Chương 4: Vãi, đại phản diện đang thả thính cô ấy
Khương Liên Vân nghe tiếng khóc thét của Tô Tư Y, lén rụt cổ nhìn tình hình phía trước.
Còn chưa kịp nhìn thấy gì, cô đã bị Phó Tư Nguyên đưa tay bịt mắt kéo lại.
“Anh Tư Nguyên, anh Tư Nguyên!”
“A... đừng qua đây, đừng lại gần em!”
“Anh Văn Hiên, cứu em!”
Khương Liên Vân nghe từng tiếng kêu cứu vọng lại, chọc nhẹ vào hông Phó Tư Nguyên hỏi: “Cô ấy sắp bị xâm hại rồi, anh không đi cứu à?”
“Không đi.” Phó Tư Nguyên tiếp tục nghịch bàn tay cô.
“Sao lại không đi? Cô ấy chẳng phải là...”
Nửa câu sau “người anh thích sao?” của Khương Liên Vân bị nuốt ngược vào bụng dưới ánh mắt cảnh cáo của Phó Tư Nguyên.
“Nhớ đấy, nói sai một câu, coi chừng anh tịch thu que cay của em.” Phó Tư Nguyên lạnh giọng uy hiếp.
Khương Liên Vân siết chặt chiếc túi đeo chéo, gật đầu.
“Ngoan.”
Phó Tư Nguyên hài lòng xoa đầu cô.
Khương Liên Vân thấy anh xoa đầu cô như xoa đầu một con cún, khó chịu bĩu môi.
“Vậy Phó Tư Nguyên, anh thật sự không đi cứu họ à?” Khương Liên Vân ngẩng đầu khó hiểu, hỏi lại lần nữa.
“Ái chà, sao anh lại búng em một cái lên trán vậy?”
Phó Tư Nguyên sau khi nghe cô hỏi xong, giơ tay búng một cái thật mạnh vào trán cô. Khương Liên Vân ôm trán, bất mãn nói.
“Cô bạn gái nào lại gọi bạn trai mình bằng cả họ tên thế?” Phó Tư Nguyên không hài lòng, lại giơ tay gõ nhẹ lên trán cô.
“Vậy thì gọi anh là gì?”
“Hay là học theo Tô Tư Y, gọi anh là ‘anh Tư Nguyên’ ~?”
Vừa nói, Khương Liên Vân vừa lắc đầu uốn éo người một cách khoa trương.
“Em dám gọi giống cô ta, coi chừng anh đập nát đầu em.” Phó Tư Nguyên một tay nắm khuôn mặt nhỏ của Khương Liên Vân, hung ác cảnh cáo.
Khuôn mặt Khương Liên Vân bị anh nắm đến dồn lại, cô bĩu môi hỏi: “Vậy gọi là gì? Tư Nguyên? A Tư? A Nguyên? Anh Phó? Anh Tư? Anh Nguyên?”
Phó Tư Nguyên nhìn Khương Liên Vân đang bị anh nắm mặt đến bĩu môi, bỗng nảy sinh ý xấu, cúi xuống thì thầm bên tai cô: “Gọi là ông xã.”
Khương Liên Vân lập tức trợn to mắt.
Vãi, đại phản diện đang thả thính bà, bà có chứng cứ hẳn hoi.
Hắn đúng là không biết xấu hổ, lại còn bắt bà gọi hắn là ông xã.
Ê ê ê, bọn họ biết nhau chưa đầy một ngày, vô duyên vô cớ trở thành bạn trai bạn gái thì thôi đi, vậy mà hắn còn mặt dày bắt bà gọi hắn là ông xã.
Đậu xanh!
“Từ nay trước mặt người khác cứ gọi anh là anh Nguyên, lúc không có ai thì gọi là ông xã.” Phó Tư Nguyên buông tay ra, khóe miệng nhếch lên nói với cô.
“Sao em phải gọi anh là ông xã chứ? Không, không bao giờ!” Khương Liên Vân nổi tính phản nghịch, lấy hết can đảm không đồng ý.
“Que cay.”
“Ồ, được, em biết rồi.”
Lòng can đảm vừa trồi lên lập tức bị hai từ lạnh lùng của Phó Tư Nguyên dập tắt.
Hu hu hu, nếu không phải đây là thế giới tận thế, bà tuyệt đối sẽ không bị Phó Tư Nguyên uy hiếp bằng que cay.
“Gọi một tiếng nghe thử.” Phó Tư Nguyên hứng thú nói.
Khương Liên Vân ủy khuất nhìn anh, rồi ánh mắt đảo một vòng, sau đó nhón chân, đặt hai tay lên vai anh, ghé sát tai anh nũng nịu gọi: “Ông xã.”
Phó Tư Nguyên lập tức thấy bụng dưới thắt lại.
Anh dùng cả hai tay ghì chặt eo Khương Liên Vân.
“A... tránh ra, các người tránh ra, đừng đụng vào tôi!”
“Anh Tư Nguyên, anh Tư Nguyên rốt cuộc đang ở đâu? Mau tới cứu em!”
Tiếng khóc thét của Tô Tư Y cắt ngang bầu không khí ái muội giữa hai người.
Khương Liên Vân vươn cổ sang một bên, vỗ vai Phó Tư Nguyên: “Anh thật sự không đi cứu à? Tô Tư Y sắp bị xâm hại thật rồi, vậy không ổn lắm đâu?”
