Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Bạn Trai Tôi Là Đại Phản Diện > Chương 3

Chương 3

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 3 có bản audio.

Chương 3: Tôi không thích Tô Tư Y

 

Phó Tư Nguyên nhìn Khương Liên Vân vừa bị anh liếc một cái đã sợ đến mức rụt cổ như chim cút, khóe môi nhếch lên một nụ cười.

 

Anh đã xác định Khương Liên Vân bây giờ không còn là Khương Liên Vân lúc trước nữa.

 

Lúc nãy, khi Khương Liên Vân đang nhặt đồ tiếp tế, anh vẫn đứng phía sau quan sát cô. Thấy cô hí hửng ôm một đống bim bim cay, ba lô leo núi nhét không nổi, vẫn cố tìm cách nhét thêm mấy gói nữa, đến cuối cùng vẻ mặt đầy tiếc nuối rời đi, anh liền xác nhận Khương Liên Vân hiện tại đã “thay ruột.”

 

Khương Liên Vân lúc trước chưa bao giờ ăn mấy thứ như bim bim cay.

 

Vừa rồi anh thấy Tần Văn Hiên đánh nhau với người khác, định dùng lưỡi dao nước thử xem có giết được Tần Văn Hiên không, nhưng cuối cùng vẫn không được, còn bị Khương Liên Vân nhìn thấy. Anh chỉ lạnh lùng liếc một cái đã làm cô sợ. Khương Liên Vân này đúng là nhát gan.

 

Nhưng mà, cô ta cũng có vẻ khá thú vị. Hơn nữa cô ta không phải Khương Liên Vân cũ, anh cũng không cần giết cô ta nữa. Ừm, có thể trêu cô ta chút cũng được.

 

Phó Tư Nguyên tránh mấy người đang đánh nhau phía trước, lặng lẽ đi tới bên cạnh Khương Liên Vân.

 

Khương Liên Vân vừa thấy anh tới gần, liền sợ hãi nhắm mắt, lắp bắp nói: “Em, em, em không thấy gì cả! Anh, anh, anh đừng giết em! Em là bạn gái anh mà, em còn chưa hãm hại anh, anh không được ra tay với em.”

 

“Không phải, em sẽ không hãm hại anh đâu. Thật ra em không phải là Khương Liên Vân ban đầu, nên em sẽ không hãm hại anh, xin anh tha cho em.”

 

“Tuy anh trông khá hợp khẩu vị của em, em cũng khá muốn ‘động vào’ anh, nhưng em rất nhát, gan nhỏ lắm, thật sự thật sự sẽ không đe dọa gì đến anh đâu.”

 

“Chuyện anh thích Tô Tư Y, em cũng sẽ không nói với ai.”

 

Khương Liên Vân nhắm mắt nói một tràng ba la ba la, không nhận ra mình đã lộ ra ý đồ mờ ám với Phó Tư Nguyên, cũng không thấy vẻ mặt Phó Tư Nguyên biến đổi.

 

“Ai nói với em là anh thích Tô Tư Y?” Phó Tư Nguyên khó hiểu hỏi về câu cuối cùng của cô.

 

“Hả? Chẳng phải anh thích Tô Tư Y, cuối cùng yêu không được, vì yêu sinh hận, muốn giết nam chính Tần Văn Hiên sao?” Khương Liên Vân sợ vỡ mật, thuận miệng nói luôn diễn biến cốt truyện.

 

“Nam chính? Ý gì? Em biết gì?” Phó Tư Nguyên nắm được trọng điểm trong lời nói, ánh mắt lạnh lẽo tiến sát lại gần Khương Liên Vân hỏi.

 

“Hả? Hả? Em vừa nói nam chính sao?” Khương Liên Vân chớp chớp mắt, mơ hồ hỏi lại.

 

Vừa rồi cô sợ quá, bắn ra một tràng, cũng không nhận ra mình vừa nói gì.

