Chương 24: Chung Noãn và nước nén
Năm nay dưa hấu lớn không được tốt. Bố Ôn trồng loại dưa vỏ trắng, loại này không ngon bằng dưa vỏ đen hay vỏ sọc, nhưng năng suất cao, quả to nhất có thể nặng đến hai ba chục cân. Lại để được lâu, hồi nhỏ nhớ loại dưa này để cả tháng không hỏng.
Nhưng dưa năm nay, Ôn Nhiên nhìn một vòng, quả to nhất cũng chỉ mười ba mười bốn cân, quả nhỏ nhất cỡ miệng bát. Nhưng phải công nhận là ngọt thật. Ôn Nhiên đập một quả, cùng Ôn Độ ngồi ngay ngoài ruộng mà gặm. Một miếng cắn xuống, ngọt tận tim.
Dù dưa năm nay năng suất chẳng ra sao, nhưng mỗi sào cũng hái được kha khá. Ôn Nhiên chở bằng xe bánh mì mấy chuyến, chắc được hai ba nghìn cân.
Để một ít dưa dưới hầm, số còn lại thu vào không gian. Nhìn không gian đã bị nhồi nhét đầy, xem ra phải tìm thời gian dọn dẹp lại.
Chiều ngủ một giấc, đợi mặt trời gần lặn mới ra ruộng, nhổ hết dây dưa và mấy quả nhỏ không ăn được mang về. Mấy con bò với lợn thích ăn lắm.
Việc này mở ra hướng đi mới cho Ôn Nhiên. Mấy ngày sau, hễ thấy nhà ai trồng dưa, đợi họ thu hoạch xong là xin dây dưa về.
Thu dưa xong, Ôn Nhiên không ra ngoài làm việc khác nữa, dành hẳn một ngày để dọn không gian.
Phần lớn không gian bị nước và đá chiếm chỗ, còn có than đá và than củi tích trữ hồi trước.
Ôn Nhiên dọn lại kho củi sau nhà, chuyển than vào đó, rồi xếp nước thành từng chồng cao ngất.
Dọn đi dọn lại, cuối cùng cũng dọn ra được khoảng tám trăm mét vuông.
Có chỗ này, sau này lên núi lại có thể tích trữ thêm hàng. Giờ Ôn Nhiên khá tự tin vào ngọn núi đó.
Dọn không gian không tốn sức nhưng tốn tinh thần. Dọn cả buổi sáng, chiều Ôn Nhiên đờ đẫn hẳn. Cho thêm thức ăn nước uống cho mấy con vật sau nhà, lại đổ thêm cám cho Đại Hắc.
Ôn Nhiên tắm rửa xong lăn ra ngủ mê mệt.
Hôm sau tận mười giờ mới dậy. Vỗ đầu, Ôn Nhiên lồm cồm bò dậy, rửa mặt cho tỉnh, dọn dẹp mấy con vật sau nhà, hấp mấy cái bánh bao với một cốc sữa bò ăn, coi như bữa sáng kiêm bữa trưa.
Chiều cũng không rảnh. Tối nay Chung Noãn đến, Ôn Nhiên chuẩn bị trước.
Món ăn chuẩn bị một đĩa thỏ xào cay, một nồi tôm hùm đất, một đĩa lươn xào sợi, thêm một đĩa rong biển trộn cho đỡ ngán.
Đến lúc Chung Noãn gọi điện thì đã hơn sáu giờ. Ôn Nhiên ra đầu làng đón cô.
Vừa bước vào cổng, Chung Noãn đã gật gù liên tục. Sân nhà Ôn Nhiên được cậu dọn dẹp ngăn nắp. Bên trái trước hết là một cây hồng lớn, hồi nhỏ ông bà trồng. Phía sau là mấy cây đào, cây mơ. Qua đó là một cái đình nhỏ bằng tre, tự tay Ôn Nhiên nghĩ ra lúc rảnh.
Bên phải là vườn rau ngay ngắn: đỗ ván đã làm giàn, cà tím, ớt, cà chua, còn có cải xanh, củ cải. Dọc tường cũng dựng giàn, bên trên là dưa chuột, bí ngô, dưới đất có bí xanh bò lan.
Cả khu vườn tràn đầy sức sống, thấy rõ sự chăm chút của chủ nhà.
Ôn Nhiên dẫn Chung Noãn vào nhà. Trong nhà máy lạnh thổi mát rượi. Trên bàn đã bày sẵn thức ăn, nhìn sắc hương vị đều đủ, rất hấp dẫn.
Chung Noãn thật lòng thấy vui. Dù mấy năm nay cô đã ăn biết bao bữa lớn nhỏ, nhưng bữa cơm ở chỗ bạn cũ này khiến cô thấy thoải mái dễ chịu cả thể xác lẫn tinh thần, không có lợi ích, không có tranh đấu.
Hai người ngồi xuống. Ôn Nhiên lấy nước ép dưa hấu và bia. Chung Noãn chọn nước ép. Hai người vừa ăn vừa trò chuyện.
“Ôn Nhiên, cuộc sống của cậu tốt thật đấy, tôi còn thấy ghen tị nữa.” Chung Noãn vừa ăn một con tôm hùm vừa nói.
“Có gì mà ghen tị. Sống ở nông thôn nhìn thì có vẻ tốt, nhưng kiếm được đồng nào đâu.” Ôn Nhiên nói.
