Chương 80: Bầy sói
“Cháu không dám đâu ạ, ông Chung, chỉ cần ông không chê, cháu giơ cả hai tay hai chân hoan nghênh.” Ôn Nhiên nói.
“Nhiên Nhiên vẫn như hồi cấp ba, hoạt bát dễ thương quá.” Dì Bạch nói.
Ôn Nhiên suýt phun nước ra ngoài. Cô đã ngoài ba mươi rồi, từ “hoạt bát dễ thương” chắc không còn phù hợp nữa nhỉ.
Vì có ông Chung ở đó, nên ông Đường cũng bỏ qua quy tắc “ăn không nói, ngủ không nói”, mấy người vừa ăn vừa trò chuyện.
“Mộc Trạch sao không đến?” Bỗng ông Chung hỏi.
“Anh ấy có chút việc, ngày mai mới đến thăm ông được ạ.” Chung Noãn nói.
“Ừ, các con cũng không còn nhỏ nữa, năm nay về, bảo nhà nó sang, chúng ta cũng nên bàn chuyện hôn sự của hai đứa thôi.” Ông Chung nói.
Nghe vậy, Ôn Nhiên lập tức ngước lên nhìn Chung Noãn. Chung Noãn cười với cô, rồi quay sang ông Chung: “Vâng, cháu sẽ nói với anh ấy.”
Ôn Nhiên cúi đầu, lặng lẽ ăn cơm. Chủ đề này, cô là người ngoài, không tiện tham gia.
Thực ra cô vẫn không hiểu, hôm nay ông Đường và ông Chung gọi cô đến có ý nghĩa gì.
Chẳng lẽ chỉ để ăn một bữa cơm, rồi hẹn thêm bữa khác?
Nhưng với mấy con cáo già như họ, Ôn Nhiên cũng không thể nhìn ra điều gì.
Ăn xong, Ôn Nhiên không nán lại lâu, khách sáo vài câu rồi rời đi.
Nhớ lần trước chú út nói có sắp xếp khác, Ôn Nhiên lại lái xe đến cơ sở chăn nuôi.
Chú út và mọi người đang vớt cá. Mẻ cá này vớt lên là không nuôi nữa. Họ sẽ chuyển vào trồng rau trong nhà kính.
Ôn Nhiên chơi ở đó một lúc, rồi mang theo một đống đồ chú út cho về nhà.
Về đến nhà, lục soát đống đồ chú út cho, nhiều nhất là nước nén. Chú út không thiếu nước dùng nên số nước nén phát ra đều còn lại. Ôn Nhiên lấy ba hộp, lát nữa đưa cho Ôn Độ mang về cho bố mẹ.
Ở thị trấn ăn hơi nhiều, nên Ôn Nhiên không muốn ăn tối, hay nói đúng hơn là bữa sáng. Cô kéo ghế dài ra sân nằm, ngắm trời.
Bên cạnh còn để một đĩa quả mâm xôi, hái từ trên núi hồi trước.
Vừa ăn quả mâm xôi, Ôn Nhiên vô thức thả hồn bay xa. Nhớ hồi nhỏ, mỗi lần ông nội từ trên núi về đều mang cho cô đồ ngon, có khi là dâu dại, có khi là quả mâm xôi.
Đủ loại quả dại, gói trong lá cây, lấy từ túi áo ra. Cô bé Ôn Nhiên ngày ấy thấy thần kỳ nhất chính là túi áo của ông nội và giỏ tre của bà nội.
Một cái có thể lấy đủ loại quả dại, một cái có thể lấy đủ loại kẹo bánh.
Giờ sân nhỏ vẫn còn, nhưng chẳng còn ai từ cửa bước vào, lấy từ túi áo hay giỏ tre ra quả dại và kẹo đưa cho cô nữa.
Ôn Nhiên ăn quả mâm xôi, Đại Hắc cũng nằm bên cạnh cô. Những dây đèn màu treo trên cây xung quanh tỏa ra ánh sáng mờ ảo.
Lúc Ôn Độ đến, Ôn Nhiên đã lấy lại tinh thần, đang chuẩn bị ra ruộng.
“Chị, trời sắp sáng rồi, giờ ra ruộng lát nữa không kịp về đâu.” Ôn Độ nói.
“Chị ra xem một lát, về ngay mà.” Ôn Nhiên nói.
“Mai hẵng đi, cũng chẳng thiếu lúc này, không thì nắng hỏng da chị lại khóc đấy.” Ôn Độ nói.
Ôn Nhiên nghĩ cũng đúng, bèn bỏ đồ xuống, vào nhà ngồi.
“Chị, đoán xem em mới phát hiện ra gì?” Ôn Độ bỗng nhiên thần bí nói.
“Gì thế?” Ôn Nhiên hỏi.
“Thị trấn nhỏ của chúng ta, có rất nhiều người đến.” Ôn Độ nói.
“Ý gì?” Ôn Nhiên hơi không hiểu.
