Chương 81: Ăn Cơm
Khóc một hồi lâu, Ôn Nhiên mới đứng dậy, trấn tĩnh lại, rồi cầm điện thoại định gọi tiếp. Nhưng bấm được một nửa, không hiểu sao cô lại cất máy.
Cô nhớ ra con sói đầu đàn trước khi đi hình như có nghiêng đầu về phía tảng đá này.
Ôn Nhiên quan sát kỹ tảng đá. Ngoài việc hơi đen và to bằng cái chậu rửa mặt, thì chẳng có gì đặc biệt.
Bầy sói vây cô trong sân, nhưng không ăn thịt, chỉ lùa cô đến đây, cứ như cố tình mang đá đến cho cô vậy.
Nhưng Ôn Nhiên nhìn thế nào cũng không thấy tảng đá có gì lạ. Cô sờ thử, cũng chẳng có gì đặc biệt.
Thế thì tại sao bầy sói lại làm thế này?
Ôn Nhiên vuốt mặt, thu tảng đá vào không gian, rồi đứng dậy đi xuống núi. Đi được vài bước, cô lại quay lại, nhặt mấy viên đá nhỏ vương vãi dưới đất bỏ vào không gian luôn.
Có dùng được hay không chẳng biết, cứ thu vào đã rồi tính.
Về đến nhà, vừa mở cửa, con Đại Hắc đang đi vòng vòng trước cửa. Ôn Nhiên ngồi xuống ôm nó, Đại Hắc cũng cọ vào người cô.
Ôn Nhiên cúi xuống, thấy móng chân trước của Đại Hắc có vết máu.
Cô nhấc chân trước của nó lên xem, móng đã bị mòn, giữa các ngón chân đều là vết thương do cọ xát.
Ôn Nhiên nhìn ra sau cánh cửa, toàn là vết cào của Đại Hắc.
Xót xa, Ôn Nhiên dắt Đại Hắc vào nhà, rửa sạch chân, bôi thuốc, rồi băng bó lại.
Dặn nó nằm yên đừng động đậy, Ôn Nhiên lại lấy ra một tô lớn sườn và thịt thỏ, đặt trước mặt Đại Hắc.
Nhìn Đại Hắc ăn ngon lành, Ôn Nhiên xoa đầu nó rồi về phòng.
Lấy điện thoại ra, ngồi trên giường ấn ấn mấy lần, cuối cùng vẫn không gọi. Không hiểu sao, cô có cảm giác bầy sói sẽ không quay lại nữa.
Cô cũng không muốn kể chuyện này ra. Trực giác mách bảo, nói ra chưa chắc đã tốt.
Lôi tảng đá từ không gian ra, Ôn Nhiên đi vòng quanh nó ba vòng trái, ba vòng phải, rồi sụp xuống quan sát tỉ mỉ, cuối cùng cũng chẳng thấy gì khác.
Thu đá vào không gian, đi tắm một cái, Ôn Nhiên liền lao lên giường ngủ. Cô chẳng muốn nghĩ gì nữa, chỉ muốn ngủ.
Giấc ngủ này kéo dài đến tận lúc Ôn Độ tan làm gõ cửa. Ôn Nhiên dậy mở cửa, Ôn Độ thấy chị còn lờ đờ, tò mò hỏi: “Chị, sao chị lại ngủ?”
“Sao, chị không được ngủ à?” Ôn Nhiên đáp.
“Được, sao lại không, em chỉ tò mò hỏi thôi.” Ôn Độ trả lời.
Ôn Nhiên chẳng thèm để ý, dụi mắt rồi lại vào phòng nằm vật ra giường.
Nằm một lát, lại bò dậy thay quần áo ra ngoài.
Ôn Độ đang cầm điện thoại lướt, Ôn Nhiên ngồi cạnh cậu, nói: “Từ mai em không cần qua đây nữa.”
“Sao thế chị? Chị không sợ sói à?” Ôn Độ bỏ điện thoại xuống hỏi.
“Sợ hay không sợ, em ở đây cũng chẳng ích gì. Có sói thật, em ở đây cũng chỉ làm mồi thôi. Ra ngoài kia còn có ích hơn.” Ôn Nhiên nói.
“Chị nói cũng đúng, nhưng bố chắc không yên tâm.” Ôn Độ nói.
“Không sao, em cứ nói chị không muốn em ở đây là được.” Ôn Nhiên nói.
“Chậc, chị, đó mới là ý thật của chị chứ gì?” Ôn Độ nói.
“Ừ, thì sao?” Ôn Nhiên lạnh tanh đáp.
“Không sao, chẳng có vấn đề gì hết.” Ôn Độ vội vàng trả lời.
Không thèm để ý đến cậu nữa, Ôn Nhiên lười nấu cơm, bèn nấu hai gói mì tôm, ăn với Ôn Độ.
Phải nói, thỉnh thoảng ăn mì tôm, cảm giác cũng ngon phết.
