Chương 68: Tự làm nghiệt không thể sống
Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng Tống Chương nữa, Thẩm Tuyết Ninh mới quay về chuồng bò, đóng cửa lại, rồi từ cửa lớn rời đi.
Trái Trái Phải Phải đứng trước cửa nhìn theo Thẩm Tuyết Ninh.
Ánh trăng sáng ngời đổ xuống người Thẩm Tuyết Ninh, kéo cái bóng cô dài thật dài, vô cùng yên tĩnh và thanh bình.
Ở một bên khác, Tống Chương vừa kinh hoàng vừa la hét chạy về làng, khiến dân làng sợ hết hồn, ai nấy đều từ trong nhà chạy ra xem.
Tống Chương không dám dừng lại, đợi đến khi chạy về nhà mới bình tĩnh được đôi chút, cũng kịp phản ứng lại — là Thẩm Tuyết Ninh.
“Không hổ là nữ ma đầu, thế mà lại lặng lẽ lẻn đến sau lưng hắn…” Tống Chương phản ứng lại, “Khoan đã, Thẩm Tuyết Ninh đến sau lưng hắn từ lúc nào?”
Nếu cô ta đã đứng đó nhìn rất lâu, vậy chẳng phải hắn thành trò hề rồi sao?
Thẩm Tuyết Ninh giỏi thật đấy!
Lúc này Tống Chương đã hoàn toàn bình tĩnh lại: Thẩm Tuyết Ninh, ta sẽ đấu với ngươi đến cùng!
Bà Tống từ trong phòng bước ra: “Tiểu Chương, vừa nãy cháu hét cái gì vậy?”
“Không có gì đâu, bà đi ngủ đi, cháu cũng đi ngủ đây.” Tống Chương vội vàng về phòng, cái bộ dạng nhát gan này đừng để thêm người khác biết.
……
Thẩm Tuyết Ninh đi được nửa đường thì Lưu Quyên và Thẩm Đông hấp tấp chạy tới: “Ninh Ninh, tiếng hét vừa nãy là sao?”
“Con không biết người đó, không rõ hắn làm gì.” Thẩm Tuyết Ninh vẻ mặt bình thản, không chút khác thường.
“Không liên quan đến con là được, đi, chúng ta về nhà.” Lưu Quyên yên tâm, ba người cùng nhau về nhà.
Thẩm Tuyết Ninh về nhà tắm rửa, trở về phòng, lấy cồn i-ốt ra xịt lên một vết bỏng trên tay.
Hôm nay lúc xào rau, một hạt ớt bắn ra rơi trúng tay cô, chỉ một hạt nhỏ xíu mà làm tay cô đỏ ửng lên, lúc này vẫn còn nóng rát đau.
Thẩm Oánh Oánh đến phòng Thẩm Tuyết Ninh, đưa thẻ nhớ cho cô, không ngờ lại thấy Thẩm Tuyết Ninh đang bôi thuốc: “Chị, tay chị bị thương rồi?”
Thẩm Tuyết Ninh cho Thẩm Oánh Oánh xem tay, ở vị trí ngón cái lòng bàn tay có một vết đỏ, đó là chỗ bị bỏng, tay cô rất trắng, vết bỏng không nặng nhưng lại vô cùng rõ ràng: “Chị không sao, chỉ bị bỏng một chút thôi, mai là khỏi.”
“Chị, để em bôi thuốc cho chị.” Thẩm Oánh Oánh dùng tăm bông y tế nhẹ nhàng lau cồn i-ốt trên tay Thẩm Tuyết Ninh, rồi bôi thuốc mỡ lên, “Đỡ hơn chưa ạ?”
“Đỡ nhiều rồi.” Thẩm Tuyết Ninh mỉm cười với Thẩm Oánh Oánh.
“Chị, ngủ sớm đi.” Thẩm Oánh Oánh quan tâm nói.
“Chị biết rồi, em cũng đi ngủ đi.” Thẩm Tuyết Ninh gật đầu.
Thẩm Oánh Oánh thu dọn đồ đạc rồi mới quay về.
Thẩm Tuyết Ninh cắm thẻ nhớ vào máy tính, xuất video hôm nay ra, bắt đầu chỉnh sửa.
Đang chỉnh sửa thì có một người không ngờ tới nhắn WeChat cho Thẩm Tuyết Ninh: “Ninh Ninh, dạo này em sống có tốt không? Sắp Trung thu rồi, em định đón thế nào?”
Tin nhắn là do anh cả nhà họ Thẩm, Thẩm Tuấn Vũ, gửi đến. Thẩm Tuyết Ninh nhìn chằm chằm tin nhắn một lúc, rồi trả lời: “Sống khá tốt, cảm ơn anh đã quan tâm.”
Thẩm Tuấn Vũ: “Bây giờ em có rảnh không?”
Thẩm Tuyết Ninh: “Hơi bận một chút, anh có việc gì cứ nói, em có thể tranh thủ làm được.”
Thẩm Tuấn Vũ: “Ninh Ninh, hệ thống của công ty có một vấn đề nhỏ, em có thể giúp sửa một chút không?”
Thẩm Tuyết Ninh thật sự bất ngờ: “Em ạ? Lập trình viên của công ty không xử lý được sao?”
Thẩm Tuấn Vũ: “Kỹ thuật của họ không bằng em, không xử lý nổi. Ninh Ninh, em giúp sửa một chút, anh sẽ tính phí theo giá thị trường.”
Thẩm Tuyết Ninh nhàn nhạt nhếch môi, làm ra vẻ khách khí: “Lúc em ở nhà họ Thẩm, anh đối xử với em không tệ, em sẽ không lấy tiền của anh. Anh gửi tài khoản đăng nhập và mật khẩu cho em, em sẽ xem thử.”
