Chương 25: Của trời cho giữa rừng sâu
Ôn Nhiên mỉm cười nói: “Tất nhiên là được rồi, nếu cậu dọn qua đây ở, sau này tôi sẽ không buồn chán nữa.”
Chung Noãn nói vậy thôi, cô ấy khác Ôn Nhiên, cô ấy có con đường của riêng mình, cũng không có cái tính chịu được cô đơn như Ôn Nhiên.
Hai người tán gẫu đến tận nửa đêm mới về ngủ, sáng hôm sau Chung Noãn phải về ngay, cô ấy có vẻ rất bận, năm giờ sáng đã có người gọi điện cho cô ấy.
Ôn Nhiên hâm nóng mấy cái bánh bao đã làm sẵn, lại pha một cốc sữa đậu nành cho cô ấy mang theo ăn dọc đường. Trước khi đi, Chung Noãn nói với Ôn Nhiên mấy ngày nữa sẽ gửi đồ sang. Ôn Nhiên gật đầu, dặn cô ấy đi đường cẩn thận, rồi nhìn cô ấy lái xe đi.
Về đến nhà, Ôn Nhiên lấy thùng nước nén mà Chung Noãn mang tới ra, lại lấy từ trong không gian ra một cái thùng lớn, cẩn thận kéo vòng khóa, rồi thấy cái lon bắt đầu phun nước ra ngoài, như một cái suối nhỏ vậy.
Nước chảy liên tục gần nửa tiếng mới ngừng. Cái thùng nước lớn đã đầy ắp. Ôn Nhiên múc một bát nước, ngửi thử, không mùi, lại nếm thử, giống nước lọc bình thường.
Lúc này Ôn Nhiên mới yên tâm. Cô nhìn vào thùng, đếm thử, có năm mươi lon, dùng được lâu dài.
Không biết giá cả thế nào, hai cây vàng nhỏ mua được bao nhiêu nhỉ?
Sau khi Chung Noãn đi, Ôn Nhiên ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, ra xem khoai tây và khoai lang ở vườn sau, chắc vài hôm nữa là thu hoạch được.
Trước khi thu hoạch khoai tây, Ôn Nhiên quyết định lên núi thêm một chuyến nữa, lần trước thu hoạch khá tốt.
Chuẩn bị đồ đạc xong, Ôn Nhiên dặn Ôn Độ một tiếng, nhờ nó trông coi đám gia súc ở vườn sau, lần này cô cũng không định dẫn Đại Hắc đi, trong nhà có gia súc, có Đại Hắc ở lại còn trông coi được. Ôn Độ biết chị gái mình mới gặp lại một người bạn học cũ rất thân, nên cũng không nghĩ ngợi nhiều.
Lại đến cái hang động lần trước, Ôn Nhiên chưa kịp lại gần đã phát hiện bên trong có gì đó không ổn, hình như có động tĩnh. Ôn Nhiên cầm nỏ, cẩn thận tiến lại gần, trong lòng nghĩ thầm, có lẽ là lợn rừng hay thứ gì đó.
Nhưng chưa kịp lại gần cửa hang, thì từ trong đó bước ra một người đàn ông, người đầy bụi bặm, tóc dài, râu ria xồm xoàm không rõ mặt mũi, nhưng trong đôi mắt đó ánh lên tia hung ác. Ôn Nhiên vừa nhìn đã biết không ổn, lập tức lùi từng bước ra sau.
Người đàn ông thấy Ôn Nhiên định chạy, liền đuổi theo ngay. Ôn Nhiên lập tức giương nỏ lên chỉa vào hắn. Người đàn ông dừng bước.
Ôn Nhiên lùi ra xa hơn hai mươi mét, lấy điện thoại ra định gọi cảnh sát, nhưng phát hiện không có sóng. Đúng lúc đó, người đàn ông lao nhanh tới, giơ tay định giật lấy cây nỏ trong tay Ôn Nhiên, nhưng hắn rõ ràng không ngờ Ôn Nhiên đã học qua võ thuật.
Ôn Nhiên thấy hắn lao tới, dùng nỏ bắn tên đã không kịp, liền quyết định nhanh chóng ném cây nỏ ra xa, nắm lấy cánh tay người đàn ông vật hắn ngã xuống bằng một đòn quật vai, rồi xoay người đè đầu gối lên ngực hắn. Người đàn ông giơ tay định hất Ôn Nhiên ra, nhưng Ôn Nhiên đã nhanh hơn một bước, đấm thẳng vào mặt hắn.
Người đàn ông rõ ràng bị choáng váng. Ôn Nhiên thừa thắng xông lên, ra tay tiếp, chẳng mấy chốc hắn đã kêu la thảm thiết.
Nhìn người đàn ông, Ôn Nhiên nổi lòng ác, một cước đá thẳng vào hạ bộ hắn. Lần này tiếng kêu thảm thiết của hắn làm kinh động cả một đàn chim bay vút lên.
Ôn Nhiên nhìn người đàn ông ôm chỗ hiểm lăn lộn trên đất, đứng dậy nhặt cây nỏ lên chỉa vào hắn, nghĩ ngợi một lát, lại lấy một sợi dây thừng ra, trói chặt hắn lại.
Không ngờ lần lên núi này lại gặp chuyện như vậy, Ôn Nhiên nhất thời không biết làm sao. Nhìn người đàn ông bị trói chặt, cô cũng lười nghe hắn nói nhảm, liền bịt luôn miệng hắn lại. Ở cái nơi này, lại muốn ra tay với cô, nghĩ cũng biết không phải người tốt.
Lấy điện thoại ra xem, vẫn không có sóng, Ôn Nhiên lâm vào cảnh khó xử. Cứ để hắn ở đây thì người đàn ông này rõ ràng không phải hạng tốt lành gì, không biết có phải tội phạm truy nã hay không.
Nhưng dẫn xuống núi, Ôn Nhiên nhìn người đàn ông, cuối cùng thở dài, đành chịu trận trói hắn lại chặt hơn, rồi dùng nỏ chỉa vào hắn, từng bước một xuống núi.
Đến lưng chừng núi phát hiện có sóng điện thoại, cô vội vàng gọi báo cảnh sát, nói sơ qua tình hình và địa điểm. Đợi khi Ôn Nhiên dẫn người đàn ông xuống tới chân núi thì đã hơn mười một giờ đêm, mấy chiếc xe cảnh sát đã đợi sẵn ở đó từ lâu.
Thấy Ôn Nhiên từ trên núi đi xuống, mấy cảnh sát lập tức chạy tới đón lấy người đàn ông. Kiều Niên nhìn thấy Ôn Nhiên, mặt đầy lo lắng hỏi: “Chị Ôn Nhiên, chị có sao không? Sao chị lại chạy lên núi thế này, trên núi nguy hiểm lắm, chị là con gái, sao có thể chạy lên đó được.”
Ôn Nhiên ngơ ngác nhìn Kiều Niên như súng máy bắn ra một tràng dài, mấy cảnh sát khác bên cạnh rõ ràng đang nhịn cười xem náo nhiệt.
Ngơ ngác một hồi, Ôn Nhiên lên tiếng: “Tôi định lên núi hái ít rau dớn và nấm, không ngờ lại gặp chuyện này.”
Kiều Niên nói: “Hái nấm thì có thể xuống chân núi mà, trong rừng sâu ai biết có gì, may mà lần này không sao, nếu lần sau gặp phải thú dữ lớn thì làm thế nào?”
Ôn Nhiên cau mày, cô thấy Kiều Niên hơi quan tâm quá mức, bèn nói: “Không sao đâu, ngọn núi này tôi leo từ nhỏ đến lớn, quen lắm rồi.”
Kiều Niên còn muốn nói thêm, nhưng một nữ cảnh sát bên cạnh thấy sắc mặt Ôn Nhiên không ổn, bèn chen ngang: “Thôi được rồi Kiều Niên, bây giờ quan trọng nhất là về đồn, tối nay còn phải thẩm vấn người đàn ông này.”
Kiều Niên lúc này mới gật đầu, dẫn Ôn Nhiên về đồn.
Ôn Nhiên kể sơ qua tình hình, rồi dưới sự sắp xếp của Kiều Niên, vào phòng nghỉ ngủ. Phải đợi đến sáng mai, sau khi người đàn ông bị thẩm vấn sơ bộ xong mới có thể về.
Sáng hôm sau, khi Ôn Nhiên dậy, Kiều Niên đã mua về một đống đồ ăn sáng, nào là bánh bao, quẩy, sữa đậu nành, cháo, sữa tươi.
Ôn Nhiên cùng một đống các chú cảnh sát ăn sáng, cảm giác này cũng khá mới lạ.
Đám người này tối qua đã thẩm vấn người đàn ông đó suốt đêm, Ôn Nhiên lúc này mới biết, hóa ra hắn đúng là tội phạm truy nã, đã giết liên tiếp bốn người phụ nữ, thủ đoạn tàn ác.
Họ lại thán phục Ôn Nhiên thân thủ tốt, người đàn ông như vậy mà lại bị Ôn Nhiên thu phục. Không biết hắn ta quên hay thế nào, mà lại không hề nhắc đến chuyện Ôn Nhiên có nỏ, nhờ vậy mà cây nỏ của Ôn Nhiên thoát nạn.
Kiều Niên nói với Ôn Nhiên, người đàn ông này thuộc tội phạm truy nã cấp A, bắt được sẽ có tiền thưởng.
Nghe đến tiền thưởng, Ôn Nhiên phấn chấn hẳn lên, hỏi ngay: “Bao nhiêu?”
Kiều Niên mỉm cười nói: “Tiền truy nã là mười vạn, em đã giúp chị làm thủ tục xin rồi, chắc sẽ sớm được duyệt.”
Lần này Ôn Nhiên càng vui hơn, mười vạn cơ đấy, mua được bao nhiêu thứ tốt lành rồi.
Nhìn dáng vẻ ham tiền của Ôn Nhiên, Kiều Niên cười càng tươi hơn, các đồng nghiệp cũng rất biết ý, lần lượt kiếm cớ ra ngoài.
Nhưng Ôn Nhiên lúc này đang chìm trong niềm vui sắp có một món tiền nhỏ, hoàn toàn không phát hiện ra điều gì bất thường.
Kiều Niên nắm chặt tay, nói với Ôn Nhiên: “Chị Ôn Nhiên, hay là chúng ta trao đổi phương thức liên lạc đi, đợi tiền thưởng xuống em sẽ báo cho chị.” Lần trước vội vàng quá, quên mất xin số điện thoại của chị Ôn Nhiên, lúc nhớ ra, cậu ta đã hối hận rất lâu, có ý định tra trong mạng nội bộ, nhưng lại sợ làm chị ấy phiền.
