Chương 7: Anh Tư Nguyên vẫn khiến cô ấy thất vọng
Khương Liên Vân kinh ngạc nhìn anh nói: “Em bao giờ ngủ cùng anh chứ? Anh đừng có nói bậy.”
“Sao anh lại nói bậy? Một tuần nay chúng ta chẳng phải ngủ cùng nhau sao? Tối qua em còn lăn vào lòng anh ôm anh ngủ như một con heo nhỏ.” Phó Tư Nguyên một tay chống khuỷu tay lên cửa sổ xe, một tay nắm vô lăng, ngó Khương Liên Vân một cách trêu chọc.
“Gì mà ngủ cùng nhau chứ? Khác hoàn toàn được không? Chúng ta chỉ là ở một chỗ trống trải, chỗ ngủ gần nhau thôi nhé, anh chỉ vô tình nằm cạnh em thôi.” Khương Liên Vân vẻ mặt đầy nghi ngờ nhìn Phó Tư Nguyên: “Mà sao em không biết tối qua em lăn vào lòng anh vậy?”
“Dù em có chối thế nào thì bây giờ em vẫn phải ngủ chung phòng, ngủ chung giường với anh. Trước đây em không nhận thì thôi, nhưng qua đêm nay, em không nhận cũng không được.” Phó Tư Nguyên đắc ý trêu chọc Khương Liên Vân.
Khương Liên Vân mím môi nhìn anh.
Chết thật, cô nói không lại đại phản diện, tức ghê.
“Ngoan, đừng giận, tối nay cho em một gói bim bim cay.” Phó Tư Nguyên quay đầu nhìn cô, thấy cô phồng má giận dỗi, buồn cười đưa tay bẹo má cô dỗ dành.
“Ba gói.” Khương Liên Vân giơ tay về phía anh, dựng ba ngón tay.
“Không được, ăn nhiều bim bim cay không tốt cho sức khỏe.” Phó Tư Nguyên từ chối.
Một tuần nay cô ăn quá nhiều bim bim cay, cứ rảnh là lại đòi ăn, số tích trữ trong túi đeo chéo đã sớm hết sạch.
Không thể để cô ăn nhiều như vậy, dù có thích cũng không phải kiểu ăn thế này, phải kiểm soát mới được.
“Em không, em nhất định ăn ba gói.” Khương Liên Vân làm nũng.
Phó Tư Nguyên mím môi, mỗi lần cô làm nũng là anh không chống đỡ nổi, bất đắc dĩ nhượng bộ: “Hai gói, nhiều nhất hai gói, không thể nhiều hơn nữa, nếu còn làm nũng nữa, một gói cũng không cho.”
“Thành giao.”
Khương Liên Vân vui vẻ ngoan ngoãn ngồi ở ghế phụ, không quấy Phó Tư Nguyên nữa.
Phó Tư Nguyên nhìn cô vui vẻ, bỗng có cảm giác bị cô lừa.
Thôi thì bị lừa thì bị lừa, bạn gái của mình thì làm sao được, chiều thôi.
Chẳng qua nhiều thêm một gói bim bim cay thì có gì đâu.
Nhưng mà, nói lại, ai lừa ai còn chưa biết đâu.
Cho thêm một gói bim bim cay, sau này có thể đường hoàng ôm bạn gái ngủ, là anh lời, lời to.
Mà cô còn đồng ý với anh: cô phụ trách nuôi anh, cô phụ trách cho anh ăn no.
Không biết khi nào cô mới chịu thực hiện lời hứa cho anh ăn no, để anh ăn thịt đây.
Thở dài.
Phó Tư Nguyên nói không sai, Tô Tư Y chọn phòng còn lại, lấy lý do Tần Văn Hiên bị thương nặng không tiện di chuyển nên để Tần Văn Hiên ngủ giường sofa.
Tần Văn Hiên cũng không nghĩ nhiều mà đồng ý.
Hai người bàn bạc xong, Tô Tư Y hạ bàn trước sofa xuống, lấy chăn đệm trải giường sofa cho Tần Văn Hiên, rồi bảo anh nằm xuống nghỉ, cô ngồi bên cạnh nhìn anh.
Chờ đến khi Tần Văn Hiên mơ màng ngủ thiếp đi trong sự rung lắc của chiếc xe, Tô Tư Y mới nhìn về hai người phía đầu xe.
Cô nhìn hai người trong suốt một tuần này, tình cảm càng ngày càng tốt, càng ngày càng thân mật, trong lòng cô cảm giác “không nên như vậy” càng lúc càng sâu.
Cô cảm thấy Phó Tư Nguyên nên giống như Tần Văn Hiên, đặt cô lên vị trí đầu tiên, trong mắt đều là cô mới đúng.
Chứ không phải như bây giờ, suốt ngày xoay quanh Vân, xem cô như người vô hình.
Rõ ràng là cô với anh quen biết nhau sớm nhất.
Đúng, là cô đã se duyên cho Vân và anh Tư Nguyên đến với nhau, nhưng anh cũng không thể sau khi ở bên Vân mà bỏ mặc cô chứ.