Ơ~, Tần Văn Hiên nam chính này phế thật vậy sao?
Nam chính nữ chính chẳng phải đều có vầng sáng nhân vật chính à?
Sao Tần Văn Hiên này ngay cả hai tên đàn ông cũng đánh không lại?
Nếu Phó Tư Nguyên thật sự không đi cứu, Tô Tư Y – nữ chính – chẳng lẽ thật sự sẽ bị người ta xâm hại sao?
Tuy bà thấy nữ chính hễ gặp đàn ông là “anh anh” gọi, y hệt một con bạch liên hoa trà xanh, bà chẳng ưa nổi; nhưng Tô Tư Y cũng chưa làm gì có lỗi với bà. Cùng là phụ nữ, bà không thể nhắm mắt nhìn một người phụ nữ bị hai tên đàn ông xâm hại.
Ngay cả Tần Văn Hiên – nam chính – còn đánh không lại, bà xông vào cứu cũng chỉ là dâng mạng, thêm một người bị bọn chúng xâm hại mà thôi.
Nhưng đại phản diện có dị năng, hắn có thể cứu mà.
Phó Tư Nguyên hít một hơi thật sâu, đè nén sự rạo rực trong lòng và cơ thể, rồi buông eo Khương Liên Vân ra, lặng lẽ nhìn khuôn mặt cô.
Ngay khi Khương Liên Vân sắp bị anh nhìn đến nổi da gà, cuối cùng anh vẫn không nhịn được, cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi cô, rồi nhanh chóng rời đi.
Sau đó, Phó Tư Nguyên mặc kệ Khương Liên Vân đang ngẩn người, từ không gian lấy ra cây trường đao từng dùng hồi cứu người ở trường, rồi bước ra khỏi kệ hàng.
Khương Liên Vân ngẩn người sờ lên môi mình.
Trong lòng điên cuồng gào thét.
Đại phản diện vậy mà hôn bà.
A a a, nụ hôn đầu đời của bà đây!
Cái tên đại phản diện chết tiệt, vậy mà cướp mất nụ hôn đầu bà giữ gìn hơn hai mươi năm!
Hu hu hu, hắn cướp nụ hôn đầu của bà, nếu hắn không cho bà sờ bụng tám múi, bà tuyệt đối không tha cho hắn.
Trong sách có viết hắn có bụng tám múi. Hắn chiếm lợi của bà, bà phải sờ bụng tám múi của hắn để đòi lại cho bằng được.
Phó Tư Nguyên vừa bước ra khỏi kệ hàng đã thấy Tần Văn Hiên bị đánh nằm sõng soài, rồi thấy hai tên đàn ông vạm vỡ cuối cùng đã tóm được Tô Tư Y, đè cô xuống đất xé quần áo.
“A a a, đừng đụng vào tôi, các người đừng đụng vào tôi!”
“Anh Văn Hiên, mau cứu em!”
“Anh Tư Nguyên, rốt cuộc anh đang ở đâu? Sao còn chưa tới cứu em!”
“Tiểu Vân, Tiểu Vân, mau tới cứu em!”
Tô Tư Y liều mạng giãy giụa, gào khóc thảm thiết.
Còn Tần Văn Hiên bị đánh nằm dưới đất, vẻ mặt đau lòng muốn bò qua cứu Tô Tư Y.
Hai tên đàn ông hoàn toàn mặc kệ tiếng khóc của Tô Tư Y. Ban đầu, khi cô bắt đầu kêu, bọn chúng còn cảnh giác nhìn quanh.
Đợi một lúc lâu, nghe con nhỏ này gào nhiều lần như vậy mà chẳng thấy ai xuất hiện, bọn chúng liền không coi “anh Tư Nguyên” trong miệng cô ta ra gì.
Ngay khi hai tên sắp xé toạc mảnh quần áo cuối cùng của Tô Tư Y, Phó Tư Nguyên phóng cây trường đao trong tay tới, cắm thẳng vào ngực một tên.
Tên đó phun máu, cúi đầu nhìn cây đao trước ngực, giây sau ngã đè lên người Tô Tư Y.
“A...” Tô Tư Y sợ hãi hét lên không ngừng.
Tên còn lại thấy đồng bọn chết, hoảng sợ quay đầu nhìn lại, rồi thấy một con dao găm lao thẳng tới.
Còn chưa kịp phản ứng, con dao găm đã cắm thẳng vào trán hắn.
Tiếp theo, hắn ngã thẳng xuống phía sau.
Phó Tư Nguyên vừa ra tay, chưa đầy một phút đã giải quyết hai tên đàn ông đó.
Anh tiện tay nhặt một chiếc áo nào đó đắp lên người Tô Tư Y, rồi mặc kệ cô, Tần Văn Hiên dưới đất cũng mặc kệ luôn.
Phó Tư Nguyên quay lại chỗ kệ hàng, từ không gian lấy ra một chiếc ba lô leo núi chất đầy đồ ăn, kéo tay Khương Liên Vân đi ra ngoài.
Khương Liên Vân nhìn chằm chằm chiếc ba lô trong tay anh.
Muốn nhìn xem có phải ba lô của cô không.
Nhìn một hồi lâu, mới từ khe khóa kéo chưa kéo hết thấy bên trong chẳng có que cay, cô xác định đây không phải ba lô của mình.