Ôn Nhiên nhớ đến cuộc hẹn với hai ông cụ, bèn gọi cho ông Đường, hỏi khi nào ông rảnh để mời qua ăn cơm.
Ông cụ nói phải bàn với ông Chung rồi mới trả lời cô.
Cúp máy, Ôn Nhiên bắt đầu sắp xếp thực đơn. Mời người ta ăn cơm, món ăn không dễ sắp, nhất là ông Chung, người đã từng tung hoành thương trường mấy chục năm, chỉ cần một chút sơ hở là có thể bị ông phát hiện ra sơ hở.
Ôn Nhiên trước tiên kiểm tra kỹ lưỡng từng góc nhà, cất hết những thứ hơi bất thường.
Lại gọi cho Chung Noãn, nhờ cô ấy mua giúp ít đồ. Mấy thứ cô có đều không thể lôi ra, đành nhờ Chung Noãn vậy.
Chung Noãn đồng ý, nhưng bây giờ bên ngoài cũng chẳng có gì ngon, nên đành mua tạm.
Ông Đường báo cô, ngày kia có thể qua ăn cơm, Ôn Nhiên đồng ý.
Rồi cô lên thị trấn, Chung Noãn giúp mua một con cá, hai cân tôm, ngoài ra không có gì khác.
Ôn Nhiên thấy thế là đủ, có cá có tôm, lại có thịt xông khói, tạm ổn.
Hôm hai ông cụ đến, Ôn Nhiên đặc biệt ra đầu làng đón.
Dì Bạch không đến, mà là Chung Noãn và Đoạn Mộc Trạch đi cùng. Ôn Nhiên cũng gọi Ôn Độ đến tiếp khách.
Hai ông cụ khen ngợi cái sân nhỏ của Ôn Nhiên không ngớt lời. Ông Đường còn nói muốn mua đất cạnh nhà Ôn Nhiên để xây một cái sân nhỏ làm hàng xóm với cô.
Ôn Nhiên tưởng ông nói đùa, nhưng khi thấy ông thực sự xây sân bên cạnh, cô mới biết ông nói thật.
Bữa trưa rất đơn giản: một đĩa tôm sốt, một đĩa cá kho cay, thịt xông khói xào măng khô, và vài món rau Ôn Nhiên trồng trong nhà.
Rượu là rượu Ôn Nhiên tự ủ, ông Chung rất hứng thú, hỏi: “Đây có phải là rượu mà Tiểu Noãn từng mang về không?”
Ôn Nhiên ngại ngùng đáp: “Vâng ạ, còn phải cảm ơn Noãn Noãn, nếu không cháu cũng chẳng có mặt trời mà dùng.”
Ông Chung cười to: “Mấy đứa nhỏ các cháu, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm mà, cháu cũng giúp nó không ít mà.”
Ôn Nhiên khiêm tốn vài câu, rồi mời rượu ông Chung.
Ăn xong, hai ông cụ không ở lại lâu, ngồi một lát rồi về.
Tiễn hai ông cụ xong, Ôn Nhiên có thể khẳng định, ông Chung đến đây đúng là có mục đích.
Trong lúc nói chuyện, ông Chung luôn khéo léo hỏi thăm cô về chuyện trong núi. Ôn Nhiên vô thức nhớ đến tảng đá trong không gian.
Sói đầu đàn cố tình mang đến, chắc chắn không phải đá thường.
Chẳng lẽ là đá quý, đá năng lượng mới, hay thứ gì đó biến đổi gen?
Nghĩ linh tinh một hồi, cũng chẳng nghĩ ra đầu cua tai nheo gì.
Vuốt mặt, gạt bỏ những suy nghĩ kỳ quặc trong đầu, Ôn Nhiên dọn dẹp một chút rồi ra ngoài.
Trưa nay có uống chút rượu, cô cần đi tản bộ cho tiêu rượu.
Đi vòng quanh làng một vòng, đến đầu làng thì gặp một đôi vợ chồng dắt con nhỏ. Ôn Nhiên định tránh đường, không ngờ người phụ nữ lên tiếng: “Cô là… Ôn Nhiên?”
Ôn Nhiên ngước lên, gượng cười đáp: “Là chị Xuân Linh à, mọi người vừa về à?”
Người tên Xuân Linh đáp: “Ừ ừ, cô đi đâu về thế?”
“Tôi đi dạo thôi. Thế mọi người đi đi, tôi không làm phiền nữa.” Ôn Nhiên nói xong, gật đầu rồi quay người đi.
Người trong làng này, ít nhiều gì cũng coi trọng nam khinh nữ. Nhưng nói đến người Ôn Nhiên ghét nhất, thì chính là nhà của người tên Xuân Linh vừa nãy.
Cha mẹ người ta có thể không đạt chuẩn, nhưng cha mẹ cô ta thì chẳng ra gì.
