033 Nó bắt nạt em, chị là đồng phạm
Cô ngồi xổm trước mặt người này, ngón tay cầm cằm nhọn hoắt trắng bệch của hắn lắc lư, lạnh lùng hỏi: "Mấy cái tinh hạch này từ đâu ra?"
Thiếu niên khẽ chớp đôi mắt đỏ sẫm lấp lánh, sau đó hàng mi dài rũ xuống, rồi lại ngước lên nhìn thẳng vào con ngươi đen láy của cô gái: "Chị, Lâm Hướng Lộc nói con gái đều thích mấy viên đá quý lung linh đẹp đẽ này, nên em đã ra ngoài giết thật nhiều quái vật, moi đá quý trong đầu chúng mang về nhà, tất cả đều dành cho chị!"
Lâm Hướng Lộc? À, con nhóc năm tuổi thích ăn cay của quái vật nhỏ ấy à.
Nam Dã mở miệng định nói, rồi lại thức thời ngậm lại, chẳng lẽ hỏi cậu chú mèo nhỏ yếu ớt này đã giết bao nhiêu quái vật thế nào sao.
Thiếu niên lại ủy khuất rũ mi, những ngón tay rõ khớp nắm lấy tay áo cô gái trong tích tắc, mắt như mở van xối ào trở nên ướt sũng, cậu nhỏ giọng nói: "Chị, chân em đau quá, chân em sắp chết mất."
Nam Dã vốn nghiêm mặt chuẩn bị cơn giận, nghe cậu nói với giọng như một đứa trẻ ngây thơ ủy khuất thế này vẫn nhịn không được bật cười, vô cớ thấy người này hơi giống một con mèo nhỏ đánh nhau thua ở bên ngoài, về tìm chủ nhân khóc lóc.
Cô cố gắng gạt sạch những suy nghĩ lung tung làm yếu đi hình tượng phản diện trong đầu, ngón tay nắm lấy mắt cá chân gầy guộc đầy xương của người này, chất vấn: "Không phải bảo em đừng chạy lung tung sao? Giày đâu?"
Thiếu niên nghe câu hỏi lạnh lùng của cô, hoảng sợ trợn tròn mắt: "Chị xin lỗi, em không cố tình chạy lung tung."
Khoé mắt cậu ửng đỏ mờ mờ, không thoải mái cố thu chân về, nhỏ giọng kêu: "Chị, chân đau quá."
Nam Dã nheo mắt lơ đãng nhìn vào đôi mắt đỏ rưng rưng của cậu, dường như có chút lo lắng: "Yên tâm, chân em không chết đâu."
Thiếu niên nghe lời an ủi liền vui vẻ khẽ cười, hàng mi dài từ rung động loạn cuối cùng yên ổn: "Chị, thật ạ?"
Nam Dã vừa tìm hộp thuốc, vừa mặt không đổi sắc uy hiếp: "Nhưng em thì có. Thẩm Khí, ngày mai mà còn chạy lung tung làm bẩn thỉu đầy thương tích, chị sẽ đánh chết em!"
Thiếu niên ngây người trợn mắt, cho đến khi cây bông tẩm iod trong tay cô gái đâm mạnh vào vết thương của cậu, mới rên lên một tiếng rất nhỏ. Cậu đang rũ mi, dùng cái đầu không mấy thông minh nghĩ cách làm sao để cô gái tha thứ và thương cậu hơn chút nữa.
Bỗng nghe thấy từ bên ghế sofa truyền đến một tiếng tru nhẹ.
Cậu trợn to mắt, đôi mắt đỏ sẫm quấn quýt một tầng u ám cúi đầu nhìn xuống, vừa vặn đối diện với một đôi mắt xanh trong veo đẹp đẽ.
"..."
Thẩm Khí không biết phản ứng lúc này của mình là thế nào, nhưng chỉ cảm thấy toàn thân dâng lên hàn khí, tình cảm và lý trí đều lung lay sắp đổ, gần đến ranh giới mất kiểm soát.
Mặt cậu trắng bệch, như bị người ta tuyên án tử hình, bỗng nhiên nắm chặt cổ tay cô gái run rẩy hỏi: "Chị, đây là cái gì?! Chị lại nhặt một con mèo nhỏ, không cần em nữa sao?"
Đến cuối câu giọng run không thành tiếng, khoé mắt nuôi dưỡng nước mắt cũng tức khắc trào ra.
Khác với trước kia, giọt lệ này không phải để giả vờ đáng thương làm chị mềm lòng.
... Mà là thật sự sợ hãi.
Cậu gắt gao bấu chặt cổ tay cô gái, mu bàn tay trắng bệch nổi gân xanh, đôi mắt đỏ rực không còn ánh sáng, gắt gao nhìn chằm chằm vào đôi mắt bình tĩnh của cô, chờ đợi phán quyết từ từ buông xuống.
Nam Dã lại không biết người này đang phát điên cái gì, cô chịu đau giãy ra khỏi tay, nhưng giây tiếp theo hai vai lại bị người trước mặt ấn xuống, khuôn mặt tinh xảo trắng bệch của cậu kề sát cô, mày mắt yêu mị nhưng chết lặng, đôi môi mỏng dính sát chóp mũi cô, hàng mi dài ướt át run rẩy.
Trong im lặng, thiếu niên dùng mu bàn tay lau đi nước mắt ở khoé mắt, gần như nhẹ nhàng dỗ dành cười với cô: "... Trả lời em đi, chị."
Và tiếng nhắc nhở của hệ thống cũng vang lên lúc này: 【Phát hiện chỉ số hắc hóa của phản diện tăng lên một, tăng lên một tăng lên một...】
Chỉ mấy giây ngắn ngủi đã tăng năm điểm, thật khiến người ta hãi hùng.
Nam Dã khẽ nhíu mày, nhìn vào đôi mắt thiếu niên càng ngày càng đỏ, khẽ gọi tên hắn: "Thẩm Khí, em quên những lời chị nói rồi sao?"
Thẩm Khí ngẩn ra một lát, rồi lại chán nản cụp mí mắt cười lạnh: "Chị nói gì cơ? Là nói ghét em, là nói em bẩn, hay là..." Những lời u ám phát điên còn chưa nói hết, đã bị cô gái đập mạnh vào đầu.
Chàng thiếu niên thân hình cao lớn cúi mắt nhìn cô gái giữa hai chân mình, nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn xinh xắn, cho đến khi cô mặt không đổi sắc nhưng giọng nói bất lực: "Thẩm Khí, chị nói chị sẽ không vứt bỏ em, em chẳng nghe lọt tai tí nào đúng không?"
Thẩm Khí chớp mắt chậm rãi, tay đang nắm cổ tay cô gái đột nhiên buông ra, cậu thở hổn hển, đôi mắt đỏ sẫm phát hiện cổ tay cô gái đã xuất hiện một vòng hằn đỏ thì càng trở nên chột dạ: "Chị, em..."
Nam Dã tâm trạng lên xuống thất thường, lúc này cũng lười nhìn bộ dạng chột dạ đáng thương của hắn, cô cúi mắt tiếp tục xử lý vết thương trên chân hắn.
Xử lý xong vết thương, để hộp thuốc lại chỗ cũ, sau đó rửa tay xong mới đi ăn cơm.
Thẩm Khí lập tức muốn đi theo.
Nam Dã lạnh lùng liếc hắn một cái: "Không được cử động, mấy ngày nay vết thương không được dính nước."
Con sói con kia run rẩy và tinh ý lủi sang trốn dưới chân cô gái, kêu ẳng ẳng, còn Nam Dã thì ném một miếng thịt trong bát xuống đất cho nó ăn.
Thẩm Khí lạnh lùng nhìn con sói con.
Bỗng nhiên cảm thấy mình dường như còn không bằng cái thứ xấu xí này.
Cậu biết mình có bệnh, cậu biết mình tởm lợm dơ bẩn, trước kia cậu có thể bất cần đời cười nói những lời tự hạ thấp mình, nhưng bây giờ lại thấy chẳng buồn cười chút nào.
......
Thiếu niên đặt chân quấn băng trắng lên ghế sofa, muốn cuộn mình trong chăn len, nhưng cậu quá to lớn, đành phải hạ cầu dùng chăn che nửa mặt.
Nam Dã ăn cơm xong, vào bếp rửa chén bát, đi ra thì thấy Thẩm Khí vẫn co rúc trên sofa bất động, những ngón tay thon dài trắng bệch nắm một góc chăn, tạo thành một sự tương phản mạnh với dáng vẻ căng thẳng lúc trước...
Ngược lại lại khiến Nam Dã cảm thấy sợ.
Nam Dã đi tới đứng trước sofa, con sói con kia chỉ số thông minh thật sự cao, nhìn ra thiếu niên sợ cô, liền mượn uy sói hay uy người nhảy lên sofa, ngoạm một góc chăn giật lấy, cường thế chiếm chỗ trên sofa an tâm ngủ.
Thẩm Khí ngẩn người sững sờ, đôi mắt đỏ dưới bàn tay che nửa vẫn còn ươn ướt, cậu ngồi dậy muốn nói lại thôi nhìn con sói con ở cuối ghế, rồi lại ngước nhìn cô gái đang đứng trên cao nhìn xuống, đáng thương nhỏ giọng trách: "Nó bắt nạt em, chị là đồng phạm."
Cậu buồn bã vô cùng, ôm gối cuộn thành một cục, đôi tai mèo trắng muốt rũ thõng.
Bím tóc xù trắng rối bù, hắn nói rất nhỏ: "Ghét chị."
Nam Dã vô cớ trở thành đồng phạm và bị phản diện ghét: "..."
