Biển TruyệnBiểnTruyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thành
💎Xu
Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Có Được Thuật Đọc Tâm Của Bạo Quân, Ta Làm Loạn Chốn Hậu Cung > Chương 5

Chương 5

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 5: Dạo vườn thượng uyển.

 

Lời oán thán của Hoàng thượng khiến An Cửu sợ hãi…

 

Hận không thể chưa từng ăn, chỉ sợ Hoàng thượng không vui mà chém đầu nàng.

 

Nói thật, tên này là Hoàng đế, muốn ăn thì gọi thêm một đĩa nữa không được sao? Cớ gì phải keo kiệt thế?

 

An Cửu cung kính đứng, nhìn Hoàng thượng từng miếng từng miếng ăn hết.

 

Cuối cùng cũng ăn xong, ngài không động đậy nữa.

 

Đang lúc An Cửu nghi hoặc, thì nghe thấy tiếng lòng của Hoàng thượng.

 

【Cung nữ mới đến là đồ ngốc, không thấy tay Trẫm bẩn sao? Lát nữa Trẫm sẽ…】

 

Sợ nghe thấy những lời đáng sợ, An Cửu vội vàng lấy khăn tay của mình lau tay cho ngài.

 

Hoàng thượng không nhúc nhích.

 

Tiếng lòng Hoàng thượng: 【Quả nhiên là đồ ngốc.】

 

May sao Lý công công xuất hiện, trách móc đẩy An Cửu sang một bên: “Không hiểu quy củ.”

 

Nói xong, sai người bưng chậu nước tới, Hoàng thượng rửa tay, dùng khăn tay riêng của ngài lau khô…

 

An Cửu như phỗng đá, căng thẳng từ đầu tới tận ngón chân.

 

Nàng sợ Hoàng thượng đột nhiên nổi trận lôi đình.

 

Nhưng ngài không làm vậy.

 

Làm xong mọi việc, Hoàng thượng đứng dậy, muốn ra ngoài đi dạo.

 

Lý công công tiến lên, hầu hạ Hoàng thượng thay y phục và giày, đợi đến khi Hoàng thượng ra cửa, Lý công công mới liếc nàng một cái: “Còn không mau đi theo hầu hạ cho tốt?”

 

An Cửu đành phải đi theo, ra tới cổng còn gặp đồng nghiệp “bạn vàng” Tiểu Hạ.

 

Cô ta bị chuyện vừa rồi dọa cho sợ hãi, mắt đỏ hoe, cúi đầu, miễn cưỡng đi sau lưng Hoàng thượng.

 

Giờ này mặt trời vẫn còn hơi gay gắt, Hoàng thượng đi rồi lại dừng, tiếng lòng không ngừng vang lên.

 

【Nóng thật…】

 

【Cái cung điện phá hoại, cách vườn thượng uyển xa quá, biết thế không ra ngoài rồi.】

 

Xung quanh vẫn yên tĩnh, tiếng lòng của ngài từng chữ từng chữ rõ ràng đập vào tai An Cửu, khó mà lờ đi được…

 

An Cửu nghe ngài chê bai tướng mạo thị vệ qua lại không đủ anh tuấn, lại nói cung nữ thái giám đứng úp mặt vào tường thật vô vị…

 

Miệng thực sự rất lắm chuyện…

 

Hơn nữa…

 

Ra ngoài không thể ngồi kiệu sao? Giống như Mai quý nhân vậy…

 

Nhưng ngài không, ngài hành hạ tất cả mọi người một cách công bằng…

 

Cuối cùng cũng tới ngự hoa viên, ngài nảy ra ý định cho cá ăn.

 

Nhưng kể cả Lý công công cũng không thể từ tiếng bước chân đột ngột dừng lại của ngài mà đoán ra nhu cầu này.

 

Thế là mọi người cùng im lặng đứng theo ngài.

 

【Trẫm muốn cho cá ăn, thức ăn cho cá đâu?】 Ngài cau mày, nhưng không chịu mở miệng.

 

【Đều là đồ phế vật…】

 

An Cửu nghe tiếng lòng ngày càng hung hăng của ngài, sợ giây tiếp theo ngài nổi điên lại giết người, vội nhỏ giọng nói với Lý công công: “Có phải Hoàng thượng muốn cho cá ăn không?”

 

Lý công công cũng đang nơm nớp lo sợ, trong đầu trăm mối suy nghĩ, nghĩ đủ mọi cách xem Hoàng thượng muốn gì, được An Cửu nhắc mới chợt hiểu, vội lấy thức ăn cho cá đưa cho Hoàng thượng.

 

Hoàng thượng lúc này mới thoải mái.

 

Một nắm lớn thức ăn cho cá ném xuống, mấy con cá chép Koi đều bơi tới há miệng chờ ngài cho ăn.

 

An Cửu chưa kịp thở phào, đã nghe thấy tiếng lòng đầy nghi hoặc của ngài: 【Cá chép Koi kho không biết có ngon không nhỉ?】

 

An Cửu “…”

 

Bệ hạ, làm người đi…

 

Mấy hôm trước chuyện của Mai quý nhân, hậu cung ai cũng tưởng nàng ta phạm lỗi nên bị phạt, còn vì sao bị phạt thì không ai rõ.

 

Thế nên hôm nay nghe tin Hoàng thượng tới ngự hoa viên, liền có mấy phi tần thông minh ăn mặc lộng lẫy tới để tình cờ gặp gỡ.

 

Chưa tới gần, một luồng hương thơm thoang thoảng bay tới, An Cửu liếc thấy Hoàng thượng xoay phắt đầu lại, sắc mặt bỗng nhiên tối sầm.

 

【Đáng chết…】

 

Da đầu An Cửu căng ra, theo bản năng nàng lùi lại một bước.

 

“Thần thiếp không biết Hoàng thượng ở đây, quấy rầy Hoàng thượng, xin Hoàng thượng thứ tội.” Mỹ nhân phía trước khẽ ngẩng đầu, mặt đầy e thẹn, dung nhan còn rực rỡ hơn cả hoa trong vườn…

 

Ngay cả An Cửu cũng không nhịn được phải thầm khen một câu mỹ nhân.

 

Đáng tiếc…

 

【Đáng chết!】

 

Nàng lại nghe thấy Hoàng thượng nghiến răng nói hai chữ đó…

 

Sau đó, không hề báo trước, Hoàng thượng giơ tay rút thanh kiếm bên hông thị vệ, chém thẳng xuống đầu mỹ nhân kia…

 

“A…”

 

“Hoàng thượng…”

 

Cảnh tượng lập tức hỗn loạn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích