Chương 46: Mày là kẻ vô ơn hôm đó
Thật ra không chỉ khung cảnh hơi quen thuộc, mà hai nam một nữ chạy tới cũng hơi quen quen.
Khi hai nam một nữ chạy tới gần, cả hai bên đều sững người một chút vì cảm thấy quen mặt.
Suy nghĩ một lát mới nhớ ra đối phương là ai.
“À, mày là kẻ vô ơn hôm đó.” Lưu Minh Hào kinh ngạc chỉ vào Phó Tư Nguyên.
Phó Tư Nguyên nhíu mày: “Mày nói nhăng nói cuội gì thế? Tao quen chúng mày à?”
Lưu Minh Hào tức giận gào lên với Phó Tư Nguyên: “Hôm đó bọn tao nhắc chúng mày có xác sống tới, vậy mà chúng mày bỏ mặc bọn tao, rõ ràng có xe RV lại không cho bọn tao lên xe. Nếu không phải bọn tao nhắc, chúng mày chắc đã bị xác sống vây kín rồi. Bọn tao cứu chúng mày, thế mà chúng mày quay đầu bỏ chạy, không phải đồ vô ơn thì là gì?”
Phó Tư Nguyên cười lạnh: “Chúng mày còn mặt mũi nói à? Xác sống đó chẳng phải do chúng mày dẫn tới sao? Chúng mày dẫn xác sống tới chỗ bọn tao, còn dám nói là cứu tao?!”
Hắn lại nhìn đám xác sống phía sau sắp đuổi kịp, giọng châm chọc: “Giờ chúng mày lại dẫn thêm một đám xác sống tới chỗ bọn tao, đúng là hại bọn tao hết lần này đến lần khác.”
Lưu Minh Hào muốn tiếp tục phản bác Phó Tư Nguyên, nhưng bị Mã Trác Thành và Ngô Song Song bên cạnh giữ lại, ra hiệu cho hắn nhìn đám xác sống phía sau, ý bảo bây giờ không phải lúc cãi nhau, phải nhanh chân bỏ chạy.
Lưu Minh Hào tức giận chỉ tay vào Phó Tư Nguyên, rồi cả ba chạy đi.
Lần trước hai người kia bỏ mặc bọn họ chạy mất, lần này bọn họ cũng chẳng thèm quan tâm đến hai người kia.
Phó Tư Nguyên ôm eo cô nàng nhát gan, ung dung đứng yên tại chỗ.
Mimi nhìn đám xác sống đang chạy tới, hai mắt sáng rực.
Không cần nó phải đi tìm nữa, tinh hạch tự dâng tới tận cửa.
Không đợi đám xác sống lại gần, Mimi vèo một cái lao vào giữa đám.
Mimi đi tới đâu, bộ móng sắc lẹm xé toạc đầu lũ xác sống, moi lấy tinh hạch trong óc.
Khương Liên Vân nhìn mà hai mắt tỏa sáng.
Tiền ơi là tiền.
Đại phản diện mắt cao thật, chút tiền này chẳng thèm để vào mắt.
Mỗi lần giết xong xác sống đều không chịu đào tinh hạch.
Còn cô thì thấy ghê quá, không qua nổi cửa ải trong lòng, nên không dám đào.
Giờ có Mimi rồi, nó mê đào tinh hạch lắm.
Cô đã có bạn để cùng đào tinh hạch.
Mimi đào tinh hạch rất nhanh, nhưng xác sống quá nhiều, một mình nó đào không xuể, có mấy con nó không để ý đã chạy về phía Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân.
Mimi thấy vậy, nhưng rất bình tĩnh không thèm để ý, tiếp tục đào tinh hạch.
Có người dọn phân ở đây, chủ nhân sẽ không sao đâu.
Quả nhiên, mấy con xác sống xông qua bị vài tia sét đánh cháy đen.
Chắc là bị quấy rầy nên đại phản diện hơi khó chịu, dùng lực mạnh tay quá, mấy con xác sống này còn chưa kịp nếm trải cảm giác nhảy múa đã đen thui ngã xuống.
Khương Liên Vân phát hiện một vấn đề.
Đó là nghe đại phản diện nói kiếp trước hắn giết xác sống bằng dị năng hệ thủy, còn kiếp này, ngoài nước sinh hoạt ra, cô chưa thấy hắn dùng dị năng hệ thủy để tấn công xác sống.
À, trừ lần xác sống bùng phát ở căn cứ an toàn Nam Thành, lần đó cũng chỉ là rải nước lên người xác sống để tăng tính dẫn điện.
Đại phản diện kiếp này có vẻ chỉ định dùng dị năng hệ lôi để tấn công xác sống, còn các dị năng khác rất ít khi dùng, cơ bản chỉ dùng cho nhu cầu sinh hoạt.
Chỉ khi xác sống quá đông, hắn mới dùng vài dị năng cùng lúc.
Cô vẫn chưa được thấy uy lực của dị năng hệ thủy của đại phản diện.
Chỉ biết dị năng hệ thủy của hắn mỗi ngày đều tạo ra nước sạch để dùng.
Nhất là phúc lợi bây giờ tốt hơn trước, nên dùng nước cũng nhiều hơn.
Trước kia sau khi nhận phúc lợi, một mình hắn dùng nước; còn bây giờ, có lúc một mình hắn dùng, có lúc hai người cùng dùng.
Không biết bao giờ mới được thấy uy lực của dị năng hệ thủy nhỉ.
Khương Liên Vân còn đang suy nghĩ, Mimi đã ngậm một túi tinh hạch về.
Nó chạy tới bên chân Khương Liên Vân, đặt túi xuống, dùng móng cào mấy cái đổ tinh hạch ra, rồi vỗ vỗ chân cô, bảo cô cùng đếm.
Khương Liên Vân lập tức hưng phấn ngồi xổm xuống, cùng Mimi đếm tiền, à nhầm, là đếm tinh hạch.
Phó Tư Nguyên buồn cười lắc đầu, rồi ngồi xổm xuống phía sau cô nàng nhát gan, ôm lấy cô, cằm gác lên vai cô, nhìn cô và Mimi đếm tinh hạch.
Nhóm ba người vừa bỏ chạy lúc nãy, chạy được một đoạn thì phát hiện phía sau không còn xác sống đuổi theo, bối rối nhìn nhau.
Lưu Minh Hào thở hổn hển: “Đám xác sống này hình như không đuổi theo nữa.”
“Có vẻ vậy.” Mã Trác Thành cũng thở hồng hộc.
Ngô Song Song xoa ngực trấn tĩnh: “Hai người lúc nãy hình như vẫn đứng yên tại chỗ, mọi người nói xem có phải họ đã giải quyết đám xác sống nên bọn nó mới không đuổi theo không?”
Lưu Minh Hào lập tức phản bác: “Không thể nào. Lần này xác sống đông hơn lần trước nhiều. Lần trước họ đã bỏ mặc chúng ta chạy mất, lần này làm sao giải quyết được nhiều xác sống như vậy? Chắc là thấy đám xác sống sợ tới mức đứng không nổi nên mới đứng yên đó thôi.”
Mã Trác Thành lắc đầu: “Không, tớ thấy Song Song nói rất có lý. Họ đâu phải đến khi chúng ta chạy mới thấy đám xác sống. Lúc nhìn thấy chúng ta, họ cũng nhìn thấy đám xác sống phía sau ngay rồi. Tớ thấy vẻ mặt lúc nãy của họ rất bình tĩnh. Ngay cả khi chúng ta chạy, họ vẫn bình tĩnh lắm, chẳng có chút ý định bỏ chạy nào.”
Ngô Song Song gật đầu: “Tớ cũng thấy vậy.”
Lưu Minh Hào nghe hai người nói vậy, cũng hồi tưởng lại vẻ mặt của Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân lúc nãy. Hình như đúng là rất bình tĩnh như Trác Thành và Song Song nói.
Ngô Song Song đề nghị: “Hay là chúng ta quay lại xem sao?”
Lưu Minh Hào lập tức nhíu mày chất vấn: “Sao chúng ta phải quay lại? Dù họ có giải quyết đám xác sống thì liên quan gì đến chúng ta?!”
Mã Trác Thành vỗ vai hắn, phân tích: “Minh Hào, cậu nghe tớ nói. Nếu họ thật sự giải quyết cả đám xác sống, chứng tỏ dị năng của người đàn ông đó rất mạnh. Chúng ta quay lại làm hòa với họ, rồi nhập bọn đi cùng, gặp xác sống thì để họ đánh giúp.”
Lưu Minh Hào suy nghĩ một chút, vẫn không mấy cam lòng: “Lần trước người đàn ông đó có thể bỏ mặc chúng ta chạy mất, cậu có chắc đi theo họ thì gặp xác sống họ sẽ xông lên giải quyết, chứ không phải lại bỏ mặc chúng ta?”
Mã Trác Thành mím môi: “Nhưng lần này họ đâu có bỏ chúng ta chạy, là chúng ta tự chạy mà.”
Ngô Song Song cũng hùa theo: “Đúng đúng, lần này là chúng ta tự chạy, họ bình tĩnh đứng yên tại chỗ cơ mà.”
Lưu Minh Hào rất ấn tượng với hành vi vô ơn của Phó Tư Nguyên, trong lòng không mấy tình nguyện đi theo. Nhưng nghĩ lại, khắp nơi đều là xác sống, dị năng của bọn họ lại thấp, gặp đám xác sống chỉ có nước bỏ chạy. Cả ba đã bị đám xác sống đuổi theo mấy lần. Với năng lực của họ, e là khó có thể bình an đến được căn cứ an toàn.
Lưu Minh Hào do dự một hồi lâu mới đồng ý: “Thôi được, quay lại xem sao. Nếu người đàn ông đó thật sự giải quyết được đám xác sống, chúng ta sẽ đi theo họ.”
Nghe Lưu Minh Hào đồng ý, Mã Trác Thành và Ngô Song Song nhìn nhau một cái. Sau khi đã quyết định, cả ba quay trở lại.
Khi quay lại chỗ gặp Phó Tư Nguyên, họ nhìn thấy đám xác sống vừa đuổi theo mình lúc nãy đã nằm la liệt dưới đất, còn hai người kia đang ngồi xổm trên đất cùng một con mèo đếm tinh hạch.
Cả ba kinh ngạc nhìn nhau.
Không ngờ đúng là họ đã giải quyết toàn bộ xác sống.
Ngô Song Song càng nhìn Phó Tư Nguyên với ánh mắt sáng rực.
