Biển TruyệnBiểnTruyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thành
💎Xu
Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Có Được Thuật Đọc Tâm Của Bạo Quân, Ta Làm Loạn Chốn Hậu Cung > Chương 53

Chương 53

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 53: Trẫm sẽ đại triển thân thủ.

 

Khu vực săn bắn mùa thu nằm ở núi Cảnh Hoa, từ lâu đã được khoanh vùng làm khu săn bắn của hoàng gia. Thú vật trong đó to béo, được nuôi suốt một năm trời chỉ để dành cho mấy ngày này, làm trò cho bọn quyền quý xả súng.

 

Cây cối cao và rậm rạp, dù đã sang thu nhưng nhiệt độ chưa giảm sâu, cỏ vẫn còn xanh. An Cửu nghe các cung nữ khác kể, có người lên núi hái được nấm, có người nhặt được cả quả dại.

 

An Cửu cũng muốn nhặt. Khúc cô cô nói sẽ sắp xếp cho nàng nửa ngày rảnh, lúc đó nàng có thể ra ngoài.

 

Tiểu Hạ và Tiểu Thu mới đến, một đứa tính tình hoạt bát, một đứa trầm ổn hơn. Khác với hai đứa trước, trông chúng có vẻ hiền lành, còn chủ động bắt chuyện với An Cửu. An Cửu đã hẹn với chúng, nếu cùng được nghỉ thì sẽ ra ngoài dạo chơi.

 

Đội ngũ dừng chân tại một khoảng đất trống rất lớn giữa sườn núi. Lều của Hoàng thượng đương nhiên đặt ở chỗ cao nhất, lưng dựa vào núi, xung quanh có Cấm quân và thị vệ triều đình canh gác, vững chắc như vách sắt tường đồng.

 

Lều đã được dựng sẵn, đồ đạc bên trong cũng đầy đủ, người trông coi khu săn bắn của hoàng gia đã đến dọn dẹp chỉnh tề. An Cửu và các cung nữ chỉ cần sắp xếp lại những vật dụng Hoàng thượng thường dùng là xong.

 

Hoàng thượng là vậy, nhưng những người khác thì không. An Cửu đứng trên sườn núi, nhìn xuống thấy cả một sườn đồi trải đầy lều lớn lều nhỏ hình nan quạt, người qua lại tấp nập bận rộn bên những chiếc lều ấy.

 

An Cửu hít một hơi không khí trong lành ngoài trời, cảm thấy tâm trạng cũng tốt hơn.

 

Giờ đã là chiều, mọi người chỉ lo ổn định chỗ ở, đợi đến ngày mai mới chính thức bắt đầu săn bắn.

 

An Cửu thấy Khúc cô cô đang nói chuyện với một người đàn ông trung niên ở đằng xa, sắc mặt cô cô có vẻ không tốt lắm. Đợi người đàn ông ấy đi rồi, An Cửu mới lại gần.

 

- Cô cô.

 

Khúc cô cô kéo nàng lại, nói:

- Cháu đến vừa đúng lúc.

 

An Cửu nghi hoặc:

- Có chuyện gì thế ạ?

 

- Vừa rồi là tổng quản Ngự Thiện Phòng, tên Tần Bảo. Hắn sang hỏi bệ hạ tối nay muốn ăn gì.

 

Từ khi biết chuyện mờ ám giữa Ngự Thiện Phòng và Thái hậu, An Cửu đã mất hết cảm tình với Ngự Thiện Phòng. Nàng tự động đứng về phe Hoàng thượng, nên sau khi Khúc cô cô nói xong, liền hỏi với vẻ đầy nhiệt tình:

 

- Bệ hạ muốn ăn cua lông, họ có không?

 

Khúc cô cô nghe vậy càng thêm tức:

- Ta cũng hỏi thế. Ta hỏi họ mang theo những gì, họ bảo đây là săn bắn ngoài trời, mọi người đều ăn đồ rừng.