 

“Đúng, em vừa nói nam chính. Ý em là Tần Văn Hiên là nam chính, vậy anh là gì? Anh là nhân vật gì?” Phó Tư Nguyên một tay chống lên kệ hàng sau lưng Khương Liên Vân, cúi người nhìn cô hỏi.

 

“Anh... anh... anh đừng lại gần em thế, em sẽ không nhịn được mà nhào lên anh mất.” Khương Liên Vân suýt bị nhan sắc của Phó Tư Nguyên làm mê muội, quay đầu né tránh ánh mắt anh, dùng ngón trỏ của cả hai tay nhẹ nhàng đẩy vai anh.

 

“Hừ, cô nàng nhát gan này, với cái gan của em, là em nhào lên anh, hay anh nhào lên em?” Phó Tư Nguyên cười nhạt một tiếng, giơ tay lên, ngón trỏ khều nhẹ cằm Khương Liên Vân, dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Chúng ta là bạn trai bạn gái mà, em hoàn toàn có thể mạnh dạn nhào lên anh.”

 

Khương Liên Vân mặt đỏ bừng, lấy hết can đảm giơ cái móng vuốt nhỏ lên gạt bàn tay đang khều cằm mình, vừa ngại ngùng vừa dè dặt nói: “Cái đó... em muốn bàn với anh một chuyện. Anh thích Tô Tư Y, em cũng không phải Khương Liên Vân ban đầu, hay là... chúng ta, chia tay được không?”

 

Tuy cô khá thích nhan sắc của Phó Tư Nguyên, thay nguyên chủ nhận lấy anh bạn trai này cũng không phải là không được, nhưng đại phản diện muốn lấy mạng cô, cô còn mạng đâu mà hưởng.

 

“Anh nói lại lần nữa, anh không thích Tô Tư Y, em nhớ kỹ cho anh. Còn để anh nghe thấy em nói anh thích Tô Tư Y, anh sẽ tịch thu hết bim bim cay của em, nghe rõ chưa?” Phó Tư Nguyên nghe cô vẫn còn nói anh thích Tô Tư Y, bực bội nắm cằm cô cảnh cáo.

 

Khương Liên Vân vừa nghe Phó Tư Nguyên nói muốn tịch thu bim bim cay, vội gật đầu ra hiệu đã nghe rõ, nhớ kỹ.

 

Lúc này Phó Tư Nguyên mới buông tay đang nắm cằm cô ra.

 

“Vậy, chuyện chia tay thì sao?” Khương Liên Vân xoa cằm, đáng thương ngẩng mắt nhìn anh.

 

“Không chia. Em còn dám nhắc đến chia tay, anh cũng tịch thu bim bim cay.” Phó Tư Nguyên lạnh lùng nói.

 

Khương Liên Vân lập tức đưa tay lên miệng làm động tác kéo khóa.

 

Phó Tư Nguyên hài lòng liếc cô một cái, rồi giơ tay lấy hai cái ba lô leo núi đang đeo trên người Khương Liên Vân thu vào không gian, chỉ để lại cho cô một chiếc túi đeo chéo đựng bim bim cay.

 

“Ơ, ba lô và đồ tiếp tế của em, sao anh lại lấy ba lô của em?” Khương Liên Vân một tay ôm chặt túi đeo chéo đựng bim bim cay, một tay vội vã vỗ vào cánh tay Phó Tư Nguyên. Trong lòng thầm nghĩ: Quả nhiên, Phó Tư Nguyên có không gian thật.

 

“Anh là bạn trai em, bạn trai xách túi giúp bạn gái chẳng phải là chuyện bình thường sao?!” Phó Tư Nguyên búng cho cô một cái lên trán, rất nhẹ, không dùng sức.

 

“Vậy anh không được bớt xén đồ tiếp tế của em, không cho em ăn chứ?” Khương Liên Vân kéo tay áo sơ mi của anh, đáng thương hỏi.

