Chương 6: Phó Tư Nguyên hóa ra là dị năng giả năm hệ
Phó Tư Nguyên cúi xuống nhìn kỹ khuôn mặt Khương Liên Vân.
Trong lòng thầm nghĩ, rõ ràng là cùng một gương mặt, nếu là Khương Liên Vân nguyên bản trước kia, chỉ cần nhìn thấy gương mặt này là anh đã thấy chán ghét, cho rằng đó là một gương mặt rắn rết.
Vậy mà bây giờ đổi thành cô nàng nhát gan này, anh càng nhìn càng thấy đáng yêu.
Đúng là lạ thật.
Phó Tư Nguyên thầm cảm thán một câu rồi không nghĩ nữa, ôm Khương Liên Vân nhắm mắt nghỉ ngơi.
Vốn lo lắng sẽ còn có người xông vào, kết quả đến tận ngày hôm sau vẫn không có thêm ai xông vào nữa.
Vì Tần Văn Hiên bị thương nặng, mà siêu thị này tạm thời vẫn còn an toàn, bọn họ dự định cứ ở lại siêu thị này để Tần Văn Hiên dưỡng thương trước.
Trong suốt một tuần sau đó, ban ngày Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân ra ngoài tìm thuốc cho Tần Văn Hiên, Tô Tư Y ở lại chăm sóc cậu ấy.
Khương Liên Vân nghe nói phải ra ngoài là đã không muốn đi. Ra ngoài là sẽ gặp xác sống, cô còn chưa thích ứng được, không muốn đối mặt với những xác sống không biết sẽ từ đâu chui ra.
Kết quả là Phó Tư Nguyên cứ thế lôi cô đi.
Ra đến ngoài, Khương Liên Vân vừa thút thít vừa mách tội Phó Tư Nguyên bắt nạt cô.
Phó Tư Nguyên bị cô làm cho hết cách, đành cõng cô lên, bảo không cần cô tự đi nữa, anh cõng cô đi được chưa.
Khương Liên Vân nằm trên lưng anh, ấm ức gật đầu.
Cứ thế, Phó Tư Nguyên cõng cô đi thu thập vật tư bên ngoài.
Mới có vài ngày sau tận thế, rất nhiều vật tư còn chưa bị người khác vơ vét hết.
Phó Tư Nguyên ngày nào cũng cõng Khương Liên Vân đi vơ vét hết siêu thị này đến siêu thị khác, cửa hàng này đến cửa hàng khác.
Trên đường thu thập vật tư chắc chắn sẽ gặp xác sống, Phó Tư Nguyên chỉ cần ném vài tia sét tới là xong chuyện.
Nhìn cảnh đó, mắt Khương Liên Vân mở trừng trừng.
Không ngờ đại phản diện lại là dị năng giả ba hệ, trong tiểu thuyết không hề viết thế, chỉ viết mỗi dị năng hệ Thủy thôi.
Lúc đó cô còn từng chê bai, đại phản diện chỉ có dị năng hệ Thủy thì lợi hại được đến đâu chứ.
Khương Liên Vân càng ngày càng thấy mình đọc phải một quyển truyện giả.
Hoàn toàn không khớp với cốt truyện cô từng đọc.
Thôi vậy, xuyên đã xuyên rồi, cứ thuận theo tự nhiên thôi, dù sao bây giờ cũng đã bám được đùi bạn trai đại phản diện, tạm thời vẫn có thể sống sót.
Hai ba ngày trôi qua, gặp xác sống nhiều rồi, Khương Liên Vân cũng dần thích ứng.
Nhưng cô thấy nằm trên lưng Phó Tư Nguyên rất thoải mái, rất có cảm giác an toàn, nên không muốn xuống.
Phó Tư Nguyên cũng mặc kệ cô, tiếp tục cõng cô đi thu thập vật tư.
Dù sao xác sống thời kỳ đầu tận thế cũng chỉ toàn cấp một, dễ giết cực kỳ. Với thực lực của anh, chỉ cần không đụng phải đàn xác sống quy mô lớn thì những chuyện khác cũng chẳng đáng ngại.
Rồi một hôm, Khương Liên Vân nhìn thấy tấm biển hiệu gà quay, bỗng nhiên nổi hứng đòi ăn gà quay và dưa hấu ướp lạnh. Phó Tư Nguyên liền lấy một chiếc xe ra, chở cô đến trại gà.
Anh gom hết sạch gà trong trại, rồi dùng dị năng hệ Hỏa quay gà ngay tại chỗ cho cô.
Sau đó lại lấy một quả dưa hấu ra, dùng dị năng hệ Băng tạo băng làm lạnh dưa.
Nhìn cảnh đó, Khương Liên Vân sững cả người.
Cô sắp kinh ngạc đến tê dại rồi.
Phó Tư Nguyên vậy mà còn có cả dị năng hệ Hỏa lẫn dị năng hệ Băng, không gian dị năng cũng có thể chứa cả vật sống.
Trời ơi, Phó Tư Nguyên hóa ra là dị năng giả năm hệ!
Thảo nào anh có thể cõng cô chạy loạn khắp những con đường đầy xác sống như vậy.
Không biết nữ chính Tô Tư Y mà biết hai người bọn họ mỗi ngày ở bên ngoài sống thoải mái như thế này thì sẽ nghĩ gì nhỉ.
Vật tư trong siêu thị đều bị Phó Tư Nguyên thu gom sạch sẽ, chỉ trừ số đồ văn phòng phẩm để ngay trên kệ đối diện quầy thu ngân là không thu.
