Chương 83: Cơm Ống Tre
Ôn Nhiên lấy nhiệt kế ra, thấy nhiệt độ hiển thị 48 độ.
Không trách cô thấy hôm nay nắng không gắt như trước, hóa ra là đã hạ nhiệt. Cái đợt nóng cực hạn kéo dài gần ba năm sắp kết thúc rồi sao?
Đúng là một tin tốt lành.
Ôn Nhiên lấy điện thoại ra, quả nhiên, mạng xã hội đầy tiếng cười nói, ai cũng ăn mừng đợt nóng cực hạn sắp kết thúc.
Ôn Nhiên cũng vui, thế là quyết định làm một bữa thịnh soạn để ăn mừng.
Nhiệt độ quả thật bắt đầu giảm dần từng ngày, mọi người cũng dần quay lại nhịp sinh hoạt ban ngày ra ngoài, ban đêm nghỉ ngơi.
Lúc này, Ôn Nhiên đang đứng ở cổng sân nhà mình giữa ban ngày ban mặt, nhìn một đội thợ xây dựng đang đo đạc, đào móng bên cạnh.
Ôn Nhiên mặt không cảm xúc gọi điện cho ông cụ Đường, ông cụ vui vẻ bảo cô, đúng là người của ông tới, sau này họ sẽ là hàng xóm, hỏi cô có bất ngờ không, có ngoài dự đoán không.
Ôn Nhiên: Hì hì.
Cô vốn tưởng ông cụ nói chơi, ai ngờ lại thật.
Nếu ông cụ mà tới thật, sau này chắc hẳn sẽ náo nhiệt lắm đây.
Xem náo nhiệt một hồi, Ôn Nhiên về dọn đồ rồi lên núi.
Cô đi chặt củi. Vì trời đã hạ nhiệt, cô cần chuẩn bị thêm củi lửa.
Ai biết được đây có phải là khởi đầu của đợt rét cực hạn không. Than và củi đã dự trữ trước đó tuy chưa dùng nhiều, nhưng cũng phải chuẩn bị thêm.
Nghĩ một lát, cô lại nói chuyện này với Ôn Độ, phòng khi có chuyện gì thì có sẵn.
Sân nhà của ông cụ được xây rất nhanh, nửa tháng là gần xong, chỉ còn lại phần trang trí nội thất.
Trong khoảng thời gian đó, ông cụ chỉ tới hai lần, đều ăn cơm ở chỗ Ôn Nhiên. Nhưng ông cụ không ăn không, mang tới rất nhiều đồ bổ, nói là người ta tặng, ông ăn không hết.
Ôn Nhiên vui vẻ nhận, biết nếu khách sáo với ông cụ thì ông sẽ không vui.
Đến lúc ông cụ dọn vào sân nhà mới, thì năm mới cũng sắp tới.
Lúa ngoài đồng cũng đã thu hoạch xong. Ôn Nhiên đã nếm thử lúa mì đó, nói sao nhỉ, kết cấu thì không khác lúa mì thường, nhưng vị thì... hơn khổ qua một chút.
Ôn Nhiên không hiểu, sao lúa lai của ông Viên lại không có nhiều mùi vị kỳ quặc như vậy, còn mấy thứ được tạo ra bây giờ lại khó ăn thế.
Cao lương và gạo thì Ôn Nhiên còn có thể ủ rượu, chứ lúa mì này thì làm được gì? Đắng thế này thì làm được gì?
Ôn Nhiên mặt ỉu xìu cất lúa mì đi.
Nhưng trời đã hạ nhiệt rồi, sao chẳng có dấu hiệu mưa gì cả? Lẽ nào hạn hán vẫn còn tiếp diễn?
Nếu còn khô hạn nữa, không biết lượng nước dự trữ của quốc gia có đủ không nữa.
Lẽ ra trời đã lạnh thì cũng nên mưa rồi chứ, nếu không mấy năm nắng nóng cực hạn, nước bốc hơi đi đâu hết?
Hay là chưa tới lúc?
Năm nay, Ôn Nhiên vốn không định tới nhà bố mẹ ăn tất niên, nhưng chú nói rồi, chú bảo cùng ở một làng, bình thường thì thôi, chứ tất niên cũng không ăn thì quá đáng.
Ôn Nhiên nghĩ một lát, rồi cũng đi, mang theo vài cân thịt xông khói, một ít măng khô và nấm khô, lại mang thêm vài cân rượu ủ, còn lại không thích hợp mang ra ngoài.
Bữa tất niên năm nay rất yên ổn, nhưng Ôn Nhiên ăn xong cũng không ở lại lâu, vì còn ông cụ ở bên cạnh.
Ôn Nhiên ăn xong, lập tức chạy về nhà bắt đầu chuẩn bị.
Khi cơm dọn xong, Ôn Nhiên gọi ngoài sân: "Ông cụ ơi, ăn cơm thôi!"
Một lát sau, ông cụ ôm một đống đồ xuất hiện ở cửa.
Mấy thứ này đều là quà người ta tặng trước Tết. Từ ngày 23 tháng Chạp, xe cộ trước cửa nhà ông cụ chưa từng dứt, toàn đến tặng quà.
Trời ơi, từng xe từng xe, nhìn Ôn Nhiên chảy nước miếng.
Sao không ai tới tặng mình nhỉ? À không, Chung Noãn và Ôn Độ có tới tặng quà Tết.
Quà của Chung Noãn cũng giống mọi năm, nhưng Ôn Độ thì khác, năm nay cậu tặng một cái dây chuyền vàng to, sợi rất thô.
Vì cậu thấy từ khi chị cô cắt tóc ngắn, hình như thiếu thứ gì đó. Một lần, lướt mạng thấy một anh đại Đông Bắc đeo một sợi dây chuyền rất thô, cậu liền biết, cổ chị mình thiếu một sợi dây chuyền.
Cho nên cuối năm được thưởng, cậu liền đi mua sợi dây chuyền vàng to này, đợi có tiền sau, sẽ mua cho chị một cái đồng hồ nhỏ.
Dây chuyền vàng to, đồng hồ nhỏ là đủ bộ.
Ôn Nhiên không biết ý nghĩ của em trai, cứ hớn hở cất dây chuyền vàng đi.
Kho nhỏ +1.
Nhận mấy thứ ông cụ mang tới để gọn vào, Ôn Nhiên mời ông cụ ngồi.
Vì chỉ có hai người ăn, Ôn Nhiên không làm nhiều món, chỉ vài món ông cụ thích, rồi lấy ra một chai rượu dâu tằm đã ngâm trước đó.
Ôn Nhiên cũng không hỏi ông cụ vì sao không có gia đình, ai chẳng có chút riêng tư.
Vì Tết, ông cụ chắc cũng vui, nên ngồi nói chuyện với Ôn Nhiên trên bàn ăn.
Ôn Nhiên cũng hỏi ông cụ, sao bác sĩ Lưu tới đón mà ông không chịu đi.
"Tết nhất họ sum họp gia đình, ta tới làm gì." Ông cụ cười hề hề nói.
Ôn Nhiên nghĩ, cũng phải, tới rồi lại không thoải mái.
Cùng ông cụ ăn bữa tất niên, ông cụ chắc tâm trạng tốt, uống hơi nhiều, có chút ngà ngà.
Ôn Nhiên đưa ông về, thấy ông ngủ rồi mới rời đi.
Về nhà dọn dẹp một chút, Ôn Nhiên lại bắt đầu luyện cuốn "Sơn Tu Ký Thực".
Mùng Một Tết, Ôn Nhiên không ngủ nướng, dậy từ sớm.
Trẻ con trong làng cũng dậy sớm đi chúc Tết. Trước đây đời sống tốt, trẻ con đủ loại đồ ăn vặt, nên tục đi chúc Tết mùng Một đã ít trẻ làm.
Nhưng hai năm nay thiên tai liên miên, ăn no đã là tốt lắm rồi, nên tục chúc Tết mới được bọn trẻ nhớ lại.
Ôn Nhiên cũng chuẩn bị đồ ăn vặt nhỏ, thực ra chỉ có lạc rang và khoai lang sấy.
Đứa trẻ nào tới, cho hai miếng khoai lang sấy hoặc một nắm lạc nhỏ.
Ông cụ Đường hàng xóm thì hào phóng, mỗi đứa một nắm kẹo sữa, khiến cả làng trẻ con đều chạy tới chúc Tết ông.
Ông cụ cũng không để ý, vui vẻ chia kẹo cho từng đứa.
Buổi trưa, Ôn Nhiên bỗng nhiên thèm ăn cơm ống tre, thế là chạy lên núi chặt một cây tre về, bắt đầu làm cơm ống tre.
Bên này ông cụ biết, xách một miếng thịt sang.
Ôn Nhiên nhận thịt, liền bắt đầu bận rộn.
Phải nói, cơm ống tre ăn có mùi thơm rất đặc biệt, ngon vô cùng.
Sợ ông cụ ăn nhiều khó tiêu, Ôn Nhiên chỉ dám cho ông hai ống.
Ai ngờ ông cụ liếc cô một cái, đứng dậy về nhà lấy một gói viên sơn tra về.
Được rồi, ông cụ y thuật cao minh, cô lo xa rồi.
Mùng Hai Tết, mọi người thường đi thăm họ hàng bạn bè, nhưng Ôn Nhiên năm nay định không đi đâu, chỉ ở nhà.
Nhưng sân nhà ông cụ hàng xóm thì náo nhiệt, ngày nào cũng có rất nhiều người ra vào.
Mấy người đó nhìn là biết không tầm thường, Ôn Nhiên không tới góp vui.
Ông cụ có gọi cô một lần, nhưng sau khi Ôn Nhiên nói lý do, ông cụ không gọi nữa.
Rảnh rỗi không có việc gì, Ôn Nhiên bắt đầu dọn dẹp chuồng gà sau vườn. Chung Noãn bảo cô, thuốc chữa cho gia súc đã nghiên cứu ra rồi.
Đúng lúc trời đã hạ nhiệt, Ôn Nhiên định ấp gà con ra nuôi.
Nhưng cô tuy có trứng đã thụ tinh, nhưng không có gà mẹ, không biết nếu ấp nhân tạo có nở ra không. Dù sao cũng muốn thử.
Bây giờ, ngoại trừ chưa có mưa, mọi thứ dường như đều đang đi theo hướng tốt đẹp, như thể thiên tai sắp qua đi vậy.
