Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ai Mà Ngờ Tận Thế Thật Sự Lại Đến? > Chương 3

Chương 3

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 3: Rạn nứt

 

Ôn Nhiên và mọi người ngồi chưa được bao lâu thì đã đến giờ ăn. Tết nhất đều thế cả, ăn uống linh đình, đánh bài tán gẫu.

 

Nhưng Ôn Nhiên không ngờ rằng, đến bữa ăn lại xảy ra chuyện.

 

Chuyện bắt đầu từ lúc Ôn Nhiên rót đồ uống. Vì cô ngồi đối diện với bà ngoại, nên cô đặt chai nước lên bàn, thấy cậu út ngồi cạnh bà, liền thuận miệng nói: “Cậu út, phiền cậu lấy giúp bà chai nước.”

 

Ai ngờ cậu út lại nói: “Tự cháu không lấy được à?”

 

Ôn Nhiên nghe vậy cũng không nói thêm, tự mình lấy chai nước đưa cho bà ngoại.

 

Cô vừa ngồi xuống lại nghe cậu út nói: “Có hiếu thật thì tự mình làm, đừng có sai bảo người khác.”

 

Ôn Nhiên nhắm mắt lại, rồi mỉm cười lấy điện thoại ra, mở Baidu, gõ tên cậu cả. Trên màn hình hiện ra thông tin cơ bản và tất cả các danh hiệu, thành tựu của cậu.

 

Sau đó, cô cười cười, đưa điện thoại về phía mọi người: “Cháu đã mấy năm không gặp cậu cả, nhớ ổng quá. Mọi người nói xem, sao cậu cả lại khiêm tốn thế? Không dùng Baidu cháu không biết cậu cả giỏi đến vậy, thành tích của cậu ấy hiện lên mấy trang liền.”

 

Lời Ôn Nhiên vừa dứt, sắc mặt mọi người đều thay đổi, nhất là cậu út, mặt xụ ngay xuống.

 

Ai cũng biết, cậu út thích nổi bật, đặc biệt hay khoe khoang trong nhóm gia đình: hôm nay được giải gì, ngày mai được làm lao động tiên tiến. Nhưng dù cậu có khoe thế nào cũng không bằng thành tích của cậu cả. Đặc biệt là cái Baidu mà Ôn Nhiên nhắc tới, người có chút danh tiếng đều có trang riêng, nhưng cậu út thì không.

 

Cho nên Ôn Nhiên đang giáng một đòn vào mặt cậu. Cô đã nhịn suốt năm năm, vậy mà cậu vẫn không buông tha, cô không định nhịn nữa.

 

“Cậu cả con bận công việc, bây giờ chưa có thời gian về.” Bà ngoại lên tiếng hòa giải trước. Bà biết thừa cậu út đang nhắm vào cháu gái, nhưng một đứa là con trai út có triển vọng, một đứa là cháu ngoại chẳng mấy thân thiết, chọn bên nào còn phải hỏi sao?

 

“Cậu cả đạt nhiều giải thưởng thế, sao chưa bao giờ thấy cậu khoe trong nhóm nhỉ? Người có năng lực đều khiêm tốn vậy sao?” Ôn Nhiên không có ý định bỏ qua chuyện này.

 

“Ôn Nhiên, con không ăn thì đừng có nói linh tinh!” Mẹ Ôn Nhiên lên tiếng.

 

“Phải đấy, mau ăn cơm đi, đồ ăn sắp nguội rồi.” Dì cả cũng bắt đầu hòa giải.

 

Mặt cậu út đã đen như đít nồi: “Ôn Nhiên, rốt cuộc cháu muốn nói gì?”

 

“Cháu có muốn nói gì đâu.” Ôn Nhiên cười tươi rói: “Cháu chỉ nghĩ tới con chó điên dưới công ty cháu thôi. Năm năm trước, nó tha một khúc xương đến cho cháu, cháu không lấy, thế là nó thù cháu suốt năm năm, hễ thấy cháu là sủa ầm lên, chỉ vì cháu không ăn cái xương nó tha.”

 

Câu nói của Ôn Nhiên vừa dứt, bầu không khí lập tức đóng băng. Bố Ôn Nhiên cũng nổi cáu: “Ôn Nhiên, con điên rồi à?”

 

“Rầm!” Cậu út trực tiếp đập vỡ ly rượu trên tay: “Ôn Nhiên, trong mắt cháu còn có cậu này không? Vô phép vô thượng thế à?”

 

“Cháu chỉ nói về con chó điên dưới công ty cháu thôi, mọi người làm gì thế? Cứ như thể cháu đang nói về cậu út vậy.” Ôn Nhiên vẫn cười.

 

“Chị, rốt cuộc chị làm gì vậy?” Ôn Độ kéo tay áo Ôn Nhiên, thì thầm.

 

“Chị có làm gì đâu, chị chỉ hơi buồn thôi.” Ôn Nhiên cúi đầu: “Cậu út của chị không còn nữa.”

 

Ôn Nhiên nói xong, tất cả đều sững sờ. Một lúc sau, dì ba gượng cười: “Cái đứa này, cậu út con chẳng phải đang ở đây sao? Đang yên đang lành, con nói linh tinh gì thế?”

 

Ôn Nhiên đứng dậy, cầm túi xách, đi ra đến cửa, quay đầu lại, nhẹ nhàng nói: “Các người hãy hỏi chính cậu ấy xem, cậu ấy có còn nhớ mình là ai không.”

 

Từ khi cậu út lên chức, năm nào cũng bay cao hơn năm trước. Họ hàng trong nhà vì phải dựa vào cậu nên đều nịnh nọt, nâng cậu lên tận mây xanh.

 

Trong nhóm gia đình, mỗi lần cậu út đăng ảnh nhận giải, mọi người lại xu nịnh, ngoại trừ Ôn Nhiên và cậu cả. Cậu cả tài giỏi hơn, cậu út không dám động vào. Còn Ôn Nhiên không có thực lực, nên năm nào cũng bị nhắm vào.

 

“Ôn Nhiên, rốt cuộc con muốn làm gì?!” Mẹ Ôn Nhiên đứng dậy kéo cô lại.

 

Ôn Nhiên nhìn mẹ, nói: “Mẹ, mẹ còn nhớ năm cậu út cưới không? Con mười tuổi, cũng là dịp Tết, cả nhà mình qua đó. Lúc ấy anh chị em đều có mặt, con thấy vui lắm. Con tưởng con có thể ở lại nhà bà ngoại thêm vài ngày, nhưng mẹ đã làm gì?”

 

“Mẹ đã… làm gì?” Mẹ Ôn Nhiên né tránh ánh mắt.

 

“Vì cậu út và mợ út phải bay sáng hôm sau, nên nhờ dì ba lái xe chở họ ra sân bay. Xe đi ngang thị trấn nhà mình, nên mẹ tiếc mười tệ tiền xe, bắt con phải về cùng dì ba.”

 

Ôn Nhiên nói mà vẫn cười: “Lúc ấy con muốn ở lại biết bao, nhưng mẹ nhất quyết không đồng ý. Đến cả dì út biết chuyện, nói sẽ trả tiền xe cho con, mẹ cũng không cho con ở lại. Lúc ấy con đã nghĩ, tại sao một nhà bốn người, lại chỉ có mỗi con là thừa?”

 

“Mẹ, con tin mẹ thương con, nhưng tình thương của mẹ, chẳng qua chỉ là những mảnh vụn còn sót lại sau khi thương Ôn Độ thôi. Nhiều lần con đã nghĩ, giá như trước khi sinh con, mẹ có thể bàn với con một tiếng thì tốt biết mấy. Nhất định con sẽ không làm con gái của mẹ.”

 

Nói xong, cô mở cửa đi thẳng.

 

Bố mẹ Ôn Nhiên chỉ là những người nông dân bình thường, mang tư tưởng trọng nam khinh nữ đặc trưng của thời đại họ. Vì Ôn Độ, nên năm nào họ cũng nhìn Ôn Nhiên bị sỉ nhục, bị nhắm vào.

 

“Chị, chị đi đâu đấy?” Ôn Độ chạy theo: “Tết nhất thế này, chị làm gì vậy? Làm mọi người mất vui hết.”

 

Ôn Nhiên không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mắt Ôn Độ. Cái nhìn đó khiến Ôn Độ bắt đầu không thoải mái.

 

“Chị…” Cậu ta chưa kịp nói thì Ôn Nhiên đã ngắt lời:

 

“Ý em là, chỉ cần mọi người vui là được, chị có vui hay không không quan trọng?”

 

“Không phải, chị đừng nói thế.”

 

“Ôn Độ, có lúc chị thấy em thật giả tạo. Em không thấy sao, một kẻ hưởng lợi như em, có những hành động rất đáng ghê tởm à?”

 

“Chị, sao chị có thể nói thế? Em luôn…”

 

“Thôi, em về đi. Ôn Độ, nếu được, lần sau trước khi mở miệng, hãy đặt mình vào vị trí của chị mà nghĩ.” Ôn Nhiên không muốn nghe cậu ta nói nữa.

 

Ôn Nhiên mặc kệ Ôn Độ, quay người đi về phía bến xe. Vừa đi vừa nghĩ, lần sau mua một chiếc xe cũ rẻ tiền, hoặc mua một chiếc xe máy, đỡ phải đi xe khách phiền phức thế này.

 

Suốt đường về nhà, Ôn Nhiên lấy hành lý, khóa cửa rồi ra ngoài.

 

Phía sau làng Ôn Nhiên có một ngọn núi tên là Đại Tiền Sơn, nên làng cô gọi là Tiền Sơn Thôn. Dưới chân núi, cách làng hơn hai cây số, có một căn nhà gạch đỏ ngói xanh ba gian, phía trước có sân, một khu nhà vườn điển hình.

 

Đây là nơi ở của ông bà nội Ôn Nhiên. Hồi nhỏ Ôn Nhiên do bà nội nuôi lớn, nên căn nhà này cũng là nơi cô lớn lên. Sau khi ông bà mất, căn nhà được để lại cho Ôn Nhiên. Vì chẳng đáng giá bao nhiêu, nên không ai có ý kiến gì.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn