Chương 22: Linh chi và dê núi
Một câu nói của Ôn Nhiên khiến cả trường im lặng.
Một lúc sau, bố Ôn lên tiếng: “Bạn học của con làm sao biết được mấy chuyện này?”
Ôn Nhiên ậm ờ đáp: “Bạn ấy có kênh riêng, không phải chuyện mình có thể hỏi được.”
Chú nói: “Để tôi xem, nếu không được thì đợi thu hoạch xong mùa thu, tôi sẽ thu hồi ruộng lại.”
Nghe câu trả lời đó, Ôn Nhiên không nói thêm nữa, mấy người lại chuyển sang chuyện khác.
Bữa cơm kéo dài hơn một tiếng, ăn xong bố mẹ Ôn và chú về, Ôn Độ ở lại giúp chị dọn dẹp, tối ngủ luôn ở đây. Dù sao nó cũng thích ở chỗ chị hơn.
Sáng hôm sau, Ôn Nhiên dậy sớm, ăn sáng với Ôn Độ rồi bắt đầu xử lý đám cá. Mấy con cá nhỏ linh tinh cộng lại cũng phải một hai trăm cân.
Ôn Nhiên đem những con to hơn ướp muối, phơi thành cá khô, còn những con chỉ dài bằng ngón tay thì tẩm bột chiên thành cá chiên giòn, sau này lúc rảnh có thể làm đồ ăn vặt.
Nhưng nấu nướng kiểu thời tiết này đúng là cực hình, bếp nhà Ôn Nhiên lại không có điều hòa, nên càng nóng hơn.
Ôn Nhiên chiên trước một đĩa cá nhỏ cho Ôn Độ mang về, có nó ở đây cô không tiện làm.
Đợi đến khi chiên xong hết chỗ cá nhỏ, Ôn Nhiên cũng nóng đến nỗi như vớt từ dưới nước lên.
Trời nóng thế này chẳng muốn ăn cơm, mà Đại Hắc chắc cũng đã no vì ăn cá khô rồi.
Vốn định ăn chút dưa hấu lạnh cho bữa trưa, nhưng nghĩ đến kỳ kinh sắp tới nên đành bỏ qua, lấy hai cái bánh bao thịt ra nhai tạm cho bữa trưa.
Chiều không đi đâu, ở trong phòng điều hòa cả buổi, tối mới ra ngoài lên núi sau.
Trên núi sau có bẫy của Ôn Nhiên, có thể bắt được thỏ rừng gà rừng gì đó, nhưng không nhiều. Thỏ thì Ôn Nhiên phần lớn làm thành thỏ xào cay bỏ vào không gian, gà rừng thì chỉ có thể lén bỏ vào không gian, tạm thời không động đến.
Vì trời quá nóng, Ôn Nhiên chỉ có thể sáng tối lên xem, thời tiết này có con mồi phải thu ngay, không thì thối mất.
Hôm nay vận may tốt, mấy cái bẫy có ba cái dính mồi, một cái có gà rừng, Ôn Nhiên lập tức vặn cổ ném vào không gian, hai cái kia đều là thỏ, một to một nhỏ, tổng cộng hơn mười cân.
Về nhà, Ôn Nhiên cẩn thận lột da thỏ, loại da thỏ này cô đã góp được hơn chục tấm, đợi có thời gian nhờ chú thuộc da, làm một cái áo da thỏ.
Xử lý xong hai con thỏ, một con làm thỏ kho tàu, một con làm thỏ nguội. Đầu thỏ thì giữ lại, món này Ôn Nhiên không dám ăn, nghe nói có người thích ăn, đầu thỏ cay của tỉnh C còn khá đắt.
Làm xong thỏ, chia một nửa mang cho bố mẹ Ôn, từ chối lời mời ở lại ăn cơm. Ôn Nhiên dẫn Đại Hắc về nhà.
Ăn tối xong, Ôn Nhiên bắt đầu chuẩn bị đồ đạc, ngày mai cô muốn vào sâu trong núi. Tuy vùng này không có thú lớn, nhưng rắn độc côn trùng độc vẫn có, nên cần chuẩn bị kỹ.
Mấy túi thuốc đuổi côn trùng đuổi rắn, cùng vũ khí, chuẩn bị xong thì đi ngủ.
Hôm sau dậy sớm, cho gia súc ăn xong, lại nhắn tin cho Ôn Độ, bảo nếu tối cô không về thì nó sang cho gia súc ăn giúp.
Ôn Độ hỏi cô đi đâu, Ôn Nhiên bảo đi nhà bạn học, nếu để nó biết chắc chắn đòi đi theo, Ôn Nhiên không muốn mang theo cái đuôi.
