032 Chú sói con giả ngoan
Chưa kịp để Nam Dã phản ứng, Diệp Nhan bên cạnh bỗng kêu lên một tiếng, rõ ràng cũng đã để ý đến chú sói con đang lẩn trốn kia.
Hai người đối mắt nhìn nhau.
Diệp Nhan nói: “Nghe nói con của biến dị thú dù còn nhỏ nhưng trí thông minh rất cao. Nó đã tận mắt chứng kiến cảnh những dị năng giả kia giết hại mẹ nó, chắc chắn sẽ ghi hận loài người. Đáng tiếc, nếu có thể nhận chủ, nuôi nó lớn chắc chắn sẽ là một chiến lực mạnh.”
Nam Dã cũng đương nhiên nghĩ đến điều đó.
Nhưng thực ra dù không có điểm đó, cô cũng chẳng có ý định nuôi con sói này.
Dù sao cô cũng phải làm việc, trong nhà chỉ có một thằng nhỏ bệnh hoạn vừa ngây thơ vừa tàn nhẫn.
Lẽ nào lại để con mèo mắt đỏ lông trắng kia giúp cô nuôi nó sao? Cười chết mất, chú sói con này không bị con quái nhỏ kia ăn thịt là may rồi.
Ngay lúc hai người còn do dự, đội trưởng mới cũng phát hiện tình hình bên này.
Anh ta bước vào bụi cây định bắt con sói nhỏ, nhưng không ngờ con sói hung hăng kêu lên, lại bắn ra một mũi tên băng nhỏ.
Sức tấn công của mũi tên băng không lớn, nhưng đúng là khiến người ta hơi bất ngờ.
Đội trưởng là một người đàn ông tráng kiện, đánh rơi mũi tên băng nhìn sang, thì thấy con sói nhỏ vừa rên rỉ vừa chạy đến bên chân Diệp Nhan, người gần nó nhất.
……Tự chui đầu vào lưới?!
Diệp Nhan lại bị dọa lùi lại, nhưng con sói nhỏ cứ như chú chó con không biết trời cao đất dày trong làng, chạy bằng đôi chân ngắn cũn đuổi theo Diệp Nhan.
Nhất thời cảnh tượng có chút hài hước, mọi người xung quanh đều cười lên.
Hoàng hôn sắp buông, mái tóc dài đen nhánh từng sợi buông xõa trên vai Nam Dã, đôi mắt đen nhánh như mực của cô trong veo lạnh lùng không chút cảm xúc thừa. Nhìn một hồi, cuối cùng cô không nhịn được, một tay kéo Diệp Nhan ra sau lưng, rồi một cước đạp bay cục bông trắng nhỏ đang chạy theo sau.
Diệp Nhan chạy đến mặt đỏ bừng, thở hổn hển nhìn cô, mắt đầy cảm kích.
Cô nén giọng nghẹn ngào giải thích: “Tôi sợ chó!”
“Ú~~” Chú sói con bị đạp một cước cực mạnh, lăn tròn mấy vòng ra sau.
Bò dậy, nó lắc đầu nhe răng, nhưng lại ngoan cố chạy lại, hai chân trước ôm lấy ống quần của Nam Dã, oa oa oa khóc.
Trông thật đáng thương.
Nam Dã: “……”
Cái đồ đần này rốt cuộc đang làm gì vậy?
Cô thực sự muốn đạp bay cái thứ nhỏ này một lần nữa, nhưng nó bám chặt lấy ống quần cô, mặt dày mày dạn, thế nào cũng văng không ra, trừ khi cô cúi xuống dùng tay gỡ ra.
Hệ thống từ trên vai cô cười hì hì: “Túc chủ bảo bảo, nó thích cô kìa!”
Nam Dã mặt không cảm xúc, trong lòng đáp: “Thích cái đầu ngươi ấy!”
Cúi đầu lại thấy con sói ngước cái đầu đầy lông, oa oa khóc nức nở, giống như một con mèo con giả ngoan vậy.
Nam Dã lập tức tức đến nỗi răng càng thêm đau, thực sự là thứ này giống hệt cái dáng mặt dày mày dạn đáng thương của con quái nhỏ nuôi trong nhà.
Cứ như không có cô, nó chỉ còn mỗi bãi rác để về.
Lúc này gió hơi lớn, Nam Dã cúi xuống, tóm gáy con sói nhỏ xách nó lên giữa không trung.
Rồi dưới ánh mắt ngưỡng mộ của Diệp Nhan, cô mặt không biểu cảm hỏi đội trưởng: “Đội trưởng, bắt được rồi, có giết không? Anh ra tay hay tôi làm?”
Đội trưởng hứng thú chạy lại, cong ngón tay búng vào cái đầu tròn xoe của con sói.
Con sói bèn hung dữ thò đầu ra định cắn anh ta, nhưng khi Nam Dã cúi nhìn, không hiểu sao mắt xanh lam của nó đầy lệ, lại oa oa khóc lên, dường như giây sau sẽ tắt thở.
Đội trưởng vừa mừng vừa ghen tị: “Nam Dã, xem ra chú nhỏ này rất thích cô đấy!”
Nam Dã: “……” Sao mà giống y hệt lời hệ thống nói thế, cô chẳng thích mấy sinh vật vờ ngoan ngoãn thực chất tàn nhẫn nguy hiểm này chút nào.
Giây sau, cô lạnh mặt vứt con sói vào lòng đội trưởng, nói dối không chớp mắt: “Đội trưởng, nó cũng rất thích anh.”
……Nhưng cuối cùng, chú sói con này vẫn được Nam Dã mang về nhà.
Bởi vì chú sói này hơi bị hai mặt: chỉ cần ở trong tay người khác, nó như một tên tiểu bá vương không chịu thua, nhưng hễ thấy Nam Dã là lại cụp đuôi, nịnh bợ giả ngoan.
Muốn giết, đôi mắt đẹp của nó lại đáng thương rưng rưng.
Đội trưởng thấy nó là biến dị thú, lại có dị năng, không nỡ vứt bừa ngoài hoang dã, đành để Nam Dã giúp nuôi một thời gian.
Nam Dã không hiểu tại sao, cho đến khi hệ thống nhắc nhở: “Túc chủ bảo bảo, có phải vì trên người cô có khí tức của phản diện, nên nó mới sợ cô không? Dù sao phản diện là dị chủng cấp S bẩm sinh, uy áp của hắn trời sinh khiến các dị chủng cấp thấp và sinh vật biến dị khác phải thần phục.”
Nam Dã trầm ngâm “ồ” một tiếng.
Lại cụp mắt lặng lẽ sờ lên vết đỏ trên cổ mình. Da cô mềm mại.
Dấu vết chói mắt sau khi bị liếm cắn xuất hiện vào buổi sáng đến giờ vẫn chưa tan.
Cô ngắt từng chữ hỏi: “Trên người tôi, có khí tức của hắn?”
Đến bây giờ cô vẫn nghi ngờ dấu vết trên cổ là do thằng điên nhỏ đó để lại.
Nhưng theo cô, những thứ này không hề liên quan đến mập mờ hay thích thú gì cả.
Mà là vì con quái nhỏ thực sự muốn ăn thịt cô, nhưng lại muốn chơi trò chơi với cô, trò chơi chưa kết thúc, hắn đương nhiên sẽ không lật mặt, nên chỉ cắn cổ cô để đỡ thèm.
……
Nam Dã dẫn chú sói con về khu nhà ở, mở cửa ra thì phát hiện phòng khách không bật đèn.
Cô bật đèn, ném chú sói xuống đất, tìm một vòng trong căn phòng trống trải, đều không tìm thấy phản diện, chỉ thấy trên bàn ăn bày một bàn đồ ăn vẫn còn hơi ấm.
Nam Dã cau mày, bóp nhẹ đầu ngón tay, đó là động tác vô thức khi cô bực bội.
Chú sói con thì hoảng sợ quanh quẩn dưới chân cô, cô đá nó ra, rốt cuộc hỏi hệ thống: “Thẩm Khí đi đâu rồi?”
Hệ thống thỏ con bắt đầu bật công nghệ tìm vị trí phản diện: “Túc chủ chờ chút.”
Đột nhiên, cửa sổ phòng khách bị gõ vang.
Nam Dã mặt không cảm xúc nhìn sang, thì thấy thiếu niên bên ngoài mặc một chiếc áo choàng xám rộng thùng thình không biết nhặt từ bãi rác nào.
Hắn ngồi xổm ngoài cửa sổ, đôi chân trắng nõn vương từng sợi máu tươi, lạnh đến đỏ ửng, mà thiếu niên ngước hàng mi đen nhánh, khuôn mặt tinh xảo yêu mị ngây thơ vô tội mỉm cười ngoan ngoãn với cô, đôi môi mỏng hồng nhuận, điểm một nốt ruồi nhỏ.
Không tiếng động gọi: “Chị ơi~~”
Tim Nam Dã thắt lại, bị bộ dạng đáng thương như mèo hoang của người này làm tức đến nỗi thái dương giật giật, cô đi qua mở cửa sổ, túm lấy vạt áo thiếu niên định mắng, nhưng ánh mắt chạm phải đống tinh hạch lấp lánh năm màu sặc sỡ trong lòng hắn thì đột nhiên sững lại.
“......” Cô kéo người từ cửa sổ xuống, người đó bị thương chân đứng không vững, đống lấp lánh trong lòng lăn lóc trên mặt đất, rơi đầy đất, ánh sáng từ tinh hạch chiếu ra chói lóa mắt, tựa như ác ma tha hết bảo thạch về tổ.
Ánh mắt Nam Dã trở nên sâu thẳm, ngước mắt chạm phải nụ cười rụt rè ngoan ngoãn nịnh bợ của người kia, rất lâu sau mới bất đắc dĩ thở dài một hơi, rồi đóng cửa sổ lại, bế ngang con mèo không nghe lời này lên đặt trên ghế sofa.
Trong lòng bi thảm nghĩ, con quái nhỏ này đúng là sinh ra để khắc cô.
