơi thế, họ bận lắm.”

 

Lúc này, Diêm Thiếu Thần cũng bước vào, bộ đồ trắng thể thao khoác trên người làm anh bớt đi vẻ sắc sảo, thêm phần gần gũi.

 

Diêm Lạc Lạc thấy Diêm Thiếu Thần, mắt sáng lên, bước tới chỗ anh, vẻ mặt nịnh nọt: “Anh cả về rồi ạ.”

 

Diêm Thiếu Thần khéo léo né tránh tay cô ta đưa ra, giọng nhạt nhẽo: “Ừ.”

 

Bị anh ghét bỏ như vậy, Diêm Lạc Lạc bất mãn bĩu môi: “Anh cả sao vẫn như xưa thế.”

 

“Thiếu Thần à, cháu quản lý căn cứ rất tốt, chú tự hào về cháu,”

 

Diêm Dương chân thành khen ngợi, rõ ràng ông ta cũng có không ít quân lính, nhưng lại chẳng xây nổi một cái nơi trú ẩn, cuối cùng phải đến nương nhờ anh trai, có thể ngồi vững chức thành chủ cũng nhờ họ nâng đỡ.

 

“Chú quá khen rồi,” Diêm Thiếu Thần nhẹ nhàng đáp lại, anh không có tình cảm sâu sắc gì với ông chú này.

 

Sau đó anh kéo tay Bạch Tử Tịch: “Tụi con lên trước đây.”

 

Cha Diêm nhìn họ cùng nhau lên lầu, đầu tiên ngẩn ra, sau đó mặt đầy ý cười, thằng nhỏ này cuối cùng cũng có chút tiến bộ rồi.

 

“Anh cả, họ...” Diêm Dương kinh ngạc hỏi, đứa cháu lớn của ông ta tính tình lạnh nhạt, chưa từng tiếp xúc với phụ nữ, vậy mà vừa nãy lại nắm tay một cô gái.

 

Cha Diêm cũng không chắc, cười nói: “Nào, chúng ta uống chén trà, chuyện của người trẻ cứ để họ tự lo.”

 

Diêm Lạc Lạc trong lòng rất khó chịu, đây là anh trai của cô ta, sao tự dưng lại xuất hiện hai cô gái ở đây, chỉ là người ngoài thôi, dựa gì mà ở đây, thật đáng ghét.

 

...

 

Lên tới tầng hai, Bạch Tử Tịch rút tay ra khỏi tay anh: “À, tôi về phòng trước.”

 

Nhưng chưa đi được mấy bước đã bị anh kéo vào lòng, cô kêu lên một tiếng, hai tay chống vào ngực anh: “Anh làm gì thế?”

 

“Sao? Nhìn hết rồi, không định chịu trách nhiệm à?” Đôi mắt đen của Diêm Thiếu Thần nhìn thẳng vào cô, giọng nói đầy mê hoặc vang lên bên tai.

 

“Anh buông tôi ra trước đã, tôi không biết anh đang nói gì,” Bạch Tử Tịch hơi chột dạ đáp.

 

Anh ta có ý gì? Cô mới không chịu trách nhiệm đâu, đâu phải cố ý nhìn, đều là để cứu anh ta, mặc dù anh ta cũng vì cô mà bị thương, nhưng cũng đâu đến mức phải đền bù cả đời chứ!

 

Thấy anh buông tay, Bạch Tử Tịch vội xoay người chạy, về phòng đóng cửa khóa lại mới thở phào nhẹ nhõm.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn