Chương 6: Con ngốc chết tiệt.
Lần này không có ai chết.
Cung nữ bên cạnh vị mỹ nhân kia đã đẩy nàng ta ra, tự mình hứng trọn một nhát đao, cộng thêm sự ngăn cản của thị vệ, mới không để xảy ra thảm kịch.
Nhưng cũng đủ dọa người chết khiếp.
An Cửu đã trốn từ sớm, nhưng trong đám hỗn loạn ồn ào, tiếng lòng của Hoàng thượng lại đặc biệt rõ ràng.
Khác với những lời than thở buổi sáng, hay những lời càu nhàu uể oải buổi trưa…
Giờ đây, giọng nói ấy lạnh lẽo, pha lẫn phẫn nộ và điên cuồng…
【Giết… giết hết…
【Giết hết các ngươi…】
【Giết giết giết…】
An Cửu bịt chặt tai.
Quá đáng sợ.
Sự hỗn loạn kéo dài không biết bao lâu, khi An Cửu theo mọi người trở về Quang Hoa Điện, trời đã gần tối, mặt trời đỏ như máu treo lơ lửng ở chân trời, nhuộm đỏ cả những tầng mây…
Tất cả mọi người đều câm như hến.
An Cửu vốn muốn tránh xa tên điên Hoàng thượng này, nhưng Khúc cô cô lại một lần nữa gọi nàng lại, không chỉ mình nàng, cả ba cung nữ Hạ, Thu, Đông cũng đều có mặt.
Mọi người cúi đầu, bàn tay trong tay áo run nhẹ.
Khúc cô cô nói: “Bệ hạ bị bệnh, bốn con lanh lợi một chút, hầu hạ Bệ hạ cho tốt.”
Bà không nói thêm gì nữa.
Đại khái là cảm thấy bốn đứa chúng nó cũng sống chẳng được bao lâu, nói nhiều chỉ tốn nước bọt.
Hai cung nữ Thu và Đông mặt xám như tro tàn, lê bước vào trong.
Tiểu Hạ sợ đến mức cả người run rẩy, cô ta run run kéo tay An Cửu hỏi: “Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Tôi không muốn chết… không muốn chết… hu hu…”
An Cửu một tay bịt miệng cô ta: “Cô không cần mạng nữa à?”
Tiểu Hạ nhìn nàng, mắt đỏ hoe.
An Cửu lạnh lùng liếc cô ta: “Câm miệng cho tôi, cô muốn chết thì tùy, đừng có liên lụy tôi.”
Nàng cũng sợ chết lắm đấy nhé…
Hơn nữa, Tiểu Hạ là đồng đội heo chuyên bán đứng đồng đội vào giờ phút then chốt, An Cửu mặc xác cô ta.
“Còn không vào?”
Khúc cô cô lạnh lùng nhìn hai người, chúng nàng chỉ đành bước vào.
Đại điện rất yên tĩnh, một thái y dường như đang bắt mạch, Hoàng thượng sau khi chém người vào buổi chiều thì ngất đi…
Thái y cũng không biết chẩn ra kết quả gì, liền lui ra ngoài, Lý công công cũng ra ngoài chuẩn bị thuốc, trước khi đi dặn chúng nàng lanh lợi hầu hạ cho tốt, dám lười biếng giở trò, thì coi chừng da chúng nó.
Sau khi Lý công công đi.
Đại điện tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi, bốn bề im ắng.
Không ai dám phát ra nửa tiếng động.
Không biết qua bao lâu.
Hoặc có lẽ cũng chẳng bao lâu.
An Cửu nghe thấy một giọng nam yếu ớt…
【Khát…】
An Cửu tập trung lắng nghe, quả thực là giọng Hoàng thượng, nàng liều mạng liếc nhìn lên giường một cái, Hoàng thượng chưa tỉnh, đại khái là vô thức gọi…
【Nước…】
Làm sao bây giờ? Có nên mặc kệ không?
An Cửu do dự…
Thôi, bốn người mà, người ta không đi thì mình cũng không đi.
Thà chết bạn còn hơn chết mình.
【Khát… khát… khát…】
An Cửu muốn bỏ ngoài tai âm thanh này, nhưng nó thực sự có sức xuyên thấu rất mạnh.
Cứ như tiếng ma âm thúc giục ngươi lên đường…
An Cửu không nhịn được bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Bốn người thì sao chứ, lỡ đâu Hoàng thượng nổi giận, lấy được quadra kill cũng không phải là không có khả năng…
An Cửu nuốt nước bọt, khẽ nói: “Các cô có nghe thấy tiếng gì không?”
Tiểu Thu và Tiểu Đông liếc nàng.
Tiểu Hạ cả người run lên, theo bản năng hỏi: “Tiếng… tiếng gì?”