“Trước đây đúng là không kiếm được tiền, nhưng sau này thì chưa chắc.”
Nghe câu này, Ôn Nhiên động lòng. Cậu biết gia đình Chung Noãn không đơn giản, chắc cô biết gì đó. Nhưng mặt cậu không lộ vẻ gì, cười nói: “Thành phố thế nào cũng kiếm được việc nuôi thân, ở nông thôn chỉ trông vào mấy sào đất thôi.”
Nhắc đến đất, Chung Noãn đặt đũa xuống, lau tay, hỏi: “Ôn Nhiên, giờ cậu ở một mình, có tách hộ khẩu khỏi bố mẹ chưa?”
Ôn Nhiên lắc đầu: “Chưa. Mà tách hộ khẩu, chắc mẹ tôi nổ mất.”
Chung Noãn nói: “Có thể khuyên dì một chút. Tách ra cũng không phải chuyện xấu.”
Nghe vậy, Ôn Nhiên biết có thể có chính sách mới, bèn hỏi: “Cấp trên có thông tin gì à?”
Chung Noãn không trả lời thẳng, chỉ nói: “Chính sách ruộng đất sẽ có thay đổi.”
Ôn Nhiên không hỏi thêm. Đã Chung Noãn nhắc đến chuyện tách hộ khẩu, chắc chắn tách ra có lợi, không thì cô chẳng nói làm gì.
“À, Ôn Nhiên, cậu xem cái này.” Chung Noãn lôi từ đống đồ cô mang theo một cái thùng. Ôn Nhiên thấy bên ngoài thùng là ván trắng, không có ký hiệu gì. Lúc đầu cậu tưởng là sữa hay gì, nhưng thấy Chung Noãn cố tình nhắc, rõ ràng không phải.
Chung Noãn lấy ra một cái hộp nhỏ, kiểu như hộp đồ hộp, đưa cho Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên cầm lấy, thấy cái nắp kéo liền định mở ra, bị Chung Noãn vội ngăn: “Cậu mà mở ra là cái nhà này ngập hết đấy.”
Ôn Nhiên càng thắc mắc: “Ý gì thế?”
Chung Noãn nói: “Cậu đừng thấy chỉ có một hộp nhỏ, bên trong chứa tới năm trăm lít nước đấy.”
Ôn Nhiên giật mình: “Sao có thể? Cân nặng cũng không đúng.”
Chung Noãn cười bí hiểm: “Đây là công nghệ đen mới nhất, độc quyền của bọn tôi.”
Ôn Nhiên tò mò cầm cái hộp nhỏ lật qua lật lại. Cái hộp chỉ cỡ hộp thịt hộp, nặng chừng hai ba cân, sao có thể chứa năm trăm lít nước?
“Cái này gọi là nước nén. Cấp trên từ lâu đã nghiên cứu, năm ngoái mới ra, ba tháng trước mới bắt đầu bán, nhưng chỉ người trong nội bộ mới mua được.” Chung Noãn giải thích.
Ôn Nhiên động lòng. Đợt nóng hạn cực độ này không biết kéo dài bao lâu. Dù cậu đã cố gắng tích trữ nước, nhưng chưa chắc đã đủ. Nếu mua được vài thùng nước nén này, thì giải quyết được nhiều vấn đề.
Thấy Ôn Nhiên động lòng, Chung Noãn nói: “Cậu muốn mua, tôi có thể giúp. Nhưng nhiều thì không, cỡ này thì được.” Nói rồi cô giơ một ngón tay.
Ôn Nhiên nghĩ thầm, thứ này chắc không rẻ, cậu không có nhiều tiền. Bèn đứng dậy vào phòng, lấy ra một cái hộp nhỏ, là của ông bà để lại cho cậu, bên trong có mấy món trang sức và mười cây vàng. Lấy ra hai cây vàng, lại lấy một cây linh chi to.
Quay lại phòng khách, đưa vàng cho Chung Noãn, nói: “Tôi chỉ có những thứ này, cậu xem giúp tôi. Cây linh chi này tôi tìm thấy trên núi, tặng ông cụ nhà cậu hãm nước uống.”
Đưa vàng cho Chung Noãn, Ôn Nhiên khá yên tâm. Cậu tin với gia thế của Chung Noãn, cô không thèm tham hai cây vàng nhỏ của cậu. Còn linh chi là chuyện tình cảm: Chung Noãn có thể giúp, nhưng Ôn Nhiên không thể coi là hiển nhiên.
Chung Noãn nhận vàng, cầm cây linh chi nói: “Cái này tôi thật không thể từ chối. Đồ dại giờ khó kiếm lắm, ông cụ nhà tôi nhận được chắc vui lắm.”
Ôn Nhiên cười: “Vậy cậu đừng khách sáo. Tôi còn phải cảm ơn cậu đã giúp tôi việc lớn thế này.”
Hai người lại tiếp tục ăn uống. Bữa cơm kéo dài hơn hai tiếng, cuối cùng mấy món ăn hết sạch. Dọn dẹp xong, Chung Noãn và Ôn Nhiên ra sân hóng mát.
Ngồi trên ghế xếp, Chung Noãn nhắm mắt nói: “Ôn Nhiên, chỗ cậu thoải mái quá, tôi chẳng muốn về nữa. Hay tôi cũng xây một cái sân nhỏ bên cạnh, sau này hai đứa làm hàng xóm.”