Thẩm Tuấn Vũ: “Ninh Ninh, cảm ơn em.” Sau đó anh gửi tài khoản và mật khẩu cho Thẩm Tuyết Ninh.
Yêu cầu như vậy Thẩm Tuyết Ninh không thể từ chối, dù sao cũng có hai mươi hai năm ơn nuôi dưỡng, trong hai mươi hai năm đó, người nhà họ Thẩm đều thật lòng đối xử tốt với cô.
Chuyện này rất nhanh đã bị anh hai nhà họ Thẩm, Thẩm Tuấn Kỳ, biết được. Anh ta tỏ vẻ phản đối: “Anh cả, sao anh lại giao thứ quan trọng như vậy của công ty cho Ninh Ninh?”
Thẩm Tuấn Vũ nhìn Thẩm Tuấn Kỳ đang sốt ruột: “Ninh Ninh mới rời đi chưa đầy hai tháng, em đã nghi ngờ nó rồi sao?”
Thẩm Tuấn Kỳ biện giải: “Em không nghi ngờ nó, anh thử nghĩ xem, lúc Ninh Ninh đi, chúng ta không một ai giữ lại. Với tính cách của Ninh Ninh, nó có thể không ghi hận sao? Lỡ như nó động tay chân gì đó, anh có biết không?”
Thẩm Tuấn Vũ chần chừ: “Anh tin Ninh Ninh không phải người ăn cháo đá bát.”
Thẩm Tuấn Kỳ bất lực: “Bây giờ tài khoản mật khẩu đã đưa rồi, hối hận cũng vô ích.”
Đang nói thì cửa thư phòng bị đẩy ra, Thẩm Na Na mặc toàn đồ hiệu bước vào: “Anh cả, anh hai, em nấu bữa khuya cho hai anh, hai anh ăn chút đi.”
Hai người cùng nhìn về phía Thẩm Na Na.
Cô em gái này vẫn khá tốt, chỉ là quá tầm thường, ngoài việc nấu ăn ra thì chẳng có gì nổi bật, so với Ninh Ninh quả thật một trời một vực.
Thẩm Na Na đứng đó bồn chồn: “Anh cả, anh hai, em… em có gì không đúng sao?”
“Không có gì, em để bữa khuya lên bàn trà cho bọn anh, bọn anh có chút việc, em ra ngoài trước đi.”
“Khoan đã.” Thẩm Na Na trong lòng có nghi hoặc, “Vừa nãy em nghe hai anh nhắc đến Thẩm Tuyết Ninh, cô ta làm sao vậy?”
Cô ta quá để tâm đến Thẩm Tuyết Ninh.
Lần đầu tiên gặp Thẩm Tuyết Ninh là cảm giác tự ti, một người như thiên nga, một người như vịt con xấu xí, cảm giác tự ti đó khắc sâu vào xương tủy cô ta, cả đời cũng không quên được.
Lần thứ hai gặp Thẩm Tuyết Ninh là sự lúng túng, Thẩm Tuyết Ninh đã rơi vào vũng bùn, nhưng cô vẫn rực rỡ chói mắt, như viên ngọc trai lẫn trong cát. Còn cô ta mặc quần áo giống Thẩm Tuyết Ninh, kiểu tóc giống Thẩm Tuyết Ninh, vẫn một trời một vực.
Thẩm Tuấn Vũ ấp a ấp úng nói: “Nhờ Ninh Ninh giúp bọn anh bảo trì hệ thống, có chút vấn đề.”
Lời này như chạm vào nỗi đau của Thẩm Na Na, cô ta kích động: “Hệ thống của công ty chúng ta tại sao lại phải tìm Thẩm Tuyết Ninh, cả nước có bao nhiêu người, tìm ai không được, cứ nhất định phải tìm Thẩm Tuyết Ninh?”
Thẩm Tuấn Vũ giải thích một câu: “Ninh Ninh trước đây từng bảo trì, hiểu rõ hơn, nên tìm nó.”
Thẩm Na Na có cảm giác bị phản bội, cảm giác này khiến cô ta vô cùng khó chịu: “Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ, hai anh không sợ cô ta phản bội sao?”
Thẩm Tuấn Vũ nhíu mày, gương mặt tuấn tú trầm ổn bình tĩnh: “Ninh Ninh sẽ không như vậy.”
Thẩm Na Na kích động: “Hai anh đuổi cô ta ra khỏi nhà họ Thẩm, trong lòng ai cũng sẽ không dễ chịu. Bây giờ hai anh giao thứ quan trọng như vậy cho cô ta, cô ta nhất định sẽ động tay chân.”
Thẩm Tuyết Ninh dựa vào cái gì, đã rời khỏi Thẩm Gia Lệ rồi mà còn có thể tiếp xúc với cơ mật của nhà họ Thẩm.
Thẩm Tuấn Kỳ đứng về phía Thẩm Na Na: “Anh cả, hay là thôi đi?”
Thẩm Tuấn Vũ nói: “Anh đã giao việc cho nó rồi, bây giờ rút lại, nó sẽ nghĩ về chúng ta thế nào?”
“Hai anh không tiện nói, để em nói.” Thẩm Na Na lập tức gọi điện cho Thẩm Tuyết Ninh, động tác nhanh đến mức Thẩm Tuấn Vũ và Thẩm Tuấn Kỳ căn bản không kịp ngăn cản.
Điện thoại đổ chuông hai tiếng, được Thẩm Tuyết Ninh bắt máy, giọng cô bình thản nhẹ nhàng: “Có việc gì sao?”
