Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Bạn Trai Tôi Là Đại Phản Diện > Chương 54

Chương 54

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 54 có bản audio.

Chương 54: Suýt làm chói mắt cô nhát gan và Mimi

 

Dị năng hệ mộc của Khương Liên Vân cũng rất kỳ lạ và đặc biệt.

 

Những người có dị năng hệ mộc khác chỉ biết dùng dây leo tấn công hoặc thúc đẩy hạt nảy mầm.

 

Còn dị năng hệ mộc của cô, ngoài mấy thứ đó, còn có thể khiến thực vật biến dị. Sau khi biến thành thực vật biến dị, chúng có thể cử động, giao tiếp với con người, thậm chí có thể làm vệ sĩ tấn công xác sống.

 

Tất nhiên, chúng chỉ có thể giao tiếp với Khương Liên Vân mà thôi.

 

Dù sao thực vật có thể động đậy nhưng không biết nói, chỉ có dị năng hệ mộc của Khương Liên Vân mới có thể kết nối với chúng.

 

Còn một điểm nữa, dị năng cấp một của Khương Liên Vân lại có thể sánh ngang với dị năng giả cấp ba.

 

Không biết là do đại phản diện dùng tinh hạch nuôi khéo, hay vì Khương Liên Vân là người xuyên sách nên dị năng mới đặc biệt đến vậy.

 

Xung quanh nơi họ ở là cả một khu rừng. Khương Liên Vân phát hiện dị năng hệ mộc còn có thể dùng theo cách này, bèn thử biến dị một loài cây. Nhưng cô vừa mới thức tỉnh dị năng, còn quá yếu, không thể biến dị cả một cây lớn.

 

Tuy dị năng của cô sánh ngang được với dị năng giả cấp ba, nhưng đó là xét theo mặt dị năng hệ mộc thông thường. Còn muốn biến dị thực vật, thì dị năng vẫn còn quá yếu.

 

Sau đó, Khương Liên Vân lại nghĩ, hay là thử với cây non.

 

Cô xin Phó Tư Nguyên một hạt giống xương rồng, rồi dùng dị năng hệ mộc thúc sinh. Đợi đến khi cây xương rồng cao bằng ngón tay, dị năng của cô gần như cạn kiệt.

 

Vì cô vừa thúc hạt nảy mầm vừa thuận tay biến dị luôn cây xương rồng, nên dị năng mới tiêu hao nhanh như vậy.

 

Trong chậu hoa nhỏ, cây xương rồng biến dị nhỏ vui vẻ ngọ nguậy về phía chủ nhân của mình là Khương Liên Vân.

 

Khương Liên Vân thấy nó đáng yêu quá, lần đầu tiên được thấy thực vật biến dị biết cử động, nên nhất thời thích thú vô cùng.

 

Thích đến mức ngày nào cũng nâng niu trong tay, trêu chọc cây xương rồng nhỏ.

 

Kiểu “có mới nới cũ” này lập tức khiến đại phản diện và Mimi – đối tượng số một tranh sủng – ghen tuông không thôi.

 

Dù vậy, đại phản diện dám ghen chứ không dám nói, sợ cô nhát gan tức giận, tối đến phải ăn chay.

 

Trước đó từng có lần ghen với Mimi, chọc giận cô nhát gan, buổi tối đừng nói là có thịt, ngay cả phúc lợi cũng bị tước luôn.

 

Còn Mimi bị đại phản diện xếp vào vị trí số một tranh sủng, nó không giận Khương Liên Vân, chỉ biết tranh sủng. Nó nằm lì trong lòng Khương Liên Vân, nhe răng xì xì với cây xương rồng nhỏ.

 

Cây xương rồng nhỏ còn bé, không biết Mimi đang thị uy, còn tưởng Mimi rất thích nó, chỉ là cách thể hiện tình cảm hơi kỳ lạ thôi, nên càng vui vẻ ngọ nguậy nhiều hơn.

 

Mimi thấy vậy tưởng cây xương rồng nhỏ đang khiêu khích mình, càng nhe răng xì xì dữ dội.

 

Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Tư không biết cây xương rồng nhỏ đã chia bớt sự yêu thương của chủ, mà chỉ thấy hứng thú với thứ “cỏ mèo” biết cử động này.

 

Cây xương rồng nhỏ càng ngọ nguậy vui vẻ, đám Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Tư càng muốn cắn thử thứ “cỏ mèo” trông ngon mắt đó.

 

Cuối cùng, có một ngày không nhịn nổi, lũ mèo cắn vào cây xương rồng nhỏ. Kết quả là dính đầy gai trong miệng, đau đến mức kêu meo meo không ngừng.

 

Khương Liên Vân vừa đau lòng vừa buồn cười, nhổ gai trong miệng cho chúng.

 

Còn cây xương rồng nhỏ dù bị cắn rồi vẫn vô tư vui vẻ ngọ nguậy.

 

Có đại phản diện thỉnh thoảng lại muốn “làm chuyện chính”, lại có những tương tác đáng yêu giữa Mimi, đám Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Tư và cây xương rồng nhỏ, cô nhát gan ngày nào cũng sống thật đầy đủ và vui vẻ.

 

......

 

Bên ngoài căn cứ an toàn Nghi Thành không có người chuyên dọn xác sống, nên xác sống đông hơn căn cứ an toàn Nam Thành không ít.

 

Cây cối trong rừng khá cao lớn, che khuất ánh sáng, khiến bên trong rừng khá tối.

