Chương 2: Hấp trứng.
Ca tối không phải phiên của An Cửu. Nàng về chỗ ở, tắm rửa sạch sẽ, đang định ngủ một giấc thật ngon thì cửa bị đẩy ra.
Người tới là cô cô họ Khúc, quản sự của Quang Hoa Điện. Cung nữ trong điện đều do bà quản, còn thái giám thì do tổng quản Lý công công cai quản.
Cô cô họ Khúc ngoài ba mươi, tóc chải không một sợi lộn xộn, y phục không một nếp nhăn, khuôn mặt khắc khổ và nghiêm nghị.
"Con đi theo cô."
An Cửu kêu thầm trong bụng. Giấc ngủ ngon lành coi như tiêu rồi, cũng không biết cô cô gọi mình làm gì?
Làm mấy việc nặng nhọc dơ bẩn cũng được, nhưng nhất định đừng bắt con đi hầu hạ Hoàng thượng đấy nhé.
Nàng còn muốn sống thêm vài ngày nữa cơ.
Đang lúc nàng thấp thỏm lo âu thì cô cô họ Khúc dẫn nàng tới phòng bếp nhỏ ở hậu viện Quang Hoa Điện.
"Cô nghe nói con biết làm mấy món ăn vặt?" Cô cô họ Khúc hỏi.
Cô cô đã nghe nói rồi, An Cửu chỉ còn cách gật đầu.
Cô cô họ Khúc nói: "Làm một tô trứng hấp đi."
An Cửu: "..."
Tuy không hiểu cô cô có ý gì, nhưng nàng không ngu, chút nhạy bén này vẫn có. Thế là nàng nhanh nhẹn làm ngay. Trứng hấp nói đơn giản thì cũng đơn giản, nhưng nếu làm không khéo thì trứng sẽ bị tanh, toàn lỗ khí, vừa xấu vừa khó ăn.
May mà An Cửu rất giỏi khoản này. Nàng đập trứng, thêm muối, đánh đều, đổ nước ấm vào, lại đánh tiếp, vét sạch bọt, sau đó mới bắc lên hấp.
Chẳng bao lâu, trứng đã chín, vàng óng, mềm mịn, dai dai như thạch vậy...
Cô cô họ Khúc liếc qua một cái, mặt không cảm xúc.
"Có kiêng gì không ạ?" An Cửu hỏi.
Cô cô họ Khúc không nói gì, An Cửu liền tự tiện rưới lên mặt trứng một ít dấm, xì dầu, dầu mè, rắc thêm một nắm hành lá...
Cô cô họ Khúc bảo nàng về, còn không quên dặn dò.
"Chuyện này không được phép nói với bất kỳ ai."
An Cửu gật đầu: "Nô tỳ rõ."
Về tới chỗ ở, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Trời đã tối mịt, những người khác trong phòng cũng đã về, tụm lại thì thầm nói chuyện.
An Cửu không quen họ, cũng không tham gia. Vừa định đi ngủ thì nghe thấy một cung nữ khẽ khóc.
Lúc này An Cửu mới biết, hôm nay có một cung nữ tên Tiểu Hạ, sau khi nếm thử món ăn từ Ngự Thiện Phòng dâng lên cho Hoàng thượng thì trúng độc mà chết.
Mà những cung nữ này, không biết là khóc cho Tiểu Hạ hay khóc cho chính mình nữa.
An Cửu ngủ không ngon. Trong mơ, nàng hóa thành nguyên chủ, lúc đến gần hầu hạ Hoàng thượng thì bị ngài một kiếm đâm chết.
An Cửu giật mình tỉnh khỏi ác mộng, mồ hôi đầm đìa, mặt mày trắng bệch, toàn thân run rẩy. Một cung nữ tên Tiểu Hoa bên cạnh liếc nàng một cái, không biểu cảm gì, trở mình ngủ tiếp.
Còn lâu mới tới giờ thay phiên, An Cửu nằm suy nghĩ vẩn vơ.
Nơi này nàng xuyên tới mới được bốn ngày, mà đã chết ba cung nữ rồi...
Không biết ngày nào sẽ tới lượt mình nữa...
Phải nghĩ cách rời khỏi đây thôi...
Tốt nhất là tìm một chỗ thanh nhàn, cố gắng sống tới hai mươi lăm tuổi thì xuất cung...
Hai mươi lăm...
Còn mười năm nữa...
An Cửu: "..."
...
Đồ ăn trong cung giống nhau và đơn điệu. An Cửi vừa ăn vừa bắt chuyện với cung nữ tên Tiểu Hoa bên cạnh, hỏi làm thế nào để rời khỏi đây.
Tiểu Hoa liếc nàng một cái, kỳ quái nói: "Em muốn rời đi?"
An Cửu chưa kịp gật đầu thì nàng đã cười lạnh: "Đừng có mơ nữa."
An Cửu: "Sao ạ?"
Tiểu Hoa nói: "Đến Quang Hoa Điện làm việc, hoặc là chết, hoặc là điên..."
"Không còn cách nào khác sao?"
Tiểu Hoa nhìn đồ ăn trong đĩa, có vẻ chẳng có chút ngon miệng nào, nhưng vẫn ăn.
Nàng mỉa mai: "Có chứ, ngồi được vào vị trí của cô cô họ Khúc và Lý công công thì không cần chết nữa."
An Cửu: "..."
Còn khó hơn chết và điên nhiều.
Lý công công và cô cô họ Khúc, hai người này đã theo Hoàng thượng từ khi ngài còn là Thái tử. Hoàng thượng tin tưởng họ, họ cũng trung thành, không ai có thể thay thế được vị trí của họ.
An Cửu thở dài, buồn thiu xới một miếng cơm, còn chưa kịp nuốt thì bên Quang Hoa Điện lại xảy ra chuyện rồi...
