Chương 55: Cứ Thấy Cây Xương Rồng Nhỏ Giống Chó
Hai tháng nữa lại trôi qua ở ngoại ô căn cứ Nghi Thành, không một ai quấy nhiễu.
Cây xương rồng nhỏ đã cao tới 30 cm, mỗi ngày việc nó thích nhất là lắc lư cái thân nhỏ xíu của mình.
Mỗi lần thấy nó vui vẻ lắc lư, Khương Liên Vân đều cảm thấy cây xương rồng nhỏ này hơi giống một con chó.
Giống hệt cảnh một con chó gặp chủ nhân hoặc trông thấy khúc xương, mừng rỡ vẫy đuôi không ngừng.
Nếu cây xương rồng nhỏ mà biết nói, Khương Liên Vân cảm giác ngay giây sau cô sẽ nghe thấy tiếng "gâu gâu" của nó.
Một cái cây tại sao hành vi lại giống một loài động vật như vậy?
Rõ ràng không phải cùng một giống mà, loài nào ra loài nấy, vượt thế này cũng vượt quá xa rồi đấy.
Mà cô cũng đâu có nuôi chó, chỉ nuôi năm con mèo thôi.
Chẳng lẽ nó học theo bọn Mimi?
Mimi với bốn con Meo cũng đâu có thích vẫy đuôi.
Cô nàng nhát gan nghĩ mãi không ra nguyên do.
Meo Một, Meo Hai, Meo Ba, Meo Tư giờ đã bảy tháng tuổi, đúng cái tuổi người oán chó ghét, ngày nào cũng gây họa không ngừng.
Lại còn liều mạng đòi chạm vào lưới điện, bị Mimi dạy dỗ cho không ít lần.
Từ sau khi bị gai cây xương rồng nhỏ đâm vào miệng, bốn con Meo như bị kích hoạt thuộc tính M, ngày nào cũng phải cắn cây xương rồng nhỏ một phát, đến khi bị gai đâm đầy mồm lại ủy khuất chạy đến tìm Khương Liên Vân nhổ gai.
Mimi có bốn đứa con đáng lo như vậy, ngày nào cũng mệt phờ người, đến thời gian tranh sủng với Phó Tư Nguyên – anh chàng dọn phân – cũng không có nữa.
Bực mình không chịu được, Mimi ngày nào cũng dẫn bốn đứa nhỏ vào khay cát vệ sinh ị một đống lớn, bắt anh đi dọn phân cho xem.
Phó Tư Nguyên bắt đầu nghĩ cách cho bốn con mèo ra ngoài giải quyết nhu cầu, hoặc học dùng bồn cầu và tự giật nước.
Bốn con Meo đều bảy tháng tuổi rồi, thể trạng cũng lớn hơn nhiều, chắc không đến mức rơi vào bồn cầu đâu nhỉ?!
Nhưng nhìn dáng vẻ căm phẫn của Mimi thì có vẻ nó sẽ không đi huấn luyện bốn con Meo đâu.
Đại phản diện bèn bắt đầu huấn luyện bốn con Meo dùng bồn cầu, quan trọng nhất là sau khi ị xong phải biết giật nước.
Bốn con Meo tuy không giống Mimi, sau khi hấp thụ tinh hạch thì khai mở linh trí nghe hiểu tiếng người, nhưng uy áp từ ánh mắt đại phản diện vẫn khiến chúng ngoan ngoãn làm theo ý anh.
Bất quá dù sao vẫn chỉ là mèo bình thường, đại phản diện vẫn phải dạy dỗ khá lâu.
Mimi thật sự không chịu nổi bộ dạng sợ sệt rụt rè của đám con mình, một tối nọ liền đào vài cục tinh hạch về dạy bốn con Meo hấp thụ.
Đến khi đại phản diện tới dạy tiếp thì phát hiện bốn con Meo đều hiểu được lời anh nói, dạy một lượt là biết ngay.
Anh khó hiểu xoa cằm.
Nhìn thấy Mimi bên cạnh với vẻ mặt vui mừng, anh đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Khương Liên Vân thấy bốn con Meo cũng nghe hiểu tiếng người như Mimi, cũng kinh ngạc không thôi.
Nhưng cô nhìn ánh mắt đại phản diện đang nhìn Mimi, cũng đoán được nguyên do.
Thôi rồi, giờ cả nhà, trừ đại phản diện ra, thì đứa nào cũng đều cần hấp thụ tinh hạch.
Nhưng mà cô vẫn là người nhàn nhất, nhà mình có hàng dự trữ trong không gian của đại phản diện, lại có tinh hạch Mimi đào về cho, nên cứ nằm đó cũng có tinh hạch mà hấp thụ.
Cho nên muốn ôm đùi thì phải chọn cái đùi cho thật to, mà nuôi thú cưng cũng phải chọn loại trong lòng và ánh mắt đều chỉ có mình cô là chủ.
Chiều hôm đó, Khương Liên Vân đang chơi trò đại bàng bắt gà con cùng Mimi và bốn con Meo, thì đột nhiên một cơn gió thổi qua, kèm theo chút cát bụi.
Cô thấy có gì đó không ổn, gió trong rừng mà sao lại kèm theo cát?!
Khương Liên Vân cầm ống nhòm chạy lên nóc xe RV nhìn, liền thấy một trận bão cát ở đằng xa đang nhanh chóng tiến về phía bọn họ.
"Anh Tư Nguyên, có bão cát đang tiến về phía chúng ta!"
