Chương 41: Bệnh truyền nhiễm
Ôn Nhiên lấy lại được thùng giữ nhiệt giữa những lời cảm ơn và khen ngợi của đám chiến sĩ trẻ.
Cô đưa nước cho bố và chú, rồi về nhà, cùng đi có Ôn Độ.
Xuống xe, Ôn Độ giúp chị xách đồ.
“Chị, chị ơi, mau lại đây!” Ôn Độ bỗng kêu lên.
Ôn Nhiên chạy lại xem, chỉ thấy hai thùng giữ nhiệt lớn nhồi đầy ắp, có đồ hộp quân đội, bánh nén, cơm tự sôi và lẩu tự sôi, còn có mấy hộp nước nén.
Chẳng trách lúc lấy thùng giữ nhiệt, đám chiến sĩ trẻ không để cô động tay, hóa ra sợ cô phát hiện ra trọng lượng không đúng.
Ôn Nhiên lấy hết đồ ra, đưa cho nó mấy hộp đồ hộp và lẩu tự sôi, còn lại thì cất hết.
“Bốp!” Đèn bỗng sáng lên, có điện rồi. Ôn Nhiên lập tức bật điều hòa, hai chị em mỗi người một lon coca, ngồi dưới điều hòa chờ phòng mát lên.
“Chị, em vừa nghe điện thoại, thành phố mình sắp có người đến.” Ôn Độ bỗng nói.
“Có người đến? Ý gì thế?” Ôn Nhiên hỏi.
“Chị không xem tin tức à?” Ôn Độ ngạc nhiên.
Ôn Nhiên chợt nhớ tin tức nói, vì băng tan, mực nước biển dâng, các thành phố ven biển sắp bị nhấn chìm.
Vậy là định di dân ven biển vào nội địa?
“Thị trấn mình cũng có người đến à?” Ôn Nhiên hỏi.
“Tạm thời chưa nhận được thông báo.” Ôn Độ lắc đầu.
Nếu đám người đó đến, chắc lại gà bay chó chạy một thời gian. Vốn dĩ bây giờ cuộc sống đã khó khăn, lại thêm một đám người đến chia tài nguyên, dân địa phương chắc chắn không chịu.
Người nơi khác cũng sẽ có ý kiến, mình có nhà không về được, còn bị xa lánh, mâu thuẫn chẳng phải nảy ra sao.
“Chị, nhà mình có nhang muỗi và dầu khuynh diệp không?” Ôn Độ hỏi.
“Có, tí nữa lấy cho em.” Ôn Nhiên gật đầu.
“Dạo này muỗi ruồi càng ngày càng nhiều.” Ôn Độ lẩm bẩm.
Ôn Nhiên cũng phát hiện ra. Những năm trước tuy cũng nhiều côn trùng, nhưng không như năm nay, nhất là ruồi, không chỉ nhiều mà còn to, toàn ruồi xanh đầu, kinh tởm vô cùng. Muỗi còn kỳ lạ hơn, không có nước mà vẫn sinh ra lắm muỗi thế, toàn muỗi vằn, cắn xong vừa đau vừa ngứa, sưng mấy ngày.
“Em bảo bố mẹ chú ý, ruồi muỗi nhiều dễ lây virus, mà năm nay muỗi cũng lạ, cảm giác rất độc.” Ôn Nhiên nói.
“Đúng thật, con muỗi này cắn một phát ngứa mấy ngày.” Ôn Độ gật đầu.
Ôn Nhiên lấy mấy hộp nhang muỗi và dầu khuynh diệp đưa cho Ôn Độ, lại lấy một túi bạc hà dại phơi khô, bảo nó về có thể hãm nước uống, hoặc xoa người cũng tốt.
Xách một đống đồ, Ôn Độ không ở lại ăn cơm, về luôn.
Ôn Nhiên cũng không có khẩu vị, cho Đại Hắc một bát thức ăn cho chó, lấy một quả táo vừa cắn vừa ra vườn. Lúa và tiểu mạch yếu ớt, phải chăm sóc cẩn thận.
Cảm nhận nhiệt độ trong nhà kính, thấy ổn, lại mở vòi phun nước tưới.
Ôn Nhiên biết nhiều nhà ngủ luôn trong nhà kính, vì ngoài kia không có điện thì nóng quá, mà trong nhà kính có máy điều chỉnh nhiệt, mát hơn hẳn.
Dù sao cây trồng cũng cần, người ta tiện thể ở luôn trong đó, tận dụng tối đa.
Ôn Nhiên cũng không về, kéo một cái giường gấp ra, ngủ trưa luôn trong đó.
Chuyện Ôn Nhiên lo lắng cuối cùng cũng xảy ra. Ruồi muỗi tăng nhiều, cộng với thiếu nước nên vệ sinh cá nhân không thể quá cầu kỳ, dẫn đến nhiều bệnh truyền nhiễm bùng phát.