 

Ánh sáng yếu, cây cối nhiều, không ít xác sống có thể ẩn nấp trong đó.

 

Muốn vào rừng thì phải tập trung cao độ; chỉ cần lơ là một chút, từ sau gốc cây bên cạnh là có một con xác sống lao ra cắn.

 

Vì mức độ nguy hiểm khá cao, Nghi Thành chỉ tăng cường phòng hộ cho tường rào căn cứ, chứ không phái người đi dọn xác sống xung quanh.

 

Hơn nữa, không chỉ tường rào, ngay cả phần mái phía trên căn cứ an toàn Nghi Thành cũng được gia cố.

 

Căn cứ an toàn Nghi Thành khác hẳn các căn cứ an toàn khác, nó giống như một nhà kho kín siêu to khổng lồ.

 

Bởi vì thỉnh thoảng lại có bão cát thổi xác sống vào trong căn cứ; nếu phần trên không bịt kín, xác sống sẽ như lính dù từ trên không rơi xuống.

 

Mỗi lần có bão cát, không ít xác sống lại nhảy nhót trên nóc căn cứ an toàn Nghi Thành.

 

Cho dù có dọn sạch xác sống xung quanh, giảm bớt được số lượng, thì bão cát cũng sẽ mang xác sống mới đến, nên căn cứ không phí công vô ích nữa, mà chuyên tâm gia cố độ an toàn.

 

Cũng vì có bão cát lại nằm giữa rừng núi, căn cứ an toàn Nghi Thành rất hiếm khi có người sống sót tìm đến tị nạn.

 

Người sống sót muốn đến thì không bị cát bão vùi lấp, thì cũng bị xác sống bị thổi tới túm lấy cắn, hoặc bị xác sống trong rừng cắn.

 

Vì vậy, căn cứ an toàn Nghi Thành là nơi có ít người sống sót nhất trong tất cả các căn cứ an toàn.

 

Cũng vì ít người, áp lực về vật tư không lớn như các căn cứ khác; thứ khiến họ phiền não duy nhất chính là thiết bị oxy, thiết bị lọc không khí và thiết bị lọc nước.

 

Áp lực vật tư của căn cứ không quá lớn, nhưng vẫn cần ra ngoài tìm kiếm vật tư; gặp bão cát thì phải mang theo thiết bị oxy và kính bảo hộ.

 

Loại vật tư này khá khó thu thập.

 

Chẳng qua, khó khăn đó của căn cứ an toàn đối với Phó Tư Nguyên – người có vật tư dư dả – thì cũng chẳng là gì.

 

Xác sống trong rừng, khi đã có lưới điện và mèo canh cửa, cũng chẳng đáng phải e ngại.

 

Trên mặt đất bên ngoài lưới điện bảo vệ quanh xe RV nằm la liệt những xác sống bị điện giật cháy đen, đầu vỡ toác.

 

Mimi đào tinh hạch ở đây sướng hơn nhiều so với ở Liên Thành.

 

Ở đây, nó chẳng cần tự đi tìm xác sống; mèo cứ nằm trong nhà, tinh hạch tự đưa tới tận nơi cho nó đào.

 

Có lưới điện, Mimi không cần phí sức giết xác sống; đợi con xác sống gào rú lao tới giãy giụa mấy cái rồi, nó lại thong thả đi đào tinh hạch.

 

Tinh hạch đào được thì giao cho chủ nhân giữ và hấp thu.

 

Ban ngày, Khương Liên Vân cũng rèn luyện dị năng. Khi có xác sống kéo đến, cô tắt lưới điện, đứng bên trong hàng rào bảo vệ dùng dây leo tấn công xác sống.

 

Cô vừa rèn luyện dị năng vừa nghiên cứu tính đặc thù của nó.

 

Nhưng vì dị năng còn quá yếu, nên những tác dụng đặc biệt lớn hơn vẫn chưa được nghiên cứu ra.

 

Hiện tại mới biết được dị năng hệ mộc của Khương Liên Vân có thể khiến thực vật biến dị.

 

Dị năng trị liệu có thể giúp cô tự lành, mà thể chất lại tốt đến kinh người, có bị giày vò thế nào cũng không sao.

 

Ngay cả đại phản diện, sau mỗi đêm “làm chuyện chính” xong, ngủ một giấc dậy là toàn thân sảng khoái, không hề hấn gì.

 

Cho dù đại phản diện có quá tay, người bình thường gặp kiểu đó thì năm ba ngày chưa chắc đã xuống giường nổi, vậy mà cô ngủ một giấc là khỏe lại.

 

Đại phản diện phát hiện ra điểm đặc biệt này của dị năng trị liệu của cô nhát gan, ánh mắt sáng rực suýt nữa làm chói mù cả cô nhát gan lẫn Mimi.

 

Dù có dị năng trị liệu tự chữa lành thân thể, nhưng đại phản diện cũng vì hành hạ thế nào cô cũng không sao, lại vừa mới biết mùi thịt, nên bất kể ngày hay đêm, cứ vừa ghé sát cô nhát gan là không kìm được mà đè cô xuống, giày vò, hành hạ cô.

 

Cố sức khiến cô nhát gan được trải nghiệm cuộc sống “cá ướp muối” nằm liệt trên giường.

 

Khương Liên Vân đối với cái lợi đặc biệt của dị năng trị liệu này, thật đúng là vừa yêu vừa hận.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi