Chương 40: Dưa muối
Ôn Nhiên không phải nói suông, cô thực sự định ướp số lợn rừng này rồi gửi cho đám quân nhân kia. Đâu có lý nào người ta cứu mình, mình không có chút biểu hiện gì, lại còn tham của người ta.
Sau vụ này, bố Ôn lại yêu cầu Ôn Nhiên dọn về nhà ở, nhưng Ôn Nhiên vẫn không đồng ý, nói rằng cô và mẹ Ôn không hợp.
Bố Ôn khuyên mãi không được, đành bỏ cuộc.
Tổng cộng mười một con lợn rừng, chia cho dân làng một con, còn lại mười con. Phải xử lý hết đống đó không phải chuyện nhỏ.
Thế là bố Ôn, mẹ Ôn và chú đều đến giúp.
Mấy người làm suốt ba ngày mới ướp và phơi khô hết chỗ thịt lợn rừng.
Ôn Nhiên giữ lại dạ dày lợn rừng, nhờ chú tìm người bán. Còn lòng, ruột, đầu lợn, móng lợn thì cô đem kho.
Cô biếu bố và chú mỗi người một ít thịt và đồ kho coi như tiền công.
Phần còn lại Ôn Nhiên để lại một ít, số khác cô đựng hết vào mấy thùng bảo ôn bằng sắt loại to như ở căng tin, cùng với thịt muối, mang đến đội sản xuất.
Chỗ quân đội đóng quân ngay cạnh ủy ban thôn, trông như mới xây. Ôn Nhiên thấy có người đứng gác ở cổng, liền đi tới hỏi Liên Xán Thần có ở đó không.
Chiến sĩ trực ban hỏi Ôn Nhiên đến có việc gì, biết là đến cảm ơn, liền dùng bộ đàm gọi Liên Xán Thần ra.
Thấy Liên Xán Thần ra, Ôn Nhiên cười tươi nói rõ ý định. Liên Xán Thần vẫn từ chối, Ôn Nhiên cười bảo: “Anh nói xem, tôi bận rộn cả buổi trời, anh từ chối phũ phàng thế thì phí công tôi quá.”
Liên Xán Thần ngượng ngùng nói: “Chúng tôi có quy định, không được lấy của dân một cây kim, một sợi chỉ.”
Ôn Nhiên lấy ra một cái quạt xếp, vừa phe phẩy vừa nói: “Tôi biết mà, nên tôi có gửi kim chỉ đâu. Này, anh đừng lề mề nữa, không ăn nhanh thì lát nữa thiu đấy.”
Nói xong cô định ra xe bê đồ xuống, Liên Xán Thần vội chạy theo phụ. Mấy chiến sĩ nhỏ sau cổng thấy vậy cũng vội ra xách đồ giúp, không để Ôn Nhiên phải động tay.
Thấy mấy chiến sĩ nhỏ khiêng đồ vào, Ôn Nhiên cười tươi bảo ngày mai đến lấy thùng, rồi lên xe về nhà.
Gửi đồ xong là được rồi, cô không muốn tiếp xúc nhiều với đám người này. Dù sao cô còn giấu bí mật, mà đám này cũng không phải người thường, nếu bị phát hiện thì cô tiêu rồi.
Về đến nhà, thấy chưa cúp điện, Ôn Nhiên vội bật điều hòa. Dạo này thời gian cấp điện lại bị rút ngắn, một ngày cộng lại chỉ được năm tiếng.
Cô lấy một cốc trà sữa đá, cũng cho Đại Hắc một bát chè đậu xanh đá. Gần đây Đại Hắc nóng quá cũng chẳng muốn ăn.
Buồn chán, Ôn Nhiên lấy điện thoại ra lướt, chợt thấy trong group WeChat có người tag cô. Mở ra, là group bạn đại học. Trước đó cô đã thoát group cấp ba, còn kéo đen mấy đứa hay xúm vào trêu.
Đám đó tìm cô chẳng có việc gì, chỉ là có một bạn tên Mạnh Tường nói tháng sau cưới, mời mọi người đến dự.
Đừng nói tình hình bây giờ, ngay cả hồi bình thường Ôn Nhiên cũng chẳng đi.
Cô nhắn chúc mừng Mạnh Tường, rồi khách sáo nói bây giờ mình không đi được.
Nói thật, Ôn Nhiên không hiểu nổi. Dù có cưới thì cũng nên mời bạn thân chứ, cô với Mạnh Tường có thân đâu. Nếu hồi trước, mời cô còn miễn cưỡng gọi là có lý.
Nhưng hoàn cảnh bây giờ, nhà Mạnh Tường lại ở tỉnh G, xa tỉnh An thế, sao lại mời đến cô? Nếu chỉ khách sáo qua loa thì còn dễ nói, đằng này lại tag riêng cô.