Dẫn Đại Hắc đi thẳng vào sâu trong núi, dọc đường gặp nhiều dâu tằm, Ôn Nhiên không nỡ bỏ qua, đành dừng lại hái hết rồi mới đi.
Dù sao cũng đã sắp xếp xong, nếu không kịp về thì nghỉ lại trong núi một tối.
Dọc đường gặp quả dại rau dại nấm gì, Ôn Nhiên đều không bỏ qua, còn gặp gà rừng thỏ rừng, tất nhiên cũng không thiếu rắn, nhưng với thứ này, Ôn Nhiên tránh xa bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Trưa không ăn đồ trong không gian, mà học theo trên tivi, nướng một con gà hoang, lại nấu canh nấm tươi hái được, hai người một chó ăn no căng bụng.
Ngày đầu thu hoạch khá tốt, trong núi sâu cũng không nóng như bên ngoài, tìm một chỗ tạm được, Ôn Nhiên định cắm trại ở đây.
Dựng lều xong, tối không nấu nữa, lấy đồ ăn có sẵn trong không gian ra, ăn tối xong, dặn Đại Hắc để ý động tĩnh xung quanh, rồi vào lều ngủ.
Hôm sau thức dậy trong tiếng chim hót, trong núi sâu không khí trong lành, Ôn Nhiên ngủ ngon lành.
Thu lều, dọn dẹp đồ đạc, ăn sáng xong với Đại Hắc lại lên đường. Hôm nay không biết có phải vận may bùng nổ không, Ôn Nhiên phát hiện một mảnh linh chi nhỏ, lớn nhỏ hơn hai mươi cây.
Lúc nhìn thấy Ôn Nhiên còn không dám tin, cầm điện thoại so sánh kỹ mới chắc chắn là thật.
Lấy dụng cụ ra cẩn thận thu hoạch linh chi, tổng cộng năm cây to, tám cây vừa, còn lại là nhỏ, cây to nhất bằng cái đĩa, cây nhỏ nhất bằng nắm tay em bé.
Ôn Nhiên ghi nhớ chỗ này, biết đâu sau này lại mọc thêm linh chi.
Thu hoạch bất ngờ khiến Ôn Nhiên tâm trạng rất tốt, vừa đi vừa ngân nga hát, cho đến khi phát hiện một vùng trũng, bên dưới là một cái ao, xung quanh có một bầy dê rừng đang uống nước ăn cỏ.
Ôn Nhiên từ nhỏ đến lớn không biết trên núi vùng này có dê rừng, lại còn một bầy lớn thế này.
Ước tính sơ qua, khoảng hai ba chục con. Ôn Nhiên lấy nỏ, cẩn thận tiếp cận, rồi đột nhiên bắn về phía một con dê.
Biến cố bất ngờ làm kinh động bầy dê, cả đàn hoảng loạn chạy tán loạn, Ôn Nhiên không kịp nghĩ nhiều, lấy tên bắn từng mũi một. Đại Hắc cũng đuổi theo một con dê chạy mất.
Bầy dê chạy rất nhanh, Ôn Nhiên cầm nỏ đuổi theo phía sau rất vất vả, chẳng mấy chốc bầy dê đã biến mất.
Ôn Nhiên quay lại thu từng mũi tên, rồi những con dê trúng tên chưa chết hẳn, cô đập thêm một gậy, bỏ vào không gian. Tổng cộng năm con dê, thu xong Ôn Nhiên theo hướng bầy dê chạy trốn đuổi theo, Đại Hắc đuổi mất dạng, cô phải đi tìm nó.
Dọc đường lại gặp hai con dê nằm bất động, thu vào không gian, thì Đại Hắc cũng chạy về.
Dẫn Đại Hắc quay lại bờ ao, lấy một con dê ra bắt đầu lột da.
Mất hơn một tiếng mới xử lý xong con dê, thấy bên bờ nước có nhiều rau cần nước, lại cắt một đống, rồi dẫn Đại Hắc quay về.
Cô ra ngoài đã hai ngày, cũng nên về rồi, Ôn Độ đã nhắn tin mấy lần, nhưng trong núi tín hiệu kém, nên lần nào nhận được cũng chậm khá lâu.
Trên đường về Ôn Nhiên thấy một cái hang, vào xem thử, khá khô ráo, không có mùi lạ, xem ra chưa có động vật nào ở.
Ôn Nhiên dọn dẹp hang động, quyết định tối nay nghỉ ở đây, sau này cũng có thể dùng làm căn cứ. Lần vào núi này thu hoạch thực sự tốt, Ôn Nhiên quyết định sau này cứ cách một thời gian lại vào núi xem sao.
Dọn hang xong, dựng lều, Ôn Nhiên lấy ra một cái đùi dê, bữa tối nay của hai người một chó là đùi dê nướng.