Sốt rét, sốt xuất huyết, sốt vàng da. Trên video mạng, các bệnh viện lớn đều quá tải, làng cô cũng xuất hiện.
Ôn Nhiên mang một thùng các loại dầu khuynh diệp, nhang muỗi, dầu gió, cùng nước khử trùng, đưa cho bố mẹ.
Dặn họ chú ý vệ sinh cá nhân, chú ý diệt ruồi muỗi trong nhà.
Nhà có nước nén Ôn Độ mang về, Ôn Nhiên không mang thêm nước.
Về nhà, Ôn Nhiên bắt đầu khử trùng toàn bộ nhà, mọi góc ngách, cả chuồng bò.
Rồi xịt dầu khuynh diệp, dầu gió, cố gắng không để trong nhà có muỗi ruồi.
Chuồng bò còn xông ngải cứu, ngày hai lần.
Ôn Nhiên có xe, dân làng biết, nên hôm đó có người tới nhờ cô giúp.
Người tới là bạn chơi cùng, hơn cô hai tuổi, cũng năm nay mới về, tên Hứa Chính Khải. Lần này con gái hai tuổi của anh bị sốt rét, sốt cao.
Tìm một vòng không thấy xe, nghe dân làng nói Ôn Nhiên có xe, mới tới.
Ôn Nhiên không nói gì, mặc áo chống nắng, gọi điện cho bố, rồi lái xe chở nhà Hứa Chính Khải đến bệnh viện.
Bệnh viện thị trấn không được, nên Ôn Nhiên trực tiếp đưa họ tới bệnh viện đa khoa hạng ba của thành phố.
Lúc này bệnh viện rất đông, hành lang sảnh, chỗ nào cũng người.
Ôn Nhiên không vào, nhìn nhà Hứa Chính Khải vào viện rồi về.
Con nhỏ thế, trời lại nóng, Ôn Nhiên lắc đầu, mong nó vô sự.
Hôm sau, Hứa Chính Khải chuyển cho Ôn Nhiên năm trăm tệ. Ôn Nhiên không khách, nhận luôn. Giá xăng tăng điên cuồng, năm trăm tệ thực sự không nhiều.
Người từ thành phố ven biển cũng được chia một phần về thị trấn của họ, nên Chung Noãn càng bận hơn, kéo theo Ôn Độ cũng mấy tuần chưa được nghỉ.
Còn bố Ôn thì đi khu chăn nuôi, nhưng chỉ có chú là phỏng vấn đậu. Chú đi khu chăn nuôi, đất nhà để lại cho bố Ôn trồng.
Trong những ngày bận rộn đó, Tết Đoan Ngọ đến. Ôn Nhiên lấy bánh ú gói từ năm ngoái, lại lấy bột đậu xanh làm bánh đậu xanh.
Biếu bố mẹ một ít, lại lên thị trấn biếu Chung Noãn và Ôn Độ.
Chung Noãn bận tới nỗi không kịp ăn cơm, nhai hai cái bánh ú của Ôn Nhiên rồi vội đi. Ôn Độ thì còn thời gian đưa chị đi ăn một bữa.
Ăn ở căng tin của họ, mấy quán ăn trong thị trấn đóng cửa từ lâu.
Ăn xong, Ôn Nhiên ra chợ dạo một vòng. Phần lớn cửa hàng trong thị trấn đã đóng, chỉ còn ít cửa như tiệm kim khí, nội thất gia dụng là còn mở.
Ôn Nhiên đi một vòng, mua ít linh tinh dùng trong nhà rồi về.
Qua Đoan Ngọ không lâu, Ôn Nhiên bắt đầu thu hoạch. Để tránh người ta báo sản lượng gian dối, khi thu hoạch sẽ có người trên xuống.
Một mẫu lúa cạn của Ôn Nhiên thu được hơn bảy trăm cân, tiểu mạch còn thảm hơn, thu được hơn ba trăm cân.
Ngô sau vườn khá hơn, thu được hơn tám trăm cân, còn đậu nành và đậu xanh tổng cộng chưa tới hai trăm cân.
Nộp xong phần lương phải nộp, Ôn Nhiên cất số còn lại vào không gian, rồi xay tiểu mạch và ngô thành bột. Hôm đó về liền làm một bữa màn thầu.
Phải nói, bột tự trồng tự xay, ăn mới thơm, nên Ôn Nhiên chịu nóng nóng làm hết số bột còn lại thành màn thầu, bánh bao, mì sợi.
Thu hoạch xong, Ôn Nhiên nghỉ vài ngày, lại đi giúp bố mẹ thu hoạch. Hai mẫu đất của bố trồng khoai lang và ngô, vườn nhà trồng khoai tây.
Thu xong, Ôn Nhiên lại giúp họ làm khoai tây và khoai lang thành miến dong và khoai lang sấy khô.
Đến khi xong việc hẳn, Ôn Nhiên mệt nằm ở nhà nghỉ hơn một tuần.