An Cửu: “Tôi nghe thấy Bệ hạ kêu khát…”
Tiểu Thu: “Thế cô đi hầu Bệ hạ uống nước đi.”
Tiểu Đông: “Chúng tôi không nghe thấy.”
Tiểu Hạ: “Cô điên rồi à, hầu Bệ hạ uống nước?”
【Khát chết mất…】
Giọng Hoàng thượng vang lên lần nữa, lần nữa, lần nữa…
Trực giác của An Cửu mách bảo, không cho ngài uống nước, ngài tỉnh dậy sẽ khiến tất cả mọi người không bao giờ uống được nước nữa…
Thế là nàng cắn răng rót nước, dưới ánh mắt như nhìn người chết của ba cung nữ kia, bước đến trước long sàng của Hoàng thượng.
Thôi, chết thì chết.
Dù gì cũng chết.
Đời người ai mà chẳng chết.
Nhưng cho uống kiểu gì?
Ngay lúc An Cửu do dự, Hoàng thượng bỗng nhiên mở mắt.
An Cửu suýt thì hét lên như thấy ma, suýt nữa thì lùi lại, nhưng nàng đã kìm lại được, nàng bưng nước, giọng run run: “Bệ… Bệ hạ muốn uống nước không ạ?”
Ngài gật đầu.
Rồi không động đậy nữa.
Không khí như đông cứng lại.
An Cửu nghe thấy tiếng lòng của Hoàng thượng.
【Lý Đức Phúc chọn người kiểu gì thế? Cung nữ này sao ngốc nghếch như con vịt thế…】
An Cửu vội vàng bước lên, đưa chén nước đến bên môi ngài, Hoàng thượng cúi đầu uống, ngài thở ra một hơi hỏi: “Trẫm ngủ bao lâu rồi?”
An Cửu đứng yên không nhúc nhích, cũng không trả lời.
Hoàng thượng không nhịn được quay đầu nhìn nàng.
Lời than thở lại vang lên.
【Không phải chứ, con ngốc này là họ hàng nhà Lý Đức Phúc à? Đây là loại người gì mà ra trước mặt trẫm hầu hạ thế này?】
An Cửu hoàn hồn.
Lúc này mới nhận ra câu vừa rồi không phải là tiếng lòng…
Đúng là tiếng lòng lẫn với tiếng thật, thật giả lẫn lộn, An Cửu lại không dám nhìn thẳng vào ngài, làm sao biết được môi ngài có động hay không?
Nàng vội vàng trả lời: “Bệ hạ ngủ được một canh giờ rồi ạ.”
Tiếng lòng Hoàng thượng.
【Lâu vậy rồi sao?】
An Cửu sợ lại có hiểu lầm, liền dùng khóe mắt quan sát xem môi ngài có động không.
Môi Hoàng thượng không động.
Nhưng lời trong lòng, suýt thì dọa An Cửu chết khiếp.
【Trẫm nhớ là đi cho cá ăn? Sao lại ngủ mất rồi?】
An Cửu “…”
Ngài… ngài không nhớ chuyện chém người rồi à?
Đầu óc An Cửu xoay chuyển nhanh, còn tập trung hơn cả lúc làm bài cuối kỳ thi đại học để hồi tưởng.
Hình như…
Hình như mỗi lần Hoàng thượng giết người, trạng thái đều không giống nhau.
Giống như bây giờ, ngài rất “ôn hòa”, ít nhất là bình thường, sẽ không đột nhiên nhảy dựng lên chém người, vừa rồi mấy hành động của An Cửu quả thực đã chạm đến tử huyệt rồi…
Tại sao?
Có thứ gì đã kích thích ngài?
【Con ngốc này đang nghĩ gì thế?】
Tiếng lòng của Hoàng thượng lại vang lên.
An Cửu ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt sâu thẳm đầy dò xét của Hoàng thượng.
An Cửu nuốt nước bọt.
Nàng nhớ lần đầu tiên thấy ngài giết người là khi cung nữ kia muốn quyến rũ ngài…
Lần thứ hai ngài giết Thúy Liễu bên cạnh Mai quý nhân, cũng là lúc Mai quý nhân muốn quyến rũ ngài, có lẽ Thúy Liễu là đỡ đao thay…
Hôm nay, vị mỹ nhân ở Ngự hoa viên cũng vung vẩy làm dáng quyến rũ ngài…
Chẳng lẽ là vì phụ nữ quyến rũ?
Nếu thực sự là vậy, thì sau này chỉ cần chú ý không quyến rũ ngài, không có ý đồ với ngài, coi ngài như cục đá, vậy có phải là an toàn rồi không?
Đang nghĩ như vậy, liền nghe thấy giọng Hoàng thượng lại vang lên.
【Ngốc như một con bò, trẫm thực sự phục rồi…】
An Cửu “…”
Đây là đang nói nàng à?
