Chương 34: Màng phủ nông nghiệp
Đúng lúc đó, công tác đăng ký cũng tạm kết thúc. Kiều Niên gọi các đồng nghiệp lại, nói Ôn Nhiên đến tặng nước và dưa hấu.
Mọi người đều cảm ơn Ôn Nhiên, khiến cô rất ngại. Kiểu không khí thế này đúng là không thân thiện với người ngại giao tiếp, nên Ôn Nhiên đành giao lại cho Ôn Độ.
Ôn Độ thì xử lý tình huống này rất thoải mái, vừa giúp rót nước, vừa cắt dưa, cuối cùng còn đi theo mấy anh lính và nói chuyện say sưa.
Phần lớn con trai đều có ước mơ làm quân nhân, Ôn Độ cũng không ngoại lệ. Hồi đại học, cậu từng muốn đi bộ đội, nhưng mẹ Ôn không đồng ý.
Vì thế bây giờ gặp được quân nhân, Ôn Độ rất vui. Có lẽ vì cùng trang lứa, mấy chiến sĩ trẻ và Ôn Độ nói chuyện rất hợp.
Dưới ánh mắt đầy ẩn ý của đồng nghiệp, Kiều Niên bước tới đưa cho Ôn Nhiên một miếng dưa hấu. Ôn Nhiên xua tay, ra hiệu để cậu tự ăn.
Ôn Nhiên thích ăn dưa hấu nguyên nửa quả, dùng thìa xúc ăn. Cắt thành từng miếng thế này, ăn không đã.
Nhưng Kiều Niên không biết, cậu tự mình suy diễn một hồi, rồi lại đỏ mặt.
Ôn Nhiên không ở lại lâu, đợi họ uống xong nước, cô thu dọn đồ đạc chuẩn bị về.
Kiều Niên bị đồng nghiệp kéo ra nói nhỏ gì đó, rồi đỏ mặt chạy tới xin phép đưa Ôn Nhiên về nhà.
Ôn Nhiên xua tay, gọi Ôn Độ. Ôn Độ cười hì hì vỗ vai Kiều Niên: "Này anh bạn, để tôi đưa chị tôi về là được rồi. Anh nghỉ ngơi thêm đi."
Kiều Niên suýt thì tắc thở. Chưa kịp nói gì, Ôn Độ đã cười nói vui vẻ cùng Ôn Nhiên rời đi.
Đồng nghiệp của cậu lần lượt bước tới, vỗ vai an ủi, rồi nhịn cười bỏ đi.
Ôn Độ không biết mình vừa chặn đứng một đóa hoa đào của chị gái. Nếu biết, chắc cậu cũng chỉ giơ ngón cái với Kiều Niên và nói: "Dũng cảm đấy!"
Ôn Nhiên dẫn Ôn Độ về nhà, cất đồ xong, lấy từ tủ lạnh ra hai que kem, đưa cho Ôn Độ một que, vừa ăn vừa hỏi: "Ruộng nhà mình được chia ở đâu?"
Ôn Độ vừa gặm kem vừa nói: "Ở khu Đại Tiền Loan. Còn chị, ruộng của chị ở đâu?"
"Ngay bên cạnh đây." Ôn Nhiên chỉ về phía tây.
"Lần này ruộng chia hình như đều ở chỗ này, khá tập trung." Ôn Độ nói.
"Đương nhiên phải tập trung rồi, như vậy mới thu hồi được ruộng ở chỗ khác." Ôn Nhiên đáp.
"Thu hồi để làm gì? Cấp trên muốn tự trồng à?"
"Không biết nữa, có thể tự trồng, cũng có thể người thành phố đến trồng."
"Người thành phố về nông thôn?" Ôn Độ ngồi thẳng dậy hỏi.
"Khó nói lắm. Đến lúc đó, về nông thôn còn có mảnh đất, không đến nỗi chết đói. Ở thành phố có gì? Dù trên có lương cứu trợ, cũng không thể nuôi không nhiều người mãi được." Ôn Nhiên nói.
"Em thấy người thành phố về nông thôn trồng trọt khả năng không cao, nhưng cấp trên cử người chuyên trách đến trồng thì có thể, dù sao trồng trọt khoa học sẽ cho năng suất cao hơn." Ôn Độ nói.
Ôn Nhiên không nói gì. Cấp trên nghĩ gì, cô không biết. Cô chỉ biết khoai tây ở vườn sau sắp thu hoạch rồi.
Thu hoạch khoai tây xong, nhân lúc giếng còn nước, trồng thêm một vụ nữa. Năm sau ruộng thì có rồi, nhưng có trồng được hay không vẫn còn là dấu hỏi. Đến lúc đó nếu ngay cả nước uống cũng thành vấn đề, thì trồng cái gì nữa.
Buổi trưa làm mì lạnh, hai chị em ăn no rồi ngủ một giấc. Đợi mặt trời lặn, hai người ra vườn sau đào khoai tây.