Khương Liên Vân vịn lan can trên nóc xe RV, cúi người hét xuống phía Phó Tư Nguyên đang ở dưới.
Phó Tư Nguyên nhanh chóng lên nóc xe RV, đón lấy ống nhòm nhìn thử, quả nhiên bão cát đang lao nhanh về phía họ.
Anh kéo Khương Liên Vân xuống, tắt lưới điện, rồi nhanh chóng thu hết đám cây cối trong vòng ba mét bên ngoài hàng rào vào không gian.
Thu xong cây cối, anh dùng dị năng hệ băng tạo ra một căn nhà băng lấy xe RV làm trung tâm, tường băng dày hai mét, bên trong cao năm mét.
Căn nhà băng vừa dựng xong, bão cát đã cuồn cuộn kéo tới.
Trong nháy mắt, cả khu rừng chìm ngập trong cát vàng mù mịt.
Vô số xác sống bị cuốn bay trên không trung, rơi xuống nhà băng và căn cứ an toàn, nhảy nhót loạn xạ.
Khương Liên Vân đã kịp thay sang quần áo mùa đông.
Tuy nhà băng có thể giữ ấm, nhưng nhiệt độ cũng rất thấp.
Cô tò mò sờ khắp nơi trong nhà băng, đây là lần đầu tiên cô thấy một căn nhà băng, mà còn là nhà băng lớn như thế này.
"Anh Tư Nguyên, nhà băng anh làm to thật đấy!"
"Không làm lớn một chút thì làm sao có đủ chỗ cho em và bọn Mimi hoạt động được."
Phó Tư Nguyên đi đến bên cạnh cô, vòng tay ôm lấy eo cô.
Mimi và bốn con Meo cũng tò mò quan sát căn nhà băng trông thì thấy lạnh mà thực ra không lạnh mấy.
Bọn chúng có bộ lông mèo che chở nên không sợ lạnh như con người.
Bốn con Meo còn dùng móng vuốt nhỏ cào vài cái lên nhà băng, kết quả là chẳng có một vết xước nào.
Đùa à, đây là nhà băng do dị năng hệ băng cấp mười tạo ra, làm sao móng vuốt mèo nhỏ xíu có thể cào ra vết xước được.
Khương Liên Vân đã quen với việc đại phản diện dùng dị năng phục vụ sinh hoạt đời thường, nhưng lần này vẫn khiến cô phải kinh ngạc một phen.
Căn nhà băng lớn như vậy, so với mấy căn nhà băng ở Nam Cực hay Bắc Cực thì e là thuộc hàng biệt thự mất.
Sau khi Khương Liên Vân ngạc nhiên thỏa thích, năm con mèo cũng tò mò thỏa thích, một người năm mèo lại tiếp tục chơi đại bàng bắt gà con. Meo Một làm chim đại bàng, Mimi làm gà mẹ, cô nàng nhát gan cùng Meo Hai, Meo Ba, Meo Tư làm gà con.
Cây xương rồng nhỏ ở bên cạnh uốn éo cái thân nhỏ để khuấy động bầu không khí.
Còn Phó Tư Nguyên thì ngồi trong xe RV nghiên cứu thực đơn cho mọi người.
Giờ đã có nhà băng dày hai mét bảo vệ, một người, năm mèo và một cây đều không gặp nguy hiểm gì.
Đại phản diện vô cùng yên tâm nghiên cứu thực đơn, sau đó nấu cơm, đóng gói cất vào không gian.
...
Căn cứ an toàn Nghi Thành, phòng họp.
"Căn cứ trưởng, bốn tháng yên tĩnh rồi, bão cát lại đến nữa. Các đội dị năng khác đều đang ra ngoài thu thập vật tư, chỉ còn lại đội của chúng tôi. Lần này dọn xác sống, thù lao phải trả cao hơn một chút mới được." Đội trưởng đội Tôi Rất Mạnh là Hoắc Cường ngồi ườn ra ghế như không xương, nói với người đàn ông ở vị trí chủ tọa.
Căn cứ trưởng Trần Tùng Minh nhìn tư thế ngồi chướng mắt của Hoắc Cường, khóe mắt không khỏi co giật.
Cả phòng họp ai nấy đều ngồi ngay ngắn, chỉ có hắn là như một kẻ mất xương, ngồi không vững.
Hoắc Hằng, em trai Hoắc Cường, thấy căn cứ trưởng sắc mặt khó coi, liền kéo áo Hoắc Cường: "Anh, anh ngồi nghiêm túc chút đi, không thấy căn cứ trưởng đang khó chịu sao?!"
Hoắc Cường bực bội liếc Hoắc Hằng một cái, rồi không tình nguyện ngồi thẳng lại một chút.
Trần Tùng Minh thấy hắn ngồi thẳng hơn chút thì sắc mặt mới hòa hoãn: "Chuyện tăng thù lao phải chờ các đội dị năng khác quay về, xem bọn họ thu được bao nhiêu vật tư rồi tính tiếp."
"Căn cứ trưởng, trước đây mấy đội dị năng cùng nhau dọn xác sống từ bão cát, lần này chỉ còn mỗi đội chúng tôi làm, khối lượng công việc lớn như vậy, chẳng lẽ không có chút tiền tăng ca nào sao?"
Hoắc Cường bất mãn nhìn căn cứ trưởng.
Đội của họ rõ ràng thu thập được không ít vật tư, khối lượng công việc tăng lên, chẳng lẽ không nên cho thêm chút tiền tăng ca sao?!