Tắt WeChat, mặc kệ chúng nó nói gì, Ôn Nhiên tiếp tục lướt tin tức. Thấy tình hình bên ngoài ngày càng tệ, chuyện cướp giật gần như ngày nào cũng xảy ra. Nếu cấp trên không sớm đưa ra biện pháp, chắc chắn sẽ loạn.
Cô tắt máy, định dậy nấu cơm, nhưng vừa ra tới cửa thì điện cúp. Đành quay lại lấy đèn năng lượng mặt trời bật lên, rồi lấy ra hai cục đá lớn.
Định nấu cơm, nhưng mất điện rồi, Ôn Nhiên cũng chẳng muốn phiền, bèn lấy ít lòng lợn kho, ăn với màn thầu qua bữa. Ăn xong lại rửa một bát dâu tây dại rồi ăn tiếp.
Ăn dâu xong, Ôn Nhiên lại lấy mấy quả dưa hấu bỏ lên xe đẩy nhỏ, mang sang cho bố mẹ.
Đúng lúc Ôn Độ cũng hiếm hoi được nghỉ, thấy Ôn Nhiên mang dưa hấu sang, liền ôm một quả bổ ra ăn ngấu nghiến.
Ôn Nhiên hỏi dạo này Ôn Độ bận gì, Ôn Độ vừa nhồm nhoàm dưa vừa nói: “Đừng nhắc nữa chị, Trưởng thôn Chung dạo này đang làm vụ trồng trọt trong nhà, tụi em toàn bận chuyện đó.”
“Trồng trọt trong nhà? Không phải đã lắp nhà kính rồi sao?” Ôn Nhiên hỏi.
“Trưởng thôn lo nhà kính không đủ, nên quyết định xây thêm phòng trồng, một là tăng thu nhập, hai là giải quyết vấn đề ăn uống cho mấy người nhàn rỗi.”
Ôn Nhiên nhớ lại tin tức xem trên điện thoại hôm trước, hiểu ra cách làm của Chung Noãn.
“À, chị, còn có khu chăn nuôi nữa, tụi em cũng xây khu chăn nuôi rồi, chị có hứng không?” Ôn Độ hỏi.
“Không hứng!” Ôn Nhiên lắc đầu.
Ôn Độ hơi bất ngờ, trước thấy chị nuôi lợn nuôi gà, tưởng chị thích mấy cái đó.
Thấy Ôn Nhiên từ chối, Ôn Độ cũng không nài thêm. Ôn Nhiên hỏi nó có hỏi bố mẹ có muốn đi không.
“Hỏi rồi, bố nói đến lúc đó bố với mẹ và chú sẽ đến xem, nếu phỏng vấn đỗ thì đi.”
Ôn Nhiên thấy cũng được. Bây giờ có việc làm không dễ, ít nhất còn hơn làm ruộng nhiều. Nếu cô không có không gian, chắc chắn cũng đi.
“Chị, dạo này chị không liên lạc với Kiều Niên à?” Ôn Độ hỏi.
“Không.” Từ khi biết ý của thằng nhỏ, Ôn Nhiên đã cố tình xa lánh nó, tin nhắn nó gửi cũng chẳng thèm trả lời.
“Hôm trước em gặp nó, nó còn hỏi thăm chị.”
Ôn Nhiên không muốn nói chuyện này, đánh trống lảng: “Lần này em nghỉ mấy ngày?”
“Hai ngày, ngày kia phải đi làm rồi.” Nhắc đến đây mặt Ôn Độ lại xịu xuống.
Ôn Nhiên vỗ vai nó, đứng dậy kéo xe về.
Về đến nhà, Ôn Nhiên nhớ ra mấy củ gừng dại hồi trước đi đào rau vẫn để trong không gian, bèn lấy ra, định muối thành dưa chua. Thời tiết này, ăn với cháo là nhất.
Cô lấy điện thoại, tìm cách muối gừng dại trên mạng, rồi bắt tay vào làm từng bước.
Đến khi muối xong hết chỗ gừng dại, được bảy vại đầy, tha hồ ăn lâu dài.
Nhìn đồng hồ, đã năm rưỡi sáng. Ôn Nhiên lại dẫn Đại Hắc ăn một bữa coi như tối kiêm sáng, tắm rửa xong, để ra hai cục đá lớn rồi lăn ra ngủ.
Tỉnh dậy đã ba giờ chiều. Cô thu chỗ nước đá tan vào không gian, trở dậy ra vườn sau thêm nước và cỏ cho bò.
Vào nhà lấy thêm hai cục đá mới, tận hưởng chút mát lạnh, Ôn Nhiên và Đại Hắc bắt đầu ăn cơm.
Ăn xong lại nghỉ một lát, đợi mặt trời xuống núi, Ôn Nhiên xách thùng đi về phía đội sản xuất. Lần này vừa đi lấy nước, vừa tiện đường mang mấy thùng bảo ôn về.