Khi cô suýt bị người ta xâm phạm, một chút an ủi cũng không có, chỉ lạnh lùng một câu, anh ấy không phải bạn trai cô.
Chẳng lẽ không phải bạn trai thì không thể an ủi cô sao?
Vậy anh Văn Hiên cũng không phải bạn trai cô, chẳng phải anh cũng một lòng một dạ nhìn cô hay sao?
Chẳng lẽ trong mắt anh Tư Nguyên, phải có danh phận thì anh mới an ủi và bảo vệ người đó sao?
Tô Tư Y mang theo sự nghi hoặc, bất mãn và không cam tâm nhìn hai người ở đầu xe.
Cô cảm thấy anh Tư Nguyên đã thay đổi, Vân cũng đã thay đổi.
Hai người họ đối với cô không còn thân thiết như trước.
Cô đã vô tình làm gì khiến họ giận sao? Vì vậy họ mới đối xử với cô như thế?
Hay là do Vân muốn chiếm đoạt anh Tư Nguyên nên đã nói xấu cô trước mặt anh?
Tô Tư Y nghĩ vài khả năng mà vẫn không hiểu vì nguyên nhân gì.
Nghĩ đến cuối cùng, cô cảm thấy vấn đề nằm ở Vân.
Trước đây Vân từng muốn cướp anh Văn Hiên của cô, sau đó cô se duyên cho Vân và anh Tư Nguyên ở bên nhau, anh Tư Nguyên liền thay đổi.
Cho nên nhất định là do Vân, cho nên anh Tư Nguyên mới đối xử với cô như vậy.
Vốn dĩ cô tưởng anh Tư Nguyên đối xử với cô tốt như vậy, dù có ở bên Vân cũng sẽ không thay đổi, vẫn tiếp tục tốt với cô, nhưng kết quả thì sao, anh Tư Nguyên vẫn khiến cô thất vọng.
Nghĩ đến đây, Tô Tư Y buồn bã cúi đầu, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Chưa kịp nghĩ xong sẽ chất vấn Phó Tư Nguyên và Khương Liên Vân thế nào, chiếc xe lắc lư liên tiếp.
Tô Tư Y suýt ngã xuống sàn.
Cô hoảng sợ nhìn về phía đầu xe, phát hiện một đám zombie xuất hiện trước xe.
Zombie chặn đường, Phó Tư Nguyên trực tiếp lái xe đâm qua.
Mấy con zombie bị anh đâm bay đi vài mét, rồi bánh xe lăn qua người chúng.
Cơ thể và đầu não của zombie lúc này vẫn chưa cứng lắm, bánh xe lăn qua liền nghiền nát ngay.
Lốp xe và gầm xe đều dính đầy máu đen và thịt thối rữa của zombie, trên những mẩu thịt thối còn có vài con giòi bò lúc nhúc.
Cửa kính xe cũng bị văng vài mẩu thịt thối, Tô Tư Y nhìn những mẩu thịt thối bay tới, sợ hãi ngã ngồi xuống sàn, ngây người nhìn mấy mẩu thịt thối trên cửa kính.
Sau khi nhìn thấy đám giòi bò trên thịt thối, cô lập tức cảm thấy buồn nôn, vội bụm miệng đứng dậy chạy tới bồn rửa bát ở nhà bếp bên cạnh mà nôn thốc nôn tháo.
Nghe tiếng nôn, Khương Liên Vân quay đầu nhìn ra sau, thấy Tô Tư Y đang nôn, rồi nhìn thấy mẩu thịt thối trên cửa kính liền hiểu ngay.
Bất quá cô ngồi xa nên không nhìn thấy đám giòi trên thịt thối, không thì cô cũng nôn theo Tô Tư Y mất.
Nhìn thấy và nghe thấy động tĩnh của chiếc xe, bọn zombie đều đuổi theo xe, dần dần số zombie đuổi theo phía sau càng lúc càng nhiều.
Phó Tư Nguyên nhìn gương chiếu hậu, đạp ga hết mức, tăng tốc độ.
Anh lái xe rất giỏi, nhanh chóng bỏ xa bọn zombie phía sau.
Lâm Thành rất lớn, xe chạy lâu vậy vẫn chưa ra khỏi Lâm Thành.
Khi sắp rời khỏi phạm vi Lâm Thành, trời đã bắt đầu tối.
Buổi tối zombie hoạt động mạnh nhất, hành động nhanh hơn ban ngày, vì mất điện nên trên đường không có đèn đường, mà còn có nhiều xe bỏ hoang chắn đường.
Đường đêm thế này không dễ đi, rất nguy hiểm, Phó Tư Nguyên định tìm một chỗ an toàn qua đêm, sáng mai đi tiếp.
Sau đó anh tìm được một trạm xăng, anh quan sát kỹ một phen.
Trong cửa hàng có những người sống sót, bọn họ phát hiện ra xe của họ, liền chuyển đồ chặn cửa, không định cho họ vào.
Bất quá, Phó Tư Nguyên cũng không định vào cửa hàng.
Bọn họ có xe, không cần chen chúc với mấy người sống sót trong cửa hàng.
Phó Tư Nguyên lái xe đến một vị trí dễ quan sát xung quanh rồi dừng lại.