 

Rồi như chợt nhớ ra điều gì, cô chống nạnh, đầy lý lẽ chỉ vào anh: “Vừa nãy anh nói anh là bạn trai em, xách túi giúp em là rất bình thường. Vậy anh là bạn trai mà có trách nhiệm nuôi bạn gái là em thì cũng là chuyện rất bình thường. Anh lấy ba lô của em, anh phải có trách nhiệm nuôi em.”

 

Hê hê, mình đúng là thông minh quá. Đại phản diện có không gian, mình có thể đi theo anh ta trữ thật nhiều đồ tiếp tế, thế là không lo chuyện ăn uống nữa. Bim bim cay cũng có thể trữ thêm được nhiều.

 

Phó Tư Nguyên gật đầu, rồi cúi xuống bên tai cô khẽ nói: “Ừ, anh sẽ nuôi em, em phải lo cho anh ăn no.”

 

Khương Liên Vân khó hiểu chớp chớp mắt nhìn anh.

 

Cho ăn no? Trong không gian của anh ta chẳng phải có nhiều đồ ăn lắm sao? Tự lấy ra ăn là được rồi, sao còn bắt mình cho ăn? Chẳng lẽ anh ta lấy đồ ăn ra rồi để mình đút cho anh ta ăn? Ơ, không ngờ đại phản diện lại lười như vậy, còn muốn cô đút cơm như đút cho em bé.

 

Khương Liên Vân như đã hiểu ra, gật đầu với anh: “Được được, đút cho anh vậy.”

 

Phó Tư Nguyên nhìn vẻ mặt cô là biết cô chưa hiểu ý trong lời anh, nhưng anh không định nói rõ lúc này, đợi đến khi thật sự cần cô “cho anh ăn no”, tự nhiên cô sẽ hiểu, cái “cho ăn no” này không phải cái “cho ăn no” kia.

 

Phó Tư Nguyên đang muốn hỏi tiếp chuyện nam chính, thì bị tiếng gọi của Tô Tư Y cắt ngang.

 

“Anh Tư Nguyên! Anh Tư Nguyên!”

 

“Anh đâu rồi? Mau qua đây đi, anh Văn Hiên sắp bị người ta đánh chết rồi!”

 

Tô Tư Y thấy Tần Văn Hiên đánh không lại, bị hai gã đàn ông kia ấn xuống đất đánh, cô lo lắng hai gã đó sẽ làm gì mình, vội vàng hét to.

 

Phó Tư Nguyên không muốn cứu bọn họ, giả vờ như không nghe thấy, cầm tay cô bạn gái nhát gan mới ra lò của mình nghịch.

 

Đúng là mới ra lò thật, Khương Liên Vân ban đầu đã không còn nữa.

 

Hơn nữa, trước giờ anh cũng chưa từng thừa nhận Khương Liên Vân là bạn gái anh. Tất cả là do Tô Tư Y và Tần Văn Hiên gán cái danh “Khương Liên Vân là bạn gái anh” lên người anh, còn Khương Liên Vân cũ thì tự cho là thật, lời phủ nhận của anh bị cả ba người họ coi như gió thoảng qua tai. Dù sao anh cũng chưa từng thừa nhận. Cho nên cô nàng nhát gan này mới là bạn gái mà anh thừa nhận lúc này.

 

Còn về việc vì sao Phó Tư Nguyên lại thừa nhận một người mới quen chưa đầy một ngày là bạn gái mình? Là vì hiện tại anh vẫn còn phải đi cùng Tô Tư Y và Tần Văn Hiên, mà họ lại bướng bỉnh không chịu nghe ai, nhất quyết coi anh và Khương Liên Vân là một cặp. Hơn nữa, anh thấy cô nàng nhát gan này khá thú vị, cô nàng lại thích gương mặt anh, vậy nên cứ thuận theo tự nhiên làm bạn trai bạn gái thôi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi