Chương 21: Hái chè
“Chị Ôn Nhiên là bạn tiểu học của anh trai em, hồi nhỏ đi học tan học tụi em thường đi cùng nhau, nên em biết chị ấy.” Kiều Niên uống một ngụm nước rồi nói.
“Hê hê, thanh mai trúc mã à?”
“Phải đấy, chị Ôn Nhiên của cậu đẹp thật đấy, nghe nói vẫn độc thân, cậu nhóc phải để tâm vào đấy.”
“Đúng đó, nếu cậu không có ý thì giới thiệu cho tôi đi.”
“Đi đi đi, mấy cậu không được đánh chủ ý vào chị Ôn Nhiên.”
“Ồ, đã bảo vệ rồi à!”
“Cút cút cút!”
“Còn có cục bột nhỏ, cậu còn có biệt danh dính người như vậy à?”
“Mấy cậu nói nữa là tôi không khách khí đâu!”
“Được rồi được rồi, không nói không nói, đây là cách gọi riêng của chị Ôn Nhiên dành cho cậu được chưa!”
“Mẹ kiếp, có giỏi thì đừng chạy!”
Ôn Nhiên không biết rằng cô mới đến đồn một lần đã bị người ta nhớ thương, mà người nhớ thương cô lại là một cậu em nhỏ hơn cô bốn tuổi.
Dù có biết cô cũng chẳng quan tâm, nhiều nhất cũng chỉ nói một câu: Chị đây xi măng bịt tim rồi, kiếp này dứt tình đoạn ái.
Về đến nhà, đỗ xe xong, Ôn Nhiên ôm đồ vào nhà, việc đầu tiên là bật điều hòa. Trời nóng thế này, không có điều hòa cô chẳng biết sống sao.
Đợi thân nhiệt hạ xuống, Ôn Nhiên lấy ra một cốc nước đá lạnh, thứ này cô làm nhiều từ đợt bão tuyết năm ngoái.
Vừa thổi điều hòa vừa uống nước đá, Ôn Nhiên lại lấy điện thoại ra xem số dư. Cũng được đấy, chuyến lên thị trấn này kiếm thêm được 8 nghìn tệ, không lỗ.
Uống xong nước đá, cô lại ra vườn sau, cho đám gia súc uống nước, nhìn mấy cây trồng trong vườn ủ rũ, có vẻ phải tưới nước rồi.
Tưới nước cho cây trồng cũng có kỹ thuật, thường thì trời nóng thế này, tốt nhất nên tưới vào buổi sáng. Nước buổi trưa và buổi tối đã bị nắng làm nóng, tưới vào không tốt cho cây.
Đi một vòng, nóng đầy mồ hôi, Ôn Nhiên về nhà nghỉ ngơi một lát, rồi bắt đầu chuẩn bị bữa trưa cho mình và Đại Hắc.
Thời tiết này thực ra chẳng có hứng ăn uống gì. Ôn Nhiên làm mì lạnh, còn cho Đại Hắc là thức ăn cho chó mua ở chợ, nhưng Đại Hắc có vẻ không thích, dùng ánh mắt u oán nhìn cô. Ôn Nhiên không nuông chiều nó, thích thì ăn không thì thôi.
Ăn mì lạnh xong không có việc gì khác, Ôn Nhiên nằm trên giường mây. Trời nóng thế này, không nói gì đến cây trồng, ngay cả người cũng hơi ủ rũ.
Ôn Nhiên tính toán trong lòng, sáng mai dậy tưới cây trước, ngày kia cô muốn lên núi một chuyến. Vì thời tiết, mấy hôm nay cô không lên núi.
Mấy hôm trước nghe chị họ bên bác nói, sau làng họ có một vườn chè bỏ hoang, Ôn Nhiên muốn đi hái ít chè dại về.
Thực ra chè hái vào mùa hè khá đắng chát, không ngon bằng các mùa khác, nhưng Ôn Nhiên không quan tâm. Giờ không hái, năm sau chưa chắc đã còn, thời tiết thế này, nếu cứ không mưa thì sớm muộn cũng chết khô.
Sáng hôm sau, Ôn Nhiên dậy sớm tưới cây. Khoai tây khoai lang không như các loại cây khác, không cần nhiều nước, có không gian giúp sức, Ôn Nhiên làm xong cả buổi sáng.
Chiều hôm đó Ôn Nhiên không làm gì khác, lại nằm trong nhà cùng Đại Hắc xem tivi.
Sáng hôm sau, Ôn Nhiên thu dọn đồ đạc, sắp xếp đám gia súc trong nhà xong, liền dẫn Đại Hắc lên núi. Đi hơn một tiếng mới đến vườn chè bỏ hoang mà chị họ nói.
Nhưng cũng hái chẳng được bao nhiêu, vì nắng quá to, cứ hái một lúc lại phải vào chỗ mát nghỉ ngơi, không thì dễ bị say nắng.
Cứ thế, Ôn Nhiên hái hơn một tuần, nhìn trong không gian có gần mấy chục cân lá chè tươi, cô mới không lên núi nữa.
Lá chè tươi cần sao, Ôn Nhiên không biết nghề này, nhưng bố Ôn thì biết. Tuy chè sao ra không ngon lắm, nhưng cũng có hương vị riêng.
Ôn Nhiên mang chè đến chỗ bố Ôn. Mấy chục cân lá tươi, sao xong chỉ còn chưa đến mười cân. Ôn Nhiên chia một nửa cho bố Ôn, cũng học được nghề sao chè.
Thực ra sao chè quan trọng nhất là lửa và diệt men, chỉ cần nắm được hai điểm này là có thể tự sao chè. Ôn Nhiên quyết định khi nào rảnh sẽ đi hái thêm ít lá về tự sao.
Ôn Nhiên lại ở nhà lười biếng mấy hôm, rồi chú út tìm đến, bảo có một cái ao cạn nước, trong đó có nhiều cá tôm nhỏ, hỏi cô có muốn đi bắt không.
Ôn Nhiên không nói hai lời, mang theo giỏ cá cùng chú út đi ngay. Cái ao này do chú út đào, cá to đã bán hết, giờ còn sót lại ít cá tôm nhỏ. Mọi năm chú út để dân làng đến bắt.
Nhưng năm nay Ôn Nhiên ở nhà, nên chú út tìm cô. Thứ tốt thế này Ôn Nhiên sao có thể bỏ qua, gọi điện cho Ôn Độ, ba chú cháu bắt đầu vớt.
Chú út và Ôn Độ chỉ bắt loại cá to, Ôn Nhiên ở phía sau bất kể to nhỏ đều bắt hết. Ao không còn nước, cá nằm trong vũng bùn, nên cũng không khó bắt.
Đến lúc mặt trời lặn, bố mẹ Ôn làm đồng về ngang qua, cũng xuống phụ bắt.
Mấy người bận đến tối mịt không thấy đường mới về nhà. Ôn Nhiên lấy mấy cái chậu lớn, bỏ hết cá nhỏ vào. Hôm nay muộn quá, chỉ còn cách mai xử lý.
Từ không gian lấy ra một đĩa lòng heo kho, một đĩa cá nhỏ chiên, lại trộn một đĩa dưa chuột, làm một nồi tôm hùm đất cay lớn, hâm nóng hơn chục cái bánh bao to.
Chuẩn bị xong, cô gọi điện cho bố mẹ Ôn và chú út sang ăn cơm.
Đợi mọi người đến đông đủ, Ôn Nhiên lại lấy ra một thùng bia. Tôm hùm đất với bia, đúng là tuyệt phối.
Ôn Độ ăn không ngóc đầu lên được. Ở nhà suốt ngày bị mẹ nấu trứng gà xào cho phát sợ, ngoài trứng xào ớt xanh thì cà chua xào trứng, còn có dưa chuột xào trứng, tóm lại trong mắt mẹ cậu, cái gì cũng có thể xào với trứng.
Bố Ôn và chú út vừa uống bia vừa nói chuyện thời tiết gần đây. Ôn Nhiên xen vào: “Thời tiết thế này mà cứ không mưa, sang năm bố đừng trồng lúa với lúa mì nữa, chuyển sang trồng khoai tây khoai lang đi.”
Mẹ Ôn nói: “Trồng mấy thứ đó ai mua, bán cũng chẳng được.”
Ôn Nhiên nói: “Thế thì đừng bán, để nhà mình ăn.”
“Thì ăn đến bao giờ, đến lúc đó hỏng hết.” Mẹ Ôn nói.
“Thế thì làm miến dong, để được lâu.” Ôn Nhiên đề nghị.
Rồi cô lại nói với chú út: “Chú út, năm nay thu hoạch xong, chú cũng lấy lại đất của chú đi.” Chú út có đất, nhưng không trồng, nên cho nhà bác cả trồng.
“Lấy lại làm gì, chú có trồng đâu.” Chú út không để ý.
“Ôn Nhiên nói đúng, nếu cứ không mưa, sang năm chú đi đâu mà mò cá bắt tôm? Có đất chú còn thu được chút lương thực, không đến nỗi chết đói.” Bố Ôn lên tiếng.
Chú út không nói gì. Ôn Nhiên lại nói: “Chú út, bạn cháu nói với cháu rằng thời tiết môi trường có thể sẽ ngày càng xấu đi. Bình thường chú lên thị trấn hay xuống thành phố, nếu để ý một chút sẽ thấy, bây giờ lương thực đã bắt đầu hạn chế dần, mà xem thời sự cũng thấy, nhà nước đang thu mua lương thực khắp nơi.”