Ôn Nhiên cũng nhắc Ôn Độ, về bảo bố mẹ dọn đất ở sân trước, rồi trồng một vụ khoai tây, khoai lang gì đó.
Ôn Độ gật đầu, cậu cũng thấy chị nói đúng. Thời tiết thế này, sắp Tết rồi mà còn nóng thế, năm sau không biết thế nào, tốt nhất là tích trữ thêm lương thực.
Lần trước chị cậu đi rồi, bố và mẹ cậu cãi nhau một trận. Bố cậu lần đầu tiên nổi nóng dữ vậy, chỉ tay vào mẹ nói: "Nếu thực sự không nỡ nhà ngoại thì cút về đi, của cải trong nhà chia cho cô một nửa, muốn làm gì thì làm."
Mẹ cậu khóc không dám nói một lời, cậu cũng lần đầu không để ý tới mẹ.
Không biết mẹ cậu nghĩ gì, đã lúc nào rồi mà còn không tỉnh táo thế.
Ôn Nhiên không biết tâm tư của Ôn Độ, biết rồi cũng không muốn quản. Cô chỉ muốn nhân lúc còn thời gian, tích trữ thêm vật tư, còn chuyện khác, cô không quản nổi.
Hai chị em làm đến chín giờ mới về nhà tắm rửa. Ôn Nhiên không nấu cơm, lấy từ tủ lạnh ra thạch đã làm sẵn, hai người ăn xong rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau bốn giờ đã dậy. Không còn cách nào, trời nóng quá, không thể ở ngoài nắng, chỉ có thể làm việc lúc sáng sớm và chiều tối khi không có nắng.
Mất hai ngày mới thu hoạch xong khoai tây. Ôn Nhiên ước tính, bảy phần ruộng, chỉ thu được hơn một nghìn năm trăm cân.
Năng suất thế này, đúng là không ổn.
Thu hoạch khoai tây xong, Ôn Nhiên nghỉ hai ngày, rồi lại dọn đất vườn sau, trồng tiếp khoai tây và khoai lang, mỗi thứ một nửa.
Trồng xong vườn sau, lại ra hai mẫu ruộng mới được chia, mất vài ngày dọn dẹp xong, cũng trồng khoai lang và khoai tây. Dù sao cũng có chút thu hoạch, chắc vậy.
Hai mẫu ruộng này, Ôn Nhiên thức khuya dậy sớm, thêm Ôn Độ phụ giúp, cũng mất hơn mười ngày.
Sân trước nhà và ruộng mới được chia, bố Ôn cũng nghe lời Ôn Nhiên, trồng khoai tây và khoai lang.
Dân làng thấy bố Ôn trồng khoai tây khoai lang, cũng có nhiều nhà làm theo.
Ý thức phòng ngừa rủi ro của nông dân rất mạnh, huống hồ thời tiết bây giờ ai nhìn cũng biết là bất thường.
Hai mẫu ruộng của chú Út, dưới sự giám sát của bố Ôn, cũng trồng khoai tây khoai lang.
Dân làng Tiền Sơn đều có giếng nước trong nhà. Giờ sông không có nước, ruộng hoa màu phải lấy nước từ giếng để tưới, nên hầu như nhà nào cũng có người kéo nước ra ruộng mỗi ngày.
Ôn Nhiên cũng vậy, gần như cách ngày phải tưới một lần, nếu không cây sẽ chết khô.
Ôn Nhiên nhìn ruộng hoa màu, nghĩ thầm: cứ thế này không được, đến lúc đó hoa màu chưa chết, cô đã tưới nước mệt chết rồi.
Lên mạng tra cứu, phát hiện dùng màng phủ nông nghiệp có thể giảm bốc hơi nước trong đất, nhưng trời nóng thế này, không biết phủ màng có ảnh hưởng đến cây lấy củ dưới đất không.
Cân nhắc mãi, Ôn Nhiên vẫn quyết định mua một lô màng phủ về. Dù bây giờ không dùng, sau này cũng dùng được.
Tra trên mạng, chọn một nhà sản xuất được đánh giá tốt, mua một lô màng phủ.
Nghĩ một lát, nhắn tin cho Ôn Độ, bảo cậu hỏi bố Ôn có muốn mua một lô không.
Chẳng mấy chốc Ôn Độ nhắn lại, nói bố Ôn bảo cậu cũng mua một lô.
Màng phủ chưa về, nước giếng lại cạn thêm. Cứ đà này, chưa đầy hai tháng nữa, giếng sẽ không ra nước nữa.
Lúc đó ba giếng nước sâu không biết sẽ xử lý thế nào, dù sao ba giếng, phục vụ bảy tám làng, năm sáu trăm hộ dân.
Cuối cùng Ôn Nhiên vẫn không dùng màng phủ, vì trời quá nóng, cô nghĩ dùng màng cũng chẳng ích gì, nên đành chăm chỉ tưới nước, thu được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.