“Là có nhiều người giàu đến, mua nhà mua đất, hình như muốn định cư ở đây.” Ôn Độ nói.
“Định cư?” Ôn Nhiên nghĩ đến ông Chung.
Ông Chung cũng đến thị trấn của họ, lý do là vì ông Đường. Nhưng nếu thực sự không yên tâm về ông Đường, sao không đưa ông ấy về Kinh Đô?
Chẳng lẽ thị trấn nhỏ của họ thực sự thành đất phong thủy bảo địa rồi?
Ôn Nhiên lắc đầu, vứt ý nghĩ không đáng tin đó đi.
“Có phải thị trấn ta phong thủy tốt, nên họ mới đổ xô đến không?” Ôn Độ lại nói.
“Ha ha, ừ, phong thủy tốt!” Ôn Nhiên liếc cậu ta một cái, quay người vào phòng.
Lại lấy cuốn “Sơn Tu Ký Thực” ra, Ôn Nhiên bắt đầu luyện tập.
Một lúc lâu sau, Ôn Nhiên đứng dậy, đánh một cái rắm thật to, vừa xoa cái eo ngồi đau nhức, vừa lấy một nắm khoai lang khô vừa ăn vừa nghĩ: “Cuốn bí kíp này, sao luyện mãi chẳng thấy gì, ngoài việc xì hơi ra thì vẫn như thường.”
Ăn xong khoai lang khô, vươn vai một cái, lại đánh một cái rắm, Ôn Nhiên leo lên giường ngủ.
Hôm sau ăn sáng xong, Ôn Nhiên ra ruộng. Nói thật, loại lương thực mới này ngoài vị hơi khó ăn ra thì mọi thứ đều ổn. Thời tiết thế này, trên ruộng cỏ dại còn chẳng mọc nổi, nhưng nó lại lớn rất tốt.
Đi một vòng quanh ruộng, thấy chẳng có việc gì, Ôn Nhiên liền về. Nhưng đến sân nhà mình, cô phát hiện Đại Hắc đang sủa ầm ĩ trong sân.
Ôn Nhiên giật mình, lập tức chạy về phía cổng. Nhưng chưa kịp ra tới cổng, từ phía sau sân đã có mấy con chó lao ra, vây quanh cô.
Ôn Nhiên giơ đèn pin lên soi, lập tức hồn bay phách lạc. Đâu phải chó, đây là sói đó mọi người ơi.
Trên núi này, thực sự có sói, và cô đã đụng phải chúng.
Ôn Nhiên ép mình bình tĩnh. Cô lén lấy điện thoại ra, định gọi, nhưng con sói đầu đàn hình như biết cô muốn làm gì, lập tức tiến lại gần.
Ôn Nhiên cầm điện thoại, từ từ lùi lại. Thấy cô không gọi, con sói cũng không động đậy. Nhưng hễ cô chuẩn bị gọi là chúng lại tiến sát.
Ôn Nhiên muốn khóc không ra nước mắt. Mấy con súc sinh này rốt cuộc muốn gì?
Không biết đã đứng bao lâu, tiếng Đại Hắc đã thay đổi. Bầy sói lại tiến gần Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên vừa thầm chửi Kiều Niên và Liên Xán Thần sao chưa đến, không phải bảo mỗi ngày phải qua đây dạo vài vòng sao?
Ôn Nhiên từ từ lùi lại. Con sói nhìn cô, bỗng nhiên con đầu đàn rất có tính người nghiêng đầu, men theo tường sân đi về phía sau.
Những con còn lại lập tức vây chặt Ôn Nhiên, từ từ tiến lại gần, chỉ chừa một khoảng trống về phía con đầu đàn.
Cứ như thể muốn Ôn Nhiên đi theo con đầu đàn vậy.
Ôn Nhiên nhìn bầy sói đang tiến đến, đành thử bước về phía con đầu đàn. Bầy sói cứ thế bám theo, không xa không gần.
Ôn Nhiên bắt đầu chảy nước mắt. Mấy con sói này định lùa cô về hang rồi ăn thịt sao?
Ôn Độ ơi, em không đến nhanh là chị đến xác cũng không còn đâu.
Đi được khoảng sáu bảy dặm, con sói đầu đàn mới dừng lại bên một tảng đá đen.
Ôn Nhiên đứng cách đó không xa, toàn thân cứng đờ nhìn nó.
Con sói đầu đàn lại nghiêng đầu về phía tảng đá, trong đôi mắt lạnh lẽo như thoáng qua một tia chán ghét, rồi dẫn bầy sói lên núi.
Ôn Nhiên đứng rất lâu, thấy bầy sói thực sự đi rồi, mới mềm nhũn chân tay ngã sõng soài xuống đất.
Người cô ướt đẫm như vừa vớt từ dưới nước lên. Cô run rẩy dựa vào tảng đá, lấy điện thoại ra định gọi, nhưng tay run đến nỗi không cầm nổi.
Cố gắng hồi lâu, cô vứt luôn điện thoại, gục lên tảng đá khóc nức nở.