 

Khúc cô cô càng nói càng giận:

- Cháu nghe họ nói thế có được không? Đây chẳng phải là đang mỉa mai bệ hạ sao? Họ còn bảo mang theo rau và nấm, nếu bệ hạ muốn ăn thì có thể nấu canh. Ta chưa kịp nói gì, họ đã bảo: Đây là do Thái hậu biết bệ hạ không có khẩu vị, nên đặc biệt dặn dò.

 

An Cửu: “…”

 

- Thật là quá hỗn xược! Thiên hạ này vẫn là của bệ hạ, chứ không phải của Thái hậu! Họ thực sự không coi bệ hạ ra gì! - An Cửu nghĩa phẫn điền ưng, nói còn tức giận hơn cả Khúc cô cô - Còn gì rau dại nấm rừng, đây là cho thỏ ăn à? Họ cũng dám mang ra!

 

Ở trong công ty, nếu đã chọn phe một lãnh đạo nào đó, thì phải kiên định đi theo. Nói xấu lãnh đạo phe đối diện có thể kéo gần quan hệ giữa mình và cấp trên.

 

Quả nhiên, lời của An Cửu khiến Khúc cô cô thoải mái hơn nhiều. Cơn giận xả ra rồi cũng tan.

 

- Ôi, dù sao cũng chỉ là ngày đầu tiên, chịu đựng một chút cũng chẳng sao. Ta tức là cái thái độ của họ.

 

An Cửu nói:

- Cô cô, đừng chấp kẻ tiểu nhân làm gì, không đáng. Chờ bệ hạ rảnh tay, sớm muộn cũng thu thập bọn họ.

 

Khúc cô cô vui vẻ:

- Lời này nói với ta thì được, đừng để người khác nghe thấy. Họa tòng khẩu xuất.

 

An Cửu gật đầu:

- Cô cô, cháu hiểu mà. Cô yên tâm, cháu mang theo khá nhiều đồ ăn từ trong cung, không để bệ hạ bị đói đâu.

 

Khúc cô cô càng thoải mái hơn.

 

Đợi An Cửu đi rồi, bà mới nghĩ: Khó trách Hoàng thượng thích nàng ấy, đúng là biết nói chuyện quá. Người thường đều giấu giếm, đâu dám nói gì cũng nói, tự cho là cẩn thận, nhưng trước mặt bề trên, lòng trung thành thích hợp là phải thể hiện.

 

Bởi vì có những lời, bề trên nghẹn trong lòng không thể nói, chỉ có thể tự mình tức giận. Lúc này cần một cái miệng thay họ nói ra, để xả giận.

 

Chẳng lẽ An Cửu này không hiểu sao?

 

Làm tâm phúc của lãnh đạo, đâu chỉ cẩn ngôn thận hành là đủ.

 

Xem phim truyền hình, tiểu thuyết, những tên nha hoàn thuộc hạ lắm mồi kia, chẳng lẽ họ thực sự lắm mồi mà không biết cẩn thận sao? Không, đó đều là thay chủ tử của họ nói thôi.

 

An Cửu đến chiếc lều nhỏ không xa lều của Hoàng thượng. Đây là nơi nghỉ ngơi của cung nữ và thái giám, mỗi người một phòng. Nàng lấy ít đồ rồi đi sang một bên khác, nơi có một cái bếp lộ thiên, chuyên dùng cho Hoàng thượng, hâm nóng thức ăn, đun nước pha trà v.v.

 

An Cửu lấy một cái nồi, một ít trà gạch, đường đỏ, rang cho thơm rồi đổ sữa bò tươi vào.

 

Khu săn bắn mùa thu nuôi khá nhiều bò sữa, sữa tươi chuyên cung cấp cho hoàng cung và các quyền quý đại thần trong kinh.