Vì lúc bọn họ chui vào siêu thị trốn thì đã dừng lại nghỉ ngay ở quầy thu ngân. Lối đi ở quầy thu ngân hơi hẹp, mấy kệ văn phòng phẩm vừa khéo che khuất, không nhìn thấy bên trong siêu thị.
Vậy nên Phó Tư Nguyên đã thu hết vật tư bên trong siêu thị vào không gian, trừ chỗ vật tư Khương Liên Vân để dành trong hai chiếc ba lô leo núi, bất kể dùng được hay không đều thu sạch.
Tô Tư Y và Tần Văn Hiên chỉ dựa vào chút vật tư ít ỏi mà hai người kia mang về khi từ bên ngoài trở lại.
Ban đầu Tô Tư Y muốn đổi với Khương Liên Vân, để cô ấy cùng Phó Tư Nguyên ra ngoài, còn Khương Liên Vân ở lại chăm sóc Tần Văn Hiên.
Nhưng Phó Tư Nguyên từ chối với lý do bạn gái của anh sao có thể đi chăm sóc đàn ông khác được.
Sau đó Tô Tư Y lại lặng lẽ giận dỗi một trận.
Rồi khi thấy hai người ra ngoài cả ngày chỉ mang về được từng đó vật tư, mà người lại lấm lem đầy bụi bẩn, cô ấy cũng không còn đòi đi cùng nữa.
Nếu Tô Tư Y biết hai người kia mỗi ngày đều thu được một lượng lớn vật tư, sống vô cùng thoải mái, lúc về chỉ đưa cho bọn họ một phần vật tư đủ dùng trong một ngày, e là cô ấy sẽ tức đến ngất mất.
Đáng tiếc, cô ấy không biết, nên cũng chẳng ngất nổi.
Chỉ trong một tuần, Phó Tư Nguyên đã thu vào không gian tất cả những vật tư có thể thu thập được ở Lâm Thành, nơi bọn họ đang ở.
Ở Lâm Thành, ngoài việc để lại năm ngày vật tư cho những người sống sót, thì những gì khác có thể thu đều bị anh thu sạch.
Lâm Thành đã không còn vật tư nào để thu thập nữa.
Không phải Phó Tư Nguyên quá lạnh lùng nên mới chỉ để lại năm ngày vật tư cho những người sống sót, mà là vì ba ngày sau, Lâm Thành sẽ bùng phát làn sóng xác sống.
Những người sống sót không kịp rời khỏi Lâm Thành sẽ biến thành bữa ăn trong miệng xác sống, Lâm Thành sẽ không còn ai sống sót, vật tư không thu thì để lại cũng chỉ phí phạm.
Nhưng Phó Tư Nguyên cũng không nhiệt tình đến mức để lại cho những người sống sót cả vật tư dọc đường di tản. Ba ngày sau xác sống sẽ tràn về, để lại năm ngày vật tư là tốt lắm rồi.
Anh ta đâu phải là người cứu thế, không có cái lòng bồ tát mà đi lo chuyện thiên hạ.
Phó Tư Nguyên không muốn Tô Tư Y và Tần Văn Hiên vì anh mà sống tốt quá, nhưng trên đường rời khỏi Lâm Thành, anh cũng không muốn bản thân và cô nàng nhát gan phải chịu khổ, nên đã tìm được một chiếc RV lớn.
Bốn người lên xe RV rồi bàn xem tối đến nên sắp xếp chỗ ngủ thế nào.
Chiếc RV này vừa khéo được thiết kế hai phòng ngủ và một bộ sofa giường.
Bốn người, hai nam hai nữ. Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân là người yêu, nên Phó Tư Nguyên nói anh với Khương Liên Vân ngủ một phòng, phòng còn lại và sofa giường thì để Tô Tư Y với Tần Văn Hiên tự sắp xếp.
Sau đó anh kéo Khương Liên Vân tới ghế phụ cạnh ghế lái ngồi xuống, còn anh ngồi vào ghế lái, lái xe rời khỏi Lâm Thành.
Trên đường lái xe rời khỏi Lâm Thành, Khương Liên Vân mấy lần như muốn nói lại thôi, liếc nhìn Phó Tư Nguyên.
“Muốn nói gì thì cứ nói, đừng có nhịn.” Thấy cô mấy lần do dự như vậy, Phó Tư Nguyên trực tiếp bảo cô nói ra.
“Sao anh không hỏi ý kiến em mà đã tự tiện quyết định em ngủ chung phòng với anh vậy?”
Đã bảo cô nói, nên cô nói thẳng.
“Chúng ta là người yêu, ngủ cùng phòng chẳng phải bình thường sao? Huống hồ giường chỉ có thế, em không ngủ với anh thì ngủ với ai?” Phó Tư Nguyên quay đầu nhìn cô một cái rồi nói một cách đương nhiên.
Anh dừng một chút rồi nói thêm: “Với lại em đỏng đảnh như thế, chẳng lẽ có giường không ngủ lại đi ngủ dưới đất?”
“Em...” Khương Liên Vân bị anh nói đến nghẹn họng, nhất thời không biết phản bác thế nào.
“Tần Văn Hiên bị thương nặng, dù ngủ sofa giường hay ngủ phòng, cậu ta cũng chiếm một chỗ. Tô Tư Y chắc chắn sẽ chọn phòng, lại còn muốn ngủ một mình. Vậy ngoài ngủ với anh ra, chẳng lẽ em đành ngủ dưới đất thật à?”
“Với lại, chúng ta đâu phải chưa từng ngủ chung với nhau.”
Phó Tư Nguyên lại nói thêm một câu khiến Khương Liên Vân kinh ngạc không thôi.
