Chương 47: Người phụ nữ này đang ghen tị với cô nhát gan
Phó Tư Nguyên từ lâu đã nhận ra ba người kia quay lại, nhưng anh không thèm để ý.
Sau đó, anh cảm nhận được ba ánh mắt đổ dồn lên người mình, trong đó có một ánh mắt vô cùng dữ dội.
Một con mèo và một cô nhát gan đều đang chăm chú nhìn tinh hạch, không hề hay biết ba người kia đã quay lại.
Không, thật ra Mimi có nhận ra, nhưng nó không thèm để ý. Có con sen ở đây, chủ nhân sẽ không gặp nguy hiểm.
Cô nhát gan không có dị năng cao như đại phản diện, cũng không phải là mèo như Mimi nên thính lực và khứu giác đều không nhạy bén.
Hơn nữa, cô lại đang mải đếm tiền, nên không phát hiện ra ba người vừa bỏ chạy lúc nãy đã quay lại.
Cả ba đi về phía họ, dừng lại bên cạnh, nhìn nhau một lượt rồi Mã Trác Thành lên tiếng trước: “Tôi là Mã Trác Thành, hai người này là Lưu Minh Hào và Ngô Song Song. Không biết anh tên gì?”
“Ừm... đám xác sống đó là anh xử lý à? Anh là dị năng giả sao?”
Phó Tư Nguyên đứng dậy nhìn họ, rồi chỉ tay về phía con mèo đang đếm tinh hạch dưới đất: “Không phải. Đám xác sống đó là nó giải quyết. Hơn nữa, chúng ta không quen biết, tôi không cần phải nói tên cho anh.”
Ba người kinh ngạc nhìn Mimi dưới đất, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Tính nóng nảy của Lưu Minh Hào lập tức bùng nổ: “Anh không muốn thừa nhận thì thôi, cũng đừng lấy một con mèo ra làm bia đỡ chứ. Một con mèo làm sao giải quyết được nhiều xác sống như vậy? Anh coi bọn tôi là kẻ ngốc để lừa à?”
Phó Tư Nguyên khoanh tay nhìn Lưu Minh Hào: “Tuy trông anh đúng là có hơi ngốc thật, nhưng tôi có cần phải lừa bọn anh không? Lừa bọn anh thì tôi được lợi gì?”
“Anh...”
Lưu Minh Hào tức giận muốn xông lên đánh Phó Tư Nguyên, nhưng bị Mã Trác Thành và Ngô Song Song ngăn lại.
Khương Liên Vân thấy Lưu Minh Hào định đánh Phó Tư Nguyên, lập tức đứng dậy ôm chặt cánh tay anh, cảnh giác nhìn bọn họ.
Mimi cũng đứng chắn trước mặt Phó Tư Nguyên, nhe răng khè với ba người.
Ngô Song Song nhìn chằm chằm vào bàn tay Khương Liên Vân đang ôm cánh tay Phó Tư Nguyên, đáy mắt thoáng qua một tia ghen tị.
Phó Tư Nguyên không bỏ lỡ ánh mắt ghen tị của Ngô Song Song. Anh kéo Khương Liên Vân ra sau lưng, ánh mắt cảnh giác nhìn cô ta.
Lòng ghen tị có thể khiến con người phát điên, làm ra những chuyện chính mình cũng không kiểm soát nổi.
Phó Tư Nguyên kiếp trước đã thấy quá nhiều chuyện như vậy.
Giờ người phụ nữ này đang ghen tị với cô nhát gan của anh. Anh sẽ không để cô ta có cơ hội làm hại cô nhát gan của mình.
Ngô Song Song thấy hành động của Phó Tư Nguyên, đáy mắt càng thêm ghen tị.
Cô ta nhìn Khương Liên Vân sau lưng Phó Tư Nguyên, trong lòng bất bình nghĩ: rốt cuộc là vì sao?
Người phụ nữ đó chỉ cần liếc mắt là biết cũng giống mình, đều là người thường không có dị năng. Ngoài khuôn mặt đó ra thì chẳng có gì đáng giá.
Cô ta tự tin ngoại hình của mình không hề thua kém người phụ nữ kia. Vậy mà tại sao người phụ nữ đó lại có được một người đàn ông vừa đẹp trai, vừa tốt với cô ấy, dị năng lại mạnh mẽ như vậy để bảo vệ?
Còn cô ta thì vì không muốn bị Lưu Minh Hào và Mã Trác Thành vứt bỏ mà phải dâng thân cho cả hai.
Dâng thân thì thôi, còn bị họ đưa cho người khác chơi đùa.
Tại sao chứ? Đều là phụ nữ không có dị năng, vậy mà cô ta lại được người đàn ông này bảo vệ tốt đến thế.
Cô ta phải cướp lấy người đàn ông này, rồi đá văng Lưu Minh Hào và Mã Trác Thành.
Phó Tư Nguyên thấy ánh mắt Ngô Song Song càng lúc càng đậm vẻ ghen tị, lo cô ta sẽ làm chuyện gì tổn thương cô nhát gan, nên quyết định ra tay trước. Anh giơ tay ném một cây băng nhọn về phía Ngô Song Song.
Ngô Song Song vẫn đang nghĩ cách cướp lấy Phó Tư Nguyên, đột nhiên cảm thấy đau nhói ở ngực.
Cô ta cúi đầu nhìn, liền thấy một cây băng nhọn cắm ngay trước ngực, cây băng còn làm đóng băng cả vùng da quanh vết thương.
Ngô Song Song không thể tin nổi nhìn Phó Tư Nguyên một cái, rồi ngã xuống.
“Song Song!”
“Song Song!”
Lưu Minh Hào và Mã Trác Thành thấy Ngô Song Song ngã xuống, hoảng hốt hô lên, vội đưa tay đỡ lấy cô ấy.
Nhìn Ngô Song Song đã bất tỉnh nhân sự với cây băng nhọn cắm ở ngực, Lưu Minh Hào tức giận muốn xông lên liều mạng với Phó Tư Nguyên.
Nhưng anh ta vừa bước chân ra đã bị Phó Tư Nguyên đóng băng toàn thân.
Phó Tư Nguyên lạnh lùng nhìn Mã Trác Thành: “Đừng tưởng tôi không nhìn ra các người định làm gì. Nhất là con nhỏ đó, ánh mắt ghen tị đến mức sắp nhảy lên mặt tôi rồi. Để phòng cô ta làm hại người của tôi, tôi đành ra tay trước. Muốn trách thì trách các người đã có ý đồ không tốt, cố tình tiếp cận bọn tôi.”
Ba người, chỉ còn Mã Trác Thành không bị gì. Anh ta dè chừng, đề phòng nhìn Phó Tư Nguyên.
Phó Tư Nguyên nhìn Mã Trác Thành: “Nếu không muốn chết thì cút ngay.”
Mã Trác Thành lập tức vứt lại Ngô Song Song đang hôn mê, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Phó Tư Nguyên và Mimi bước lên nhìn Ngô Song Song vẫn còn thoi thóp, rồi anh ghê tởm đá văng cô ta.
Sau đó, anh quay người nắm tay Khương Liên Vân rời đi.
Mimi đi ngang qua khối băng người của Lưu Minh Hào, dùng chân sau đạp vỡ tan.
Xì! Ai bảo mày dám bắt nạt con sen của tao. Đạp vỡ mày luôn.
Khương Liên Vân nghe thấy động tĩnh phía sau, muốn quay đầu nhìn, nhưng Mimi nhanh nhẹn nhảy lên vai cô, che khuất tầm nhìn.
Tầm nhìn bị chắn, không thấy phía sau được nữa, cô cũng không cố xem, đưa tay bế Mimi từ trên vai xuống ôm vào lòng.
Phó Tư Nguyên ngoảnh nhìn phía sau một cái, rồi nhìn Mimi, khóe môi khẽ nhếch lên, lấy ra một cái đùi gà nướng đưa cho nó.
Mimi vui vẻ nằm gọn trong lòng Khương Liên Vân, ôm đùi gà nướng gặm từng miếng.
“Em cũng muốn ăn.” Khương Liên Vân ngẩng đầu nhìn anh.
Phó Tư Nguyên dở khóc dở cười, lại lấy ra một cái đùi gà nướng. Thấy cô đang ôm Mimi không tiện ăn, anh một tay ôm eo cô, một tay đút cho cô ăn.
Một người một mèo vui vẻ ăn đùi gà nướng.
Ăn xong đùi gà, Khương Liên Vân cũng đi mỏi chân.
Phó Tư Nguyên lấy xe RV ra, bế cô lên xe. Hai người đơn giản tắm rửa xong rồi nằm lên giường.
Khương Liên Vân dựa vào lòng anh, nhớ lại chuyện của Ngô Song Song: “Anh Nguyên, người phụ nữ họ Ngô gì đó hình như vẫn chưa làm gì, sao anh lại giết cô ta?”
Khương Liên Vân lúc đó chỉ chú ý phòng bị Lưu Minh Hào muốn đánh đại phản diện, nên không hề thấy ánh mắt ghen tị của Ngô Song Song.
Vì vậy cô không hiểu vì sao Phó Tư Nguyên đột nhiên lại giết Ngô Song Song.
Phó Tư Nguyên siết chặt vòng tay, áp đầu lên đầu cô: “Cô ta đang ghen tị với em. Cô ta ghen tị vì em có một người chồng tốt như anh.”
Trước khi cô nhát gan kịp mở lời, anh dùng ngón tay chặn lên môi cô, nói tiếp: “Anh từng kể với em rồi đúng không, về loạt trò lố của Tô Tư Y ở kiếp trước của anh?”
“Cô ta quyến rũ nhiều đàn ông, nói năng mập mờ, nửa úp nửa mở, gây ra rất nhiều hiểu lầm và ghen tuông. Vì cô ta, anh đã thấy quá nhiều, cũng từng bị không ít hãm hại và trả thù xuất phát từ lòng ghen tị.”
“Lòng ghen tị khiến con người phát điên, khiến con người mất hết lý trí, có thể gây ra những tổn thương không thể lý giải nổi. Vì thế, khi thấy ánh mắt ghen tị trong mắt người phụ nữ đó, anh lo cô ta sẽ làm hại em, nên anh đã ra tay trước, diệt trừ mầm họa từ gốc.”
“Em có nên thưởng cho chồng em một chút không?”
Khương Liên Vân nhìn anh, nở nụ cười, chống tay lên ngực anh, khom người về phía trước, hôn lên môi anh.
Lần này, Phó Tư Nguyên không lập tức giành lại quyền chủ động, anh tận hưởng nụ hôn chủ động của cô nhát gan.