 

Trà sữa nhanh chóng được nấu xong. Nàng xách ấm trà vào lều. Lúc này Hoàng thượng vừa về, cùng đến còn có Đoan Vương, Cảnh Vương. Đoan Vương thích nói thích chơi, Cảnh Vương thân hình cao lớn, da bị nắng phơi đen sạm, trông khá dữ. Khúc cô cô từng nói, Cảnh Vương thường xuyên mang quân đánh trận bên ngoài, đừng thấy họ ít nói, nhưng Hoàng thượng lại thân với họ nhất.

 

Ba người vừa vào cửa, Đoan Vương đã hớn hở nói:

- Hoàng huynh, thần đệ vừa vào rừng dạo một vòng, mấy con thỏ kia vừa béo vừa to, suýt nữa thì thần đệ nhịn không nổi mà bắn mất rồi.

 

Hoàng thượng cười:

- Thế sao không bắt một con về?

 

Tiểu Hạ lấy chén, An Cửu rót cho mỗi người một chén trà sữa.

 

Không phải nàng tự tiện chủ trương đâu, mà là Hoàng thượng đã yêu cầu từ trước, nói muốn uống. Hoàng thượng cũng thấy, liền bưng lên uống một ngụm.

 

Thần sắc họ khựng lại, rồi lại uống thêm một ngụm nữa.

 

Cảnh Vương thấy vậy, cũng uống một ngụm.

 

Đoan Vương mải nói xong, cũng uống một ngụm. Họ trực tiếp hơn nhiều:

 

- Hoàng huynh, đây là gì thế? Ngon thật!

 

Đoan Vương cũng thấy lạ, lại có thể uống được thứ ngon trong chỗ của Hoàng thượng, đúng là hiếm thấy.

 

Hoàng thượng nhìn An Cửu. An Cửu nói:

- Bẩm Vương gia, đây là trà nấu với sữa bò ạ.

 

Đoan Vương thấy giọng nói hơi quen, nhìn chằm chằm An Cửu. An Cửu cúi đầu. Đoan Vương lại nhìn. An Cửu cúi đầu thấp hơn, trong lòng niệm thầm: Đừng thấy ta, đừng thấy ta, đừng thấy ta.

 

Thế mà Đoan Vương vẫn nhớ ra.

 

- Không phải ngươi là cung nữ lắp xương rồng sao?

 

Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng chết.

 

Ta thực sự cảm ơn ngươi còn nhớ ta.

 

- Chính là nô tì. Vương gia đúng là có trí nhớ tốt.

 

Đoan Vương cười nói với Hoàng thượng:

- Hoàng huynh, cung nữ này của ngươi, cũng thông minh đấy chứ.

 

- Thông minh? - Hoàng thượng hừ một tiếng. Cái hừ này vừa đúng thể hiện sự khinh thường của Hoàng thượng đối với lời nói của Đoan Vương.

 

An Cửu: - Nô tì ngu độn.

 

Đoan Vương không nói thêm gì nữa. Một cung nữ thôi, nói xong cũng là nói xong. Họ tiếp tục nói với Hoàng thượng về chuyện săn bắn ngày mai.

 

- Hoàng huynh, ngày mai huynh có đi không?

 

An Cửu vểnh tai lên nghe.

 

Nàng hy vọng Hoàng thượng đừng đi, cứ yên ổn ở lại, đừng biến thành Bạo quân ra ngoài gây chuyện, rước họa vào thân cho bọn họ.

 

Nàng từng xem phim truyền hình, chủ tử phạm sai lầm, sẽ kéo cả đám nô tài hầu hạ trong viện ra chém đầu.

 

Thế nhưng, Hoàng thượng dõng dạc nói:

- Đi.

 

[Ngày mai, Trẫm sẽ đại triển thân thủ, đè bẹp tất cả các ngươi.]

 

[Hahaha!!!]

 

Hoàng thượng đắc ý uống cạn chén trà sữa, ra hiệu cho An Cửu rót thêm cho họ một chén nữa.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích